Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tờ giấy đập thẳng vào mặt ta.

“Đã vậy, ngươi ra từ đường quỳ sám hối.

Đến khi ngươi tỉnh ngộ hãy quay lại phòng.”

Gia nhân tản hết chỉ còn lại Thẩm Sơ.

Nàng ta đứng từ trên cao, môi cười ôn hòa, mắt từ bi thương xót: “Muội muội chịu ấm ức .”

Nàng đá văng mảnh gốm vỡ của chén trà trên sàn, khẽ nói: “Ta vốn không muốn thế nhưng bảo muội cản đường ta.”

03

Ta bệnh liền nửa tháng.

Thuốc được đưa đến sân mỗi ngày mà bệnh ta vẫn chẳng thuyên giảm.

Trước kia mỗi lần ốm sợ đắng, Điện hạ thường lén nhét viên kẹo ngọt vào tay ta dỗ dành uống thuốc.

Khi ta chẳng nỡ ăn, để mãi đến khi kẹo tan chảy.

Giờ chén thuốc vẫn đắng như vậy, nước mắt xen lẫn kẹo ngọt khiến tim gan đau buốt khôn xiết.

Ta lặng lẽ nuốt viên kẹo .

Chính viên kẹo mà ta luôn cất kỹ chẳng nỡ dùng.

Đắng đến cay cả chóp mũi.

Cánh cửa sổ khép chặt đó ném đá gõ cộc cộc.

Ta vốn chẳng muốn để ý nhưng tiếng lách cách vang lên không dứt, thật khó mà ngơ.

Ta đẩy cửa nhìn ra, Cố Chiếu Hạc đang đứng dưới mái hiên, tuyết phủ trắng vai, tuyết đôi mày mắt hắn thêm rạng.

Hắn hình như lạnh buốt, chậm rãi hà ra một luồng hơi tựa như có thứ gì đó trong lòng, không nói một lời mà trèo tọt cửa sổ.

Hạt dẻ nóng ấm trong ngực áo hắn ném vào lòng ta.

Nương sợ ta trốn lần nữa phái thị vệ canh giữ khắp viện.

Chẳng hiểu sao bức tường cao thế mà hắn vẫn có cách leo vào.

Ta lùi lại một chút nhường chỗ cho hắn.

Cố Chiếu Hạc không khách khí, quen tay cầm lấy chén trà trên bàn, ta nghe hắn chậm rãi hỏi: “Hôm trước ta nàng thùa đã chẳng ra gì.”

“Sao ngần mà tay nghề vẫn …”

Hắn trầm ngâm một lát lựa lời:

“…vẫn xấu vậy?”

Khi ta mới để ý mắt hắn dừng khung trong góc.

Ta ngỡ hắn những chuyện đồn đại khắp kinh thành hoặc nghe tin ta cấm túc đến phủ Tướng quân Thẩm cứu ta.

Hóa ra không phải.

Hóa ra Cố Chiếu Hạc tới chỉ để chê cười ta.

Ta giận, đưa tay giật chén trà trong tay hắn định xua hắn .

Cố Chiếu Hạc chộp lấy cổ tay ta, thuận thế áp sát lại gần.

Hắn nhìn vẻ mặt tức tối của ta dường như hiểu ra điều gì, khẽ cất giọng: “Hồi trước ta mời Tiết thần y vào kinh, bệnh câm của nàng do lão chữa thế mà vẫn chưa khỏi ư?”

…Tiết thần y chứ?

Ta nín thở.

mắt ta tỏ vẻ lạ lùng, Cố Chiếu Hạc cũng nhận ra điểm gì đó thường.

Sắc mặt hắn dần nghiêm lại, gọi ám vệ tới dặn dò vài câu.

Nghe nói những hắn bôn ba bên ngoài dẹp loạn đã lập không ít quân công.

Quan lại thế gia mắng hắn máu lạnh hiếu sát nhưng thực ra mấy nhớ rằng trước kia hắn chỉ là một công bột không đứng đắn của phủ.

Trước mặt ta, Cố Chiếu Hạc vẫn hệt như thuở xưa, đường hoàng ngang tàng.

Khi còn học học đường hắn cũng thế, ta từng cố gắng thành cô nương dịu dàng theo khuôn mẫu thế gia khen ngợi nhưng gặp hắn là đâu lại vào đấy.

Đợi ta bình tĩnh lại, ám vệ cũng đã rời .

Có lẽ ngay chính Cố Chiếu Hạc cũng không nhận ra giờ đây quanh người hắn thoáng lộ sát khí mơ hồ chưa tan.

Một hồi lâu, bầu không khí chìm trong im lặng, ta muốn phá tan sự ngột ngạt bèn chỉ vào bên hông hắn, chấm nước viết lên bàn: “Đã chê xấu sao còn mang theo bên mình?”

Không hắn vẫn đeo đó.

ta vừa cập kê (16 tuổi), hắn quấn lấy ta đòi , ta rõ mình tệ vả hắn là nam nhi không hề để tâm.

Mãi đến khi vùng Bắc thất thủ, lão gia trận, Hoàng thượng nổi giận muốn truy tội phủ.

hắn tự xin rời kinh, dẫn vài nghìn binh mã đến Bắc đòi lại thành trì.

Giới quý tộc hùa nhau tránh mặt Cố gia, khoanh tay bàng quan chờ coi kịch hay, phụ mẫu ta bận Lạc Xuyên, lực tòng tâm.

Sau khi rời hoàng cung hắn không gặp kỳ .

Ta hay tin hắn suốt đêm thắp đèn tặng, tay chảy máu không nhiêu lần.

Một nhỏ màu xanh cánh hạc trắng xiêu vẹo.

Khi hắn chỉ 17 tuổi.

Ta chẳng đã trôi , lâu đến mức sờn cũ, lâu đến mức ta gần như quên bẵng vậy mà Cố Chiếu Hạc vẫn mang theo bên mình.

Hắn nhếch môi: “Bùa hộ mệnh của bổn , đương nhiên phải đeo bên người.”

Nhưng hắn nhíu mày, chạm vào mắt ta, nghi hoặc: “Trước kia nàng thích Thái như thế chẳng lẽ cũng tặng chàng ta một cái?”

Ta im lặng.

Thực ra ta từng tặng thật, có điều Điện hạ chưa giờ mang bên mình.

Điện hạ là Thái , hành vi cử chỉ đều có người hạ giám sát giống Cố Chiếu Hạc vô tư mang theo một không mấy hợp quy cách.

Kỳ thật kết cục giữa ta và Điện hạ cũng vậy, ta luôn muốn dâng cho chàng những gì tốt nhất nhưng trong mắt chàng, ta chỉ như cái không phù hợp quy củ.

Chưa từng khắc ghi trong lòng, muốn bỏ lúc cũng được.

Cố Chiếu Hạc chợt cất tiếng, nhìn thẳng vào mắt ta: “Nàng giấu Thẩm Lạc Thủy của ngày xưa đâu ?”

“Trước kia, chỉ cần ta khích thêm đôi câu là nàng đã phản bác ngay thậm chí đuổi ta ra khỏi cửa.”

Hắn khẽ thở dài, rõ ràng giọng điệu rất dịu dàng vậy mà nước mắt ta lại lăn dài giác.

“Dù nàng thích một người đến đâu cũng đừng để lạc mất chính mình.”

Ta không hiểu sao lại tủi thân đến vậy, cõi lòng ê ẩm hơn cả lúc quỳ trong từ đường.

Kỳ thực trước khi vào kinh ta đã mơ hồ đoán thái độ của Điện hạ và Nương.

Chẳng ta không cam lòng.

Ta không muốn để Cố Chiếu Hạc ta khóc bèn quay mặt , âm thầm bấu tay mình nén nước mắt trở lại.

Nhưng vẫn không được.

Cố Chiếu Hạc giữ chặt cổ tay ta, gần như ép ta nhìn hắn, thanh âm hắn trầm lãnh chẳng hiểu sao lại khiến ta yên lòng: “Ta nghe nói tận Bắc mà vẫn có kẻ dám nàng chịu ấm ức.”

“Nhưng…”

“Sợ gì chứ?”

Hắn cười khẩy một tiếng.

sáng lay động, tuyết trăng rơi lả tả trên áo choàng đen của hắn, đôi mày mắt vẫn ngông cuồng như trước kia.

luận đó là yêu ma quỷ quái , đã có ta đây, đương nhiên sẽ đưa nàng xông pha trở lại.”

04

Ta nhốt không lâu.

Đêm Giao Thừa, hoàng cung mở thiết đãi các đại thần thế gia, nghe đâu bệ hạ tự mình điểm tên ta.

Trải trận ốm nặng ta sụt cân trông , y phục quanh eo rộng thêm mấy phân, càng tiều tụy hơn cả lần trúng độc lúc đỡ kiếm.

Thẩm Sơ và Nương đều đã đợi sẵn ngoài phủ.

Khi ta ra, hai người họ đang cười nói thân thiết, Nương tự tay cởi áo choàng lông chồn tuyết đưa cho nàng ta lại còn buộc dải áo cẩn thận.

Ta nghe Nương trách yêu: “Trời lạnh thế mà con mặc mỏng manh, không sợ nhiễm lạnh à?”

Thẩm Sơ thẹn thùng cười.

Nương ta bằng khóe mắt, thực ra ta cũng ăn mặc khá mỏng nhưng môi bà mấp máy thôi không nói gì thêm.

Ta khẽ cúi đầu không muốn nhìn cảnh mẫu từ nữ hiếu kia nữa.

Nghĩ cho cùng, Nương để ta Biện Kinh từ nhỏ, mẫu chia xa, ta chưa giờ kề cận phụng dưỡng bà.

Dẫu máu mủ ruột rà nhưng sao sánh với tình cảm ngày đêm bầu bạn giữa bà và Thẩm Sơ.

Xe ngựa lắc lư đưa chúng ta đến cửa cung, ta giẫm trên nền tuyết vào tiệc.

Lắm kẻ rì rầm chỉ trỏ cũng chỉ quanh quẩn chuyện chê ta đáng thương, từ nhỏ ngông nghênh kiêu ngạo, cuối cùng trắng tay.

ta chẳng đáp lại, mấy vị thiên kim kia đâm chán liền đổi chủ đề.

Ta nghe họ nhắc tên Cố Chiếu Hạc.

Có người nói bệ hạ lần này mở là muốn ban hôn cho Cố Chiếu Hạc mới mời các thiên kim thế gia.

Cũng có người bảo rằng Cố Chiếu Hạc thực lòng thích chính vị tân tiểu thư Thẩm gia kia.

Bằng không, một kẻ không hồi kinh như Cố Tiểu gia cớ gì vừa nghe tin Thái muốn cưới Thẩm Sơ liền vội vã về kinh trong đêm?

Trong thoáng chốc ta thất thần, tự nhủ có lẽ ta quay về Giang Nam.

Điện hạ không cần ta nữa, Nương cũng thế, Biện Kinh không phải nhà ta, Lạc Xuyên cũng chẳng thể dung ta.

Chi bằng trở lại Giang Nam ít ra còn được tự do.

tin đồn bệ hạ muốn chỉ hôn cho Cố Chiếu Hạc hóa ra là thật.

nấy đều Điện hạ muốn lập Thẩm Thái phi vậy mà Cố Chiếu Hạc lại ngang nhiên nêu tên nàng trước mặt mọi người.

Theo quy tắc nam nữ phân vị, ta không rõ hắn định gì, trong lòng rối bời đành tìm đến Hoàng hậu xin bà dẫn ta tiền điện.

Vừa đến gần, liền nghe bệ hạ bên trong vực cất lời: “Tại sao nhất quyết là Thẩm Sơ?

Trẫm nhớ không lầm thì từ nhỏ ngươi và nha đầu Thẩm gia chơi rất thân, chi bằng trẫm ban hôn nàng cho ngươi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.