Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hắn đáp: “Tâm nguyện của ta, cả đời không hận.”
Thoáng chốc, hắn lại nghiêm túc: “Ta tìm cách trì hoãn họ Trương, nàng cho ta chút thời gian.”
Xem ra hắn nhíu mày nãy cũng vì chuyện đó.
Ta cười: “Khỏi cần, đến ta thành thân, ngươi chỉ việc chuẩn bị đón nương là đủ nhưng ngươi hãy bá mẫu rời đi trước.
Ta sợ người không ưng thuận, e phiền phức.”
Hứa Hoài Thanh không đồng tình kế sách của ta: “Nhưng phụ mẫu nàng đâu dễ chấp nhận?”
Ta hừ nhẹ: “Vô tình vô nghĩa, phải phụ mẫu gì nữa.”
Chẳng bao lâu gia cũng sụp đổ.
Gia đình ư, cứ xem như ta chưa từng có.
Hắn từng chứng kiến cảnh phụ mẫu ta bán con cầu lợi.
Họ không chỉ muốn bán ta, mưu tính bán luôn La Ty Ty kia nữa.
11
Châu Uyên có thúc bá đều làm quan trong triều, hắn chẳng biết từ đâu moi một tờ lễ đơn phụ thân ta từng lộ quan viên.
Đem thứ đó đặt trước mặt phụ thân ta, sắc diện ông liền tái mét.
Châu Uyên bằng lòng thiêu hủy bản lễ đơn này nhưng lại ngả ngớn ra điều kiện, muốn phụ mẫu ta gả La Ty Ty cho hắn.
Phụ mẫu ta tuy hao công chọn phu quân cho La Ty Ty bấy lâu song chưa từng nghĩ đến tên công tử ăn chơi như Châu Uyên.
mà đến khi bị hắn dồn ép, họ lại chẳng đắn đo mà lập tức muốn nàng đi.
Đợi ta về đến nơi, La Ty Ty bình thản chấp nhận.
Ta vừa bước vào liền buột miệng: “Vị ‘hiền tế’ tốt của người ban mon men ve vãn thê tử kẻ đấy!”
La Ty Ty vốn biết hắn ngông cuồng, nghe cũng chấn động, chỉ thở dài liên tục.
Phụ thân ta định tát ta thêm lần nữa nhưng bị ta tay chặn lại: “Con gái mà nói mấy lời này, ngươi không biết hổ thẹn hay !”
Ta cười giễu: “Kẻ nói ra mấy lời đó thì không thấy nhục, cớ ta chỉ thuật lại mà phải hổ thẹn?”
“Ngươi! Ngươi!”
Ông nghẹn lời, quay sang mắng mẫu thân ta: “Cái mầm tai họa này là do bà gieo xuống, nó dám nghịch thiên, đối với ta như thế.”
Mẫu thân ta im lặng, không hợp tính bà chút .
E là đang phạm lỗi nhưng không hiểu đang chột dạ về điều gì.
Ta lại , nửa đùa nửa thật: “ hận vì sinh ra ta ư?”
Trong mắt bà lóe vẻ lảng tránh, phụ thân và ta cũng chẳng đáp lời.
Phản ứng ấy không ta họ có thật là phụ mẫu ruột của ta không.
Ta hít sâu một hơi, nói: “ tức là ta thật chẳng phải con ruột của người?”
Họ vẫn giữ im lặng.
Nhưng ta vẫn tiếp tục: “ người chửi ta là tai họa, thử nhớ xem, trong ‘Tam Tự Kinh’ dùng khai trí trẻ nhỏ thường nhắc câu: ‘Tử bất giáo, phụ chi quá’.
Ta thành ra thế này, lẽ người không có lỗi?”
Sắc mặt mẫu thân ta càng càng khó coi, bà chỉ thều thào: “Đừng nói nữa.”
Ta đứng một mình nơi trung đình, lạc lõng giữa bốn bề: “Biểu tỷ mới là con ruột của người phải không?”
Mẫu thân ta cuối cùng cũng mở miệng, mặt mày thay đổi liên tục: “Ngươi biết từ khi ?”
Biết từ khi ta thường thấy họ ba người quây quần như gia đình ta vĩnh viễn là kẻ ngoài cuộc.
Mấy đứa trẻ từng ức hiếp ta thuở bé vẫn hay nói ta ‘có mẫu thân sinh mà không mẫu thân dạy’.
“Ta vốn có mẫu thân sinh mà không mẫu thân dạy.
La Ty Ty có thẩm thương yêu, lên Kinh lại có người chở che.
Ta chỉ đoán bừa thế thôi.”
Không ngờ đoán trúng.
Ha ha, thì ra là như thế.
Tim ta quặn lên một hồi như bị xé toạc.
Tai ta ù đặc, nỗi ong ong không ngớt.
Ta nén đau gặng : “Thế phụ mẫu ruột của ta hiện ở đâu?”
Phụ thân ta không hề tỏ chút ăn năn: “ La Ty Ty ra đời, ta từng mời đạo trưởng đến xem quẻ, nói rằng giữ nàng ở ảnh hưởng công danh của ta cho ta với đứa con của thẩm ngươi sinh cùng , chỉ cách nửa canh , liền bị ta tráo đổi.”
La Ty Ty lặng người, kinh hãi đến không nói lời.
Nàng chưa từng ngờ do lại là như .
Ta liền : “ thẩm có biết chuyện này không?”
Mẫu thân ta cúi : “ tỷ không hay.”
“Hóa ra thẩm mới là thân mẫu của ta…”
Ta nhắc đi nhắc lại câu đó.
Lẽ ra ta dạy dỗ tử tế, lẽ ra ta chẳng phải hứng chịu sự hắt hủi của thế gian, lẽ ra ta không cần gả cho loại người hèn kém, rơi vào kết cuộc bi thảm.
Mẫu thân ta bỗng nói: “Nhưng chúng ta dẫu tráo con với Ty Ty, bao năm qua cũng chẳng ngươi thiếu ăn thiếu mặc, đâu ngươi bị đói rét là hơn nhiều người trên đời rồi.”
Ý họ là vẫn có người khổ hơn ta nỗi khổ của ta không đáng kể.
Nhưng vốn dĩ ta chẳng trải qua điều này.
Nghẹn ngào, ta : “Nói những lời này là mong ta ngoan ngoãn gả cho Trương Tứ, người trục lợi chứ gì?”
Phụ thân ta phớt lờ đau đớn của ta giống như chẳng nghe ta vừa nói: “Chúng ta không có ơn sinh nhưng cũng có ơn dưỡng, coi như ngươi trả ơn .”
Trả ơn ư, ta nhất định “trả” rồi.
Xưa La Ty Ty luôn ngoan hiền, nàng bỗng cất giọng: “ người mới là phụ mẫu ruột của con.”
Mẫu thân ta rưng rưng, gật gù: “, sau khi tỷ mất, ta mới con về, làm con ấm ức không ít.”
Ta đứng cạnh, cười khan trước cảnh tượng nực cười ấy: “Đón về rồi lại đẩy đi, tiếp tục nàng chịu ấm ức.”
Mẫu thân ta dốc lòng khuyên bảo La Ty Ty: “Ty Ty, Châu gia môn đăng hộ đối, tuy Châu Uyên có chút phóng đãng nhưng chịu tốn nhiều cách cưới con, hẳn là chân tình.
Con gả qua, hắn quay tu chí, ắt đối đãi con tử tế.”
Ta không nhịn bèn phá ngang: “Gả một hiền nữ tử cho kẻ điên rồ, lấy cả đời nàng ra đánh cược rằng gã công tử ăn chơi tu tỉnh.
Chẳng thấy buồn cười ư?”
“Một nam một nữ vốn nhau, ngươi trẻ, chẳng hiểu đạo đó.”
Mẫu thân ta toan ‘giáo huấn’ ta: “Trương gia cũng là cao cửa rộng, không chê thanh danh ngươi kém, sau này cũng chẳng bạc đãi.”
Cãi lẽ với họ vô ích, ta trông đợi họ cải.
Ta chỉ cười nhạt: “, ta gả.
Nhưng sau sự việc này, giữa ta và người ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“ là nuôi ong tay áo!”
Phụ thân ta phất tay áo giận dữ bỏ đi.
Kẻ ác xưa không biết sám , chỉ giương giọng đổ lỗi kẻ vì không nhượng bộ cho họ.
Tiếc rằng lợi ích của bọn họ cũng sắp tan tành
ta quay gót, La Ty Ty vẫn chưa rời đi.
Nàng vừa bàng hoàng suy nghĩ cho chính số phận mình.
“Ban ta cũng nghĩ gả cho Châu Uyên, dẫu hắn dường như thật sự muốn tu tâm vì ta.”
Nàng nhìn ta rồi mắt về nơi xa xăm: “Nhưng nhớ lời muội nói hôm nọ, ta đắn đo rất lâu.
Ta mang bệnh cốt, trẻ, sức khỏe vẫn chịu đôi chốn sơn hà, ta thật muốn đi ngao du.”
Ta đáp: “ thì cứ đi.”
Nàng rõ ràng động lòng, lại thở dài: “Nhưng gả cho phu quân mới là đích đến của nữ nhi, có lẽ ta vẫn phải gả.”
là ngốc.
Nhưng nhớ lại tiền kiếp, ta cũng từng chết đi mới hiểu ra ánh mắt thế tục so nổi chính lòng mình.
Nàng cần thời gian ngộ ra mà thôi.
12
Một tháng sau đến cử hành hôn lễ, Tiễn Xuân trang điểm xong, vịn tay hỉ nương bước lên kiệu hoa.
Cũng ấy, La Ty Ty xuất giá, tỷ muội người cùng xuất môn một lượt.
Hoàng hôn buông, ánh tàn dương dìu dịu ấm áp.
họ Trương xảy ra đại sự.
Đáng lẽ đón nương vào, lại thay bằng một nam nhân.
Kẻ kia giãy giụa, miệng réo mình là Thất lang họ Châu bị kẻ xấu đánh ngất rồi đến đây.
“Hẳn là do con tiện nhân Tiễn Xuân, chờ ta thoát ắt lột da ả!”
Tiếc rằng Trương Tứ uống nhiều rượu, mắt hoa tai ù, không phân biệt nổi thực hư.
Hắn nhớ nương hôm khá hung hãn, vốn chẳng muốn gả cho hắn, càng nghĩ càng khó ở.
này lại có tin Xuân Phong Lầu đêm tiên tiếp khách, hắn và đào hát nọ đều bị quấy phá do nữ nhân kia.
Hắn bức bối, chẳng buồn vén khăn nương mà cứ thế đẩy thẳng ‘người kia’ ngã xuống.
Giữa cơn mê loạn, hắn cũng thấy thường nhưng vì ngũ thạch tán ngấm sâu, chỉ muốn giải tỏa cơn nóng, quan tâm gì.
Kẻ dưới thân hắn từ gào thét cầu cứu, nhận ra vô ích dần cạn tiếng.
Sáng ra, gia nhân đến chải chuốt cho nương mới hốt hoảng phát giác kẻ nằm trên giường là một nam nhi.
Đám nha hoàn sợ quá gào ầm khiến cả phủ đổ xô tới xem.
ấy Trương Tứ mới bàng hoàng nhìn ra kẻ bên cạnh không phải nương mà là Châu gia Thất lang, Châu Uyên.
“ ngươi lại ở đây?”
Trương Tứ đầy nghi ngại
“Ta… ta là ai, ngươi là ai?”
Châu Uyên chẳng giận cười ngốc nghếch.
Nha hoàn xì xào bàn tán: “Hắn dường như phát điên.”