Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lúc này hắn vừa hâm xong sách, toan thổi tắt nến nhưng lại ngồi đờ người cầm quyển sách rất lâu.
“Đang gì vậy?”
Ta vươn tay phẩy phẩy trước mặt hắn, bắt gặp ánh nhìn đầy ngạc đôi mắt kia.
“…”
Ta nhướn mày: “Gì?”
Hắn né sang chuyện khác, vẻ áy náy: “Không rõ sau chuyện ban ngày, tử có trách phạt vì mỗ chăng?”
“Ta chuốc lấy, chẳng can dự đến ngươi.”
Ta đến đây chỉ muốn một điều: “Ban sáng ngươi nhận cưới ta, vẫn còn giữ chứ?”
Ta không biết sau khi ta giam hắn có thay đổi hay không.
Hắn đưa mắt về cuốn sách cầm trên tay, ngọn nến leo lét chập chờn,
“Nếu không hối hận thì mỗ cũng giữ .”
Hắn thêm, giọng còn vẻ bối rối như ban ngày: “Chỉ là ta với tử vốn không quen biết vả lại nhà ta nghèo hèn, cũng thấy cả rồi, cớ chi vẫn muốn gả…”
Ta thuận theo hắn, đảo mắt nhìn quanh, quả thực tứ bề trống trải.
Bàn đọc sách cũ kỹ loang lổ vết thời gian chẳng biết đã tay bao người.
Nhưng nhà cửa lại gọn ghẽ, tường tuy nứt nhưng vá víu cẩn thận.
Ta đáy lòng: “Bởi ta thấy ngươi là người tốt.”
Dẫu giàu sang đến đâu, nếu kẻ làm chủ ăn chơi sa đọa, sớm muộn cũng hoang tàn.
Ta đã nếm trải quá đủ.
Thanh , hai mắt khẽ run: “ tử cũng là một rất tốt.”
Câu này thật lạ lùng.
Ta chưa từng khen như thế.
khóe mắt, ta tình cờ thấy một quyển ‘Hiệp Truyện’ cũ, giấy mực đã sờn, nhìn là biết hắn từng đọc .
“Không ngờ ngươi cũng xem loại sách tiêu khiển thế này!”
Ta hơi ngạc , trước giờ cứ hắn chỉ biết đèn sách Thánh hiền.
“Bộ sách này ta cũng từng có, ta rất khâm phục những người như họ.”
Trước khi đón về Thượng Kinh, ta cũng từng khao khát như những hiệp khách tung hoành sơn hà kia nhưng chung quy chỉ là mộng tưởng, trái ngược hẳn khuôn khổ cõi trần.
“Thật khéo, quyển này ta nhặt ngẫu .”
Hắn định đưa sách cho ta.
Ta đưa tay nhận, ngón tay vô tình chạm khẽ tay hắn, cảm giác ấm áp khiến tim ta bỗng đập mạnh, vội vã rụt lại.
Bất giác mặt có chút nóng.
Ôi Tiễn Xuân, leo tường nhà người ta còn không biết ngại sao giờ lại nhút nhát.
Ta lén siết tay.
Đầu ngón tay hắn cũng khẽ run, vành tai đỏ bừng, hắn lúng túng đặt quyển sách lên góc bàn: “Ta để sách ở đây, có thể cầm.”
Ngừng một khắc, đột hắn : “Thực ra tử cũng giống người truyện, chính là một hiệp .”
Câu vô duyên vô cớ ấy lại khiến ta sực nhớ kiếp trước, định hắn rằng liệu chúng ta có từng gặp nhau chăng.
Nhưng chưa kịp thốt ra, ngoài sân vang lên tiếng động, ta quay đầu nhìn thì thấy một phụ nhân hiền từ xuất hiện
Chính là thân của Thanh.
Bà tường tận sự tình rồi bảo hắn xin lỗi ta:
“Là lỗi của Thanh, chuyện nhân duyên thế này, ý đến nhà người ta vốn không hợp lẽ, để khuê nửa đêm tìm đến lại càng sai.”
Tiếp đó bà quay sang ta: “Không biết cháu là tiểu thư nhà nào, xưa nay con ta không lỗ mãng như vậy.
Nếu môn đăng hộ đối, ta ắt sẽ lo đủ tam thư lục lễ, nhờ người mai mối hẳn hoi.”
Nhà họ sa sút, khi Thanh còn nhỏ, phụ thân hắn đã đỗ đạt nhưng yểu mệnh, tiền bạc điền sản thúc phụ cưỡng chiếm.
Nay bà nhẹ nhàng dỗ, ta bất giác rơi nước mắt.
Bởi lẽ phụ bình thường vốn thế này, chỉ ra chỗ sai cho con, chỉ cho con đường đúng đắn, tìm cách giải quyết rõ ràng.
Nhưng từ nhỏ ta chỉ hai loại thanh âm, một là trách mắng, hai là câu bâng quơ “Mặc nó.”
Đến khi bà xong, lệ ta đã tuôn đầy mi.
Ta ngây người thốt: “Thật hâm mộ ngươi, Thanh.”
7
Song cho đến lúc rời đi, ta vẫn chưa thể hắn chuyện kiếp trước.
Vì nếu là hắn của hiện tại, ắt chẳng rõ điều gì, còn e sẽ ta ma quỷ nhập hồn.
Ta đành ngậm ngùi nín lặng.
Về đến nhà, Đào Âm liền thì thầm báo tin.
La Ty Ty từng tới phòng tìm ta nhưng Đào Âm lấy cớ chối khéo, xưa nay ta vẫn chẳng ưa nàng La Ty Ty cũng không nghi ngờ.
Khi ta gặp nàng, hương thuốc thoang thoảng xộc vào mũi.
Đáng thương thay, bệnh của nàng lại nặng thêm, thế vẫn tới khuyên ta xuất giá.
“Từ xưa, chuyện hôn sự đều phụ đặt đâu con ngồi đấy, mấy chuyện ầm ĩ hôm nay cũng không bận tâm đâu, muội chớ làm họ thêm giận.”
“Thật ư?
Có để tâm đến cảm nhận của ta không?”
Ta lạnh lùng cười.
“Ngươi có biết ta ghen tỵ ngươi đến nhường nào không.
Khi còn bé, ta từng thấy ngươi cùng Nhị thẩm, họ quan tâm ngươi, luôn nhắc nhở dỗ, chỉ cho ngươi phân biệt thiện ác.”
Thứ ánh sáng hiếm hoi ấy cũng từng rọi vào ta, họ cũng từng tận tâm ta, chỉ là quá ngắn, không đủ uốn nắn một kẻ vốn đã lệch lạc.
Ta dừng một chút, tiếp : “Ngươi không thể hiểu nỗi lòng ta.
Từ sau khi nhị thúc và nhị thẩm của ngươi đời, phụ ta rước ngươi đến, đôi lúc ta còn ngỡ các ngươi mới là một nhà.”
“Họ đón ta lên kinh, chê ta khó chẳng buồn tốn công.
Còn ngươi tới, họ bèn vội mời thầy giỏi.
Khi ấy ta mới biết nhiều chữ đã học sai.
Há chẳng họ sớm biết thầy cũ là kẻ bất tài, chỉ là họ thấy việc dỗ ta không còn cần thiết nữa nhưng ngươi thì khác.”
Thậm chí quyền đọc sách cũng là ta năn nỉ xin, chỉ vì người võ ở quê bảo ta học chữ để người đời đỡ khinh khi, thế người nhà vẫn chỉ ậm ừ.
“Rõ ràng chúng ta cùng tuổi vậy họ muốn gả ta cho một kẻ quanh quẩn lầu xanh, khi lại chọn phu quân vô cùng kỹ lưỡng cho ngươi, sợ thấp kém thì không xứng môn đăng, sợ cao quá thì ngươi chịu ấm ức…”
Về sau, vài thủ đoạn, Châu Uyên cũng cưới nàng.
Còn lòng phụ ta thì đặt trọn nơi nàng rồi.
La Ty Ty ngoảnh mặt đi, lặng thinh không .
Ta vẫn cất tiếng : “Nếu kẻ lấy là ngươi, ngươi có gả chăng?”
Nàng cũng chuyện Trương Tứ, cúi đầu một thoáng: “Hôn nhân đại sự, chúng ta chẳng thể làm chủ.”
Ta cười khẩy.
Kiếp trước, ta cũng ngoan ngoãn chấp nhận như vậy rồi từng bước rơi xuống vực sâu, chẳng thể thoát.
Giờ đây, ta dứt khoát : “Nhưng ngươi thích sông núi, thích thảo dược, ngươi tinh thông y .
Nếu là ta, ắt sẽ dấn bước khắp nơi, chữa bệnh cứu người.”
Nàng ốm triền miên từ thai, chẳng thể chữa cho nhưng thỉnh thoảng vẫn lén đến y quán phụ giúp.
Nếu không chân tình, hẳn nàng chẳng hao sức như thế.
La Ty Ty hơi ngỡ ngàng: “Ngươi… sao biết ?
Ta hiếm khi kể với .”
Ta nhún vai.
Vì ta ghét một người từng lặng lẽ dõi theo kẻ đó, tất biết nhiều thứ.
“Chẳng can hệ tới ta.”
Nàng khẽ lắc đầu: “Nhưng a di cùng di phụ đã định ngày cưới, muội có trốn cũng không thoát.”
Ta lặng lẽ , nếu không thoát nổi cũng thoát.
Chuyện ta chọn, dù vào nước sôi lửa bỏng ta cũng nguyện bước.
Chuyện không ta chọn, dẫu có chết thêm lần nữa ta cũng chẳng đặt chân.
8
Nửa đêm gió bỗng nổi, đập ào ào vào cửa sổ phát ra những tiếng “cót két” rợn người.
Mơ màng giấc ngủ, ta lại thấy cảnh đời trước.
Trước lúc chết, thân thể ta đã lở loét, máu mủ cùng thịt xương thối rữa hòa lẫn vào nhau vậy Thanh vẫn nhất mực ôm chặt lấy ta, chẳng hề buông, mãi đến khi ta trút hơi thở cuối cùng.
Trên chiếc áo trắng thuần của hắn vấy đầy huyết nhơ song dường như hắn không hề hay biết.
Ánh mắt hắn chất chứa nỗi bi thương chân thành tựa như đã quen biết ta từ rất lâu, chậm rãi thốt ra một câu: “Lại lỡ mất nhau rồi.”
Hắn giúp ta thu liệm di thể.
Dẫu ta chỉ còn là một kẻ đã chết, hắn vẫn cố chấp nối lại gân tay chặt của ta rồi hành hạ tên Trương Tứ đã bán rẻ ta đến nỗi sống không bằng chết, vẻ kiên quyết của hắn là điều ta chưa từng thấy nhưng ta lại chẳng chút sợ hãi.
Tại linh đường nơi quan tài ta quàn tạm, tuyết bắt đầu rơi, trời lạnh cắt da, chẳng mấy tới lui.
Hắn còn… tìm bằng c
Phụ ta – những người đã sớm rũ bỏ ta – “mời” họ đến dự tang lễ.
Cả hai nhăn nhó khó coi cũng chẳng dám thở mạnh, “ nhi đã gả đi rồi như bát nước hất đi, chúng ta sớm chẳng còn lại, sao còn bắt lão già này đến hứng chịu khổ sở.”
Từ khi Trương Tứ phá sản, cả nhà cao cửa rộng ấy sụp đổ hoàn toàn, bọn họ không còn nơi nào để bám víu nữa bèn đoạn tuyệt với ta.
Trước khi bán, ta từng tìm họ xin giúp đỡ.
Thiên hạ có bao kẻ thương nhi, sẵn sàng đón nhi đã xuất giá về nhà nhưng họ thì không.
Họ chỉ lạnh lùng , ta đã có trượng phu rồi.