Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta ghét nhất là mấy chuyện tình cảm sướt mướt, lập tức ngắt lời: “Đừng nữa! thức làm xà này có ta và ngươi biết, nếu có lúc nào thiếu bạc thì ngươi có thể tự làm mà bán.”
“Ta sẽ coi như không biết nhất định không được lộ thức cho người ngoài!”
Nhị tức phụ vội vàng gật : “Mẫu , con đã rõ rồi!”
Đề trăm đường, không ngờ cuối lại khó cướp trong nhà.
Ta đã nghĩ có thể sẽ có người trong thôn hoặc thương nhân đến dò hỏi thức xà .
lại không ngờ, tiên có ý đồ đó chính là đại nhi tử của nguyên chủ.
Vừa về đến nhà, ta trông thấy đại nhi tử Kế Nghiệp thê tử của hắn ngồi trong sân như đại gia, sai ba ánh trăng bưng trà rót nước, xoa bóp.
đâu cũng không thấy dáng vẻ trưởng bối thương yêu hậu bối.
Không biết còn tưởng ba đứa bé là nha hoàn của họ!
Vừa thấy ta, Kế Nghiệp lập tức buông hạt dưa trong tay, chạy đến nịnh nọt cười : “Mẫu , người thật là… Biết rõ nhi tử ở thành mở cửa hàng buôn bán, mà làm món hàng lời lãi thế này cũng không với nhi tử một tiếng, không nhi tử giúp người bán trong cửa hàng.”
Đại tức phụ tuy y phục không quá hoa lệ là biết không nữ nhân quê mùa.
Vòng tay nàng ta đeo ít nhất cũng đáng giá hai mươi lượng, hoàn toàn không hợp với bộ quần áo giản dị.
Rõ ràng là cố ý ăn mặc tiều tụy về quê.
Nàng ta khinh miệt liếc nhị tức phụ, sau đó làm nũng với ta: “Mẫu , có có xúi giục khiến người xa cách chúng con không?”
Nhị tức phụ lập tức tái mặt.
Sắc mặt ta trầm xuống: “Cái miệng sạch sẽ một chút! Còn nhăng cuội nữa thì ta tát cho một cái đấy!”
Đại tức phụ sững sờ, nhị tức phụ cũng ngây .
Nguyên chủ tuy hà khắc với cả hai tức phụ nhi đại tức phụ khéo mồm khéo miệng, biết cách lấy lòng nên vẫn được nguyên chủ cưng chiều hơn nhị tức phụ.
Ta đại nhi tử, cười lạnh: “Trên đời này lại có làm đại bá như ngươi sao?”
“Đã lâu không về nhà, cũng không mua chút cho tôn nữ mà lại còn bắt trẻ hầu hạ ngươi!”
“Ai không biết còn tưởng ngươi là quan lớn nơi nào đấy!”
“Ngây đó làm !”
Ta chống hông, trừng mắt quát lớn: “Ngươi mù à? Không thấy ta vừa đánh xe bò về sao?”
“Trên xe đầy đồ đấy, ngươi không biết khuân xuống à?
“Mắt cũng không có chút tinh ý nào!”
Hai thê Kế Nghiệp nhau, vì thức xà nên nó đành gượng gạo cười, cúi nịnh nọt rồi nhanh chóng chạy dỡ hàng.
đại tức phụ làm được một lúc cau mày, bĩu môi với nhị tức phụ: “Nhị đệ muội, muội cũng giúp đi!”
Nhị tức phụ lập tức sợ hãi, vội vàng gật , định đi làm.
Ta giận đến nghiến răng, kéo nhị tức phụ lại, quay sang mắng đại tức phụ: “Đồ độc ác này! Nhị đệ ngươi và đệ muội cả năm vất vả cày cấy, còn chăm sóc bà này!”
“Các ngươi thì sao? Một năm về nhà được mấy ?”
“Về đến nơi là đòi bạc, đòi lương thực!”
“Bảo khuân ít đồ mà đã than khổ! Không muốn làm thì cút!”
“Cút hết cho ta!”
Kế Nghiệp lập tức xin lỗi rối rít, quay sang mắng thê tử một trận.
Đại tức phụ bĩu môi, vành mắt đỏ hoe không dám tiếp tục sai bảo nhị tức phụ nữa.
cần đôi thê này là ta đã tức điên.
Trong nguyên tác, thứ người ta căm ghét nhất không nguyên chủ hay Diệu Tổ mà chính là cặp thê sói lang này.
Diệu Tổ và nguyên chủ ác là ác lộ rõ ngoài.
Còn thê Kế Nghiệp lại là giả nhân giả nghĩa.
Khi nạn ập đến, nguyên chủ vốn dĩ có thể mang theo cả nhà nhị tử và tam nữ nhi đi chạy nạn.
lại bị Kế Nghiệp lừa sạch tiền bạc, không những thế còn cướp luôn toàn bộ lương thực trong nhà.
Cuối cả nhà đều chết .
còn lại Phán Đệ, cũng chính là Thiền Quyên.
Mà thê Kế Nghiệp lại nhân cơ hội phát tài, trở thành thương nhân giàu có nhất vùng.
Chẳng những , sau khi biết Thiền Quyên và vương gia ở bên nhau, Kế Nghiệp còn lấy danh nghĩa phụ mẫu đã mất, ép buộc con bé làm chính phi của vương gia.
Thiền Quyên vốn muốn ở quê trồng trọt, làm một tiểu địa chủ phát tài.
cuối lại bị ép sinh bảy hài tử, cả đời bị trói buộc bên nam chính, đến tên cũng không có, phận có thể làm một trắc phi.
Rốt cuộc điều mà người đời nhớ đến cũng là danh hiệu “trắc phi” mà thôi.
Tình yêu như có khác đoạt tài đoạt mệnh đâu chứ?!
4
Nhị tức phụ thấy thê đại đang bận rộn, định bếp nấu cơm.
Ta lập tức ngăn nàng lại.
Một nhà cẩu thả này vừa nghe tin ta bán xà kiếm được bạc mò tới chia chác, ngửi thấy mùi lập tức xuất hiện.
Nếu ta không dạy dỗ cho họ một trận nên rồi triệt đá khỏi nhà thì sớm muộn cũng thành tai họa giáng ta.
Sau khi dỡ hàng xong, đại mệt đến mức thở hồng hộc: “Mẫu , con dọn xong rồi, Chiêu Đệ, mau rót cho ta ly nước.”
Quế Hoa lập tức tiếng, giọng trong trẻo: “Đại bá, con đã rồi, con không còn gọi là Chiêu Đệ nữa, nãi đã đổi tên cho ta, bây giờ con tên là Quế Hoa.”
“Được rồi, được rồi, Quế Hoa, mau rót nước cho đại bá nào.”
Ta lạnh lùng quát: “Ngươi gãy tay rồi chắc? Làm có chút mà đã than sống than chết, ngay cả rót ly nước cũng hài tử làm hộ à?”
đại ngậm miệng, tự mình đi rót nước.
Đại tức phụ cũng chẳng còn giữ được dáng vẻ tiểu thư thành thị khi mới bước cửa, nàng ta lao tới cướp lấy ấm nước, trực tiếp tu ừng ực.
Ta bắt phân : “ đại, ngươi bổ củi.”
“Đại tức phụ, ngươi nấu cơm tối nay.”
“Nhị tức phụ, ngươi dẫn theo năm hài tử, ta núi cắt cỏ lợn, hái rau dại.”
thê đại lập tức há hốc mồm, không tình nguyện vâng một tiếng.
So với leo núi thì họ tất nhiên thà ở nhà còn hơn.
nhỏ phân rõ ràng, có đứa đào khoai lang hoang, có đứa hái dây khoai lang, còn Ngọc Câu thì cầm sách mà Liễu thần y đưa cho con bé, vừa đọc vừa nhận biết dược thảo, chẳng mấy chốc đã thu được một đống lớn.
mà khi ta trở về, đại tức phụ vẫn nhởn nhơ trong bếp, ngay cả gạo cũng chưa thả nồi!
Nàng ta vẫn giữ thói cũ, lười nhác từ đến cuối.
Nguyên chủ tính tình nóng nảy, không chịu được cảnh ai làm mà chậm chạp dây dưa, thấy bộ dạng lười nhác của nàng ta mắng vài câu rồi quay sang sai nhị tức phụ làm thay.
Nhờ mà đại tức phụ thành trốn hết lần này đến lần khác, cả không động tay chuyện , lại còn suốt xấu nhị tức phụ.
Ta bảo nhị tức phụ lấy số điểm tâm mua ở chợ hôm nay chia cho nhỏ lót dạ.
Nhị tức phụ ngập ngừng: “Mẫu , hay con giúp đi, mọi người đều bận cả rồi, ai nấy đều đang đợi ăn cơm mà tẩu tẩu lại không biết làm món này.”
Ta lườm nàng một cái.
Ngươi mà cứ hễ thấy là làm thì đời này cũng đừng mong có được nhàn rỗi!
Mấy người mệt chết đều là chăm !
“Ngươi sinh đã biết làm chắc?! Nếu không ngu ngốc thì nó từ từ mà học!”
đại cả làm , lại vừa dỡ hàng, vừa bổ củi, lúc này đã đến hoa mắt: “Mẫu , người có thể cho con ít đồ ăn không, con cũng lắm rồi…”
Ta trừng mắt: “Lớn từng ấy rồi mà còn như mèo thèm ăn! thì đi tìm nương tử ngươi mà đòi ăn! Kêu nó nấu nhanh , bằng không cả nhà cứ chờ nó!”
đại đến mức không chịu được, lập tức lao bếp, vừa thấy cảnh tượng trong đó nhảy dựng : “Nàng làm ?! Ta đã bổ xong củi rồi mà nàng còn chưa nấu cơm sao?!”
“Ta không biết nấu.”
Đương nhiên là nàng ta không biết.
Ở trong thành có nha hoàn hầu hạ, nàng ta còn cần động tay sao?