Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

cứu Thái tử đang trúng độc mà ta bị mất giọng, từ đó chẳng thể mở miệng nói thêm nào.

Chư vị thiên kim thế gia đều nhạo ta là một kẻ câm, duy chỉ có Điện hạ điên cuồng tìm danh y khắp nơi để chữa trị cho ta.

Thế nhưng khi ta từ Giang dưỡng bệnh trở , trong đã có thêm một người thế ta.

chê ta ngang bướng lại xem nàng ta như con gái ruột.

Điện hạ coi ta là gánh nặng nhưng lại nàng ta lại vung cả nghìn vàng.

Ngay cả Cố Tiểu Hầu gia cũng vội vã vào kinh trong đêm, trên yến tiệc hoàng cung mà cầu hôn trước mặt mọi người.

Hắn đối diện với ánh mắt giận dữ của Điện hạ lại chỉ nhạt như mây khói: “Chuyến vào kinh này, ta chỉ muốn rước đúng vị đích nữ của gia.”

01

Ta trở từ Giang đã được 3 ngày, tuyết lành bay tán loạn, thế nhưng Điện hạ chưa một gặp ta.

Người trong cung đều nghĩ ta lấy ơn báo oán, rõ ràng biết Điện hạ đã có ý trung nhân nhưng cố tình dây dưa.

Ta quỳ ở trước Đông Cung trong cái cắt da của nền tuyết ngọc ngà, đến run rẩy, bọn cung nữ thái giám khuyên ta trở đều đành bó tay, chỉ cách không ngừng vào bẩm báo hết lượt này đến lượt khác.

Qua lâu, cửa điện cuối cũng mở.

Bông tuyết khẽ lướt qua vạt áo đen của Điện hạ, rơi giữa chân mày ta.

Điện hạ dừng chân trước mặt ta, thanh âm chàng lãnh đạm như thế, ta nghe thấy chàng nói: “Ngươi muốn nói gì?”

Những ngón tay của ta đã tê buốt, gắng lấy bút xiêu vẹo: “Ta nhiều cầu kiến là muốn hỏi chàng.”

“Nghe nói chàng sắp thành rồi, chuyện đó là ?”

Cả kinh thành ai cũng biết, 1 năm trước trong tiệc cung yến xảy thích khách, ta Điện hạ mà đỡ 1 kiếm.

Lưỡi kiếm có độc ta lên cơn sốt mấy ngày không dứt, cuối hỏng giọng, từ đó không thể mở miệng nói.

Đó là đầu tiên ta thấy Điện hạ rơi lệ.

Ta và Điện hạ là thanh mai trúc mã, tình cảm mà người ngoài khó có thể so bì, chàng vốn là người lùng ít nói khiến ai ai cũng sợ.

Chỉ mình ta bướng bỉnh đi theo sau chàng, cả thiên hạ đều biết gia chỉ có độc nhất con gái là ta đem lòng mến mộ Thái tử Đông Cung.

Điện hạ luôn hờ hững nhưng dành cho ta ba phần nhún nhường, mọi người đều bảo ta là Thái tử phi tương lai.

Hôm đó sau khi bị thích khách đâm, Điện hạ như kẻ điên, lặn lội khắp nơi tìm danh y cho ta.

Các thiên kim thế gia trong bữa tiệc nhạo ta là kẻ câm, chàng lại lùng ngước mắt, bất chấp thể diện của các nhà quyền quý mà đuổi bọn họ trước mặt bao người.

Chàng từng nói sẽ cưới ta bất kể bệnh câm có khỏi hay không, ta cũng sẽ là thê tử duy nhất của chàng.

Vậy mà bây giờ chàng lại muốn cưới người khác.

Tin ấy truyền đến Giang từ 3 tháng trước, ai cũng nói Điện hạ có người trong lòng, nàng ấy có dung mạo hao hao giống ta, nhưng lại tài hoa, thông minh hơn người.

Ban đầu có kẻ đồn rằng nàng ấy chỉ là thế của ta vậy mà bị Điện hạ khiển trách trước mặt chúng nhân, từ đó chẳng ai dám chê .

Ngay cả vị tiểu Mạnh gia xưa không ưa ta cũng gửi giễu cợt, nàng ta bảo: “ Lạc Thủy, ngươi cứu Điện hạ thì đã , chẳng phải giờ đây ngươi cũng chỉ là kẻ bị chàng vứt bỏ thôi ư.”

Ta bất chấp gió tuyết khắc nghiệt, đêm khuya một mạch vào kinh chỉ để hỏi trực tiếp chàng.

Chuyện nàng ta trong không?

Vậy ta?

Chàng không cần ta ?

Điện hạ không đáp , sự im lặng ấy đã là câu trả rõ ràng nhất.

Đầu mũi ta cũng đến đỏ bừng, ta ngước cặp mắt cay sè, rõ ràng Điện hạ đang đứng ngay trước mặt, chỉ một khoảng cách gần thế này nhưng qua mịt mù tuyết trắng ta lại chẳng thể nhìn rõ.

Ta cúi đầu định thêm nhưng Điện hạ đã mất kiên nhẫn.

Chàng bóp chặt cổ tay, kéo ta đứng dậy giữa trời tuyết mênh mông, lực đạo quá mạnh khiến ta đau đớn, nước mắt cố kìm nén cuối cũng rơi .

Thanh âm Điện hạ không một tia động lòng, chàng lùng mở miệng: “Từ , đừng đến Đông Cung tìm ta .”

“Nếu ngươi không muốn dưỡng bệnh ở Giang thì sang Kim Lăng hay Lạc Xuyên cũng được.”

“Dược liệu, danh y, ta đều sẽ thay ngươi thu xếp, ta có thể lo cho ngươi cả đời chỉ duy nhất một điều là không thể cưới ngươi.

Những năm xưa…ngươi hãy quên cả đi.”

Bọn cung nữ thái giám kéo ta trở lại , bút bị kẻ khác giẫm đạp tan nát dưới lớp tuyết, Điện hạ xoay người muốn đi.

Ta chẳng thể cất , gấp đến độ cắn lấy cổ tay chàng.

Tùy tùng quỳ rạp khắp nơi, ta cầm chặt tay chàng, nước mắt từng giọt rơi lòng bàn tay chàng.

Ta ngoan cố trong tay chàng, rằng , là ta đã sai điều gì ư?

Điện hạ rút tay lại, lặng lẽ nhìn ta trong chốc lát, cuối xòa nét mặt, giọng nói rất nhẹ:

 “Cứ coi như ta ngươi. 

Nhưng Đại Châu không thể có một Thái tử phi bị câm.”

“Nếu ngươi bằng lòng thiếp, cũng được.”

Tựa như một sự sỉ nhục.

Ta theo bản năng buông tay, trong màn lệ mờ ảo ta chợt suy nghĩ mình không nhận Điện hạ .

Ta từ nhỏ đã sống phóng túng, sau khi ta chào đời liền để ta ở Biện Kinh họ đến Lạc Xuyên trấn thủ ngoại địch.

Ta thích múa đao chơi thương, cực ghét thi .

Vậy mà chỉ một câu nói của Thái phó rằng “Chính phi của Thái tử không thể dốt nát,” ta cũng cam lòng nín nhịn, đi theo Điện hạ đến Thái Học.

Tiên sinh ở Thái Học rất nghiêm, mỗi tức giận đều cầm thước đánh vào lòng bàn tay ta.

Khi ấy Điện hạ thương xót vô , chàng khẽ dỗ dành, đôi tai lại thoáng đỏ lên: “Không giỏi thi cũng chẳng hề gì, đâu cần phải hài lòng kẻ khác.

một Thái tử phi biết múa đao chơi thương, cũng đâu có gì không ổn.”

Vậy mà bây giờ chàng lại bảo cứ coi như ta ngươi.

Bởi ngươi là một kẻ câm.

Nên ta không cần ngươi .

02

Đầu ta quay cuồng, vừa bước vào thì bị bà vú áp giải quỳ ngay giữa sảnh.

Nương lùng hừ một tiếng, ném tách trà trước mặt ta: “Điện hạ bảo con ở lại Giang dưỡng bệnh, con lại tự ý vào kinh?”

“Nếu đã vào kinh, tại không ?”

Bên cạnh người có một nữ tử dung mạo thanh lệ dù không son phấn xinh đẹp mê hồn.

Tựa như có chút áy náy, nàng ta nhẹ giọng khuyên: “ chớ giận, tất cả là lỗi của con.”

Ta biết nàng ấy là ai, chính là người mà Điện hạ cố chấp muốn cưới.

Ai cũng nói Vân Sơ chỉ là thế của ta.

Ban đầu, Điện hạ chú ý đến nàng gương mặt có vài nét tương đồng với ta nhưng sau đó ngay cả Nương cũng xem nàng như con nuôi, đưa bên cạnh dạy dỗ.

Ngoài gương mặt , ta và nàng không giống nhau chút nào.

Nàng yếu mềm tựa liễu rủ, ngay cả Nương xưa nghiêm khắc cũng nhẹ nhàng dịu giọng với nàng.

Trong lúc ta ốm liệt giường, ta từng mong Nương ở Lạc Xuyên có thể tới thăm ta một .

Nhưng không, chúng ta hiếm khi gặp nhau, ngay cả chuyến hồi kinh này Nương thấy ta chẳng ở trước mắt cũng không hề nhắc nhở gửi đến Giang .

ta vào kinh, gia nhân trong lập tức đến đón là do Nương lệnh, muốn nhốt ta trong không cho ta quấy rầy Điện hạ.

Giờ ta đã tự tiện dùng lệnh bài để vào cung ắt cũng đến lúc bà hỏi tội.

bút bỏ lại trong cung, ta bị ép quỳ trên đất, đầu váng mắt hoa dù muốn cũng không gắng sức nổi.

Nương quay sang Vân Sơ nói: “Con đừng xin xỏ thay nó, hôm nó hỗn hào vào cung, vốn dĩ khiến con chịu ấm ức.

Tính nó xưa ương bướng, hành sự tùy hứng không hề cân nhắc hậu quả, vốn không xứng Thái tử phi.”

“Hoàng thượng ốm đã lâu, Điện hạ bận trăm bề, nếu nó biết giữ chút thể diện cho gia đã chẳng lẳng lặng chạy đi chất vấn Điện hạ.”

từ tử hiếu khiến người ta hâm mộ.

Ta bật rơi nước mắt, giọt lệ rơi sàn mà ta như không thấy.

Ngay từ lúc ta sinh , Nương đã để ta ở Biện Kinh, các tiểu thế gia lén bàn tán ta không được cha mẹ dạy dỗ.

Ta biết nghĩa lớn nên chẳng bao giờ mở miệng oán hờn.

Ta từng muốn Nương Lạc Xuyên nhưng trong mắt bà, ta chỉ là đứa vô pháp vô thiên, không cách nào bước lên nổi vũ đài.

Người khác bị từ hôn hoặc bị chê , các trưởng bối trong nhà đều sẽ đứng che chở.

Chỉ riêng ta, từ nhỏ không lớn lên dưới gối song nên chẳng được họ yêu thương.

Dẫu ta kiên quyết vào cung, Nương cũng chỉ lo Vân Sơ có bị ấm ức hay không tuyệt chẳng buồn nghe ta nửa .

Đi Giang một chuyến, ta không chỉ đánh mất Điện hạ mà mất luôn cả

là một đời bết bát.

Bà vú giữ tay ta dường như phát hiện nhiệt độ nóng rực trên người ta, bà chần chừ: “Phu nhân, cô nương đứng giữa trời tuyết ở trong cung khá lâu, hình như sốt rồi.”

Nương thoáng sững, toan nói gì đó, thấy ta há miệng muốn lên tiếng lại bảo: “Đưa bút cho nó.”

Tay ta rất đau, cả người đều ê ẩm, nước mắt rơi tờ Tuyên.

Ta cắn chặt răng, chậm rãi từng chữ: “Con từ nhỏ không được cha mẹ dạy dỗ, đương nhiên là hư hỏng.”

“Con không cha mẹ cũng chẳng tỷ muội.”

“Nương muốn phạt thì cứ phạt.”

Ta ném bút , cúi đầu không nhìn bà .

Nương tức đến mức suýt rơi tờ , bà vịn vào bàn rồi hồi lâu mới cất tiếng: “Hay cho câu ‘không cha mẹ dạy dỗ’.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.