Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta cũng có điều muốn hỏi, muốn rõ vì sao Thẩm Vân Sơ bỗng chốc thành Hoàng tử phi, muốn Điện hạ ra sao lại muốn xem đằng sau có kẻ nào bí mật sắp đặt không.
Cố Chiếu Hạc rủ mắt, môi phơn phớt hồng thừa nhận thẳng thắn: “Nàng đoán không sai, đúng là ta đã ra tay.”
Ngữ khí lại hết sức hiển nhiên.
“Ngươi cho rằng Thẩm Vân Sơ không phải người của Hoàng tử sao?
Vốn dĩ nàng ta thầm yêu Hoàng tử mới cam tâm làm đao trong tay hắn.
Ta làm thế cũng chỉ thành toàn cho hai kẻ đó.”
Cố Chiếu Hạc nhướng mày: “Ta từng nói một khi đã tới, ta sẽ đưa nàng đường hoàng về.
Ta chỉ làm những việc Thái tử không dám.”
Ta lặng im hồi lâu, bỗng nhớ cái đêm ta bệnh nặng rồi nay hắn lại trèo tường vào viện ta.
Khi ấy ta nghĩ hắn đã khác, từ công tử bột của Hầu thành Tiểu Hầu gia lạnh lùng hiếu sát.
Ta còn ngậm ngùi than thở cảnh vật đổi dời, năm tháng bào mòn người cũ.
Mà ta mới hiểu thiếu niên năm xưa hừng hực thuở ban đầu.
Thật ra Cố Chiếu Hạc chưa hề đổi thay.
Hắn lại hỏi: “Sao vậy?
Cảm động đến mức không thốt lời à?”
Chỉ một câu ấy cũng đủ khiến người ta muốn đấm hắn.
Ta nghiêm , im lặng đáp lại: “…Vậy sao ngươi còn chưa đi?”
Môi đỏ của hắn cong lên, một tiếng cười : “Sợ có kẻ bỏ trốn thôi.”
Ta đâu phải kẻ đầu hàng.
Xa xa có tiếng nổ dậy, huyên náo chẳng ngớt, Cố Chiếu Hạc động liền cụp mắt: “Ta
Hoàng tử khởi sự mưu phản.”
Hắn đã , giọng hạ thấp dặn dò ta ở yên trong điện đừng ra, bảo rằng hắn đã bố trí ám vệ ắt có người bảo vệ ta.
Ta ngồi trong đêm đen, dõi mắt trông về phía cung điện lửa cháy ngút trời, chợt hiểu vì sao đêm nay Hoàng hậu nhất quyết giữ ta ở lại cung.
Hoàng hậu xưa nay đối xử với ta hết mực ôn hòa, chẳng lần nào để ta bị ấm ức nhóm thiên kim thế gia.
Nhưng rốt cục, bà là mẫu của Điện hạ.
Ta là quân cờ để khống chế Thẩm và Cố , chỉ cần có ta, bà không lo hai nhà Thẩm – Cố phản bội Điện hạ.
đây hẳn ta sẽ thấy chua xót tủi hổ.
Nhưng lúc này, tim ta rực nóng thể có thứ gì đó cuồn cuộn muốn bật ra.
Ta không kìm được thở dài.
Bởi ta luôn có người thay ta đón mọi tên đạn.
Người ấy chờ ta.
08
Ta không tận mắt chứng kiến trận cung biến kinh hoàng nhưng nói máu chảy thành sông, kẻ chết người bị thương rất nhiều.
cảnh loạn ly này quả thực không phải lúc ta và Cố Chiếu Hạc bái đường thành .
Dẫu vậy, ta canh cánh lo cho hắn, khi cuộc biến loạn kết thúc, ta nhờ ám vệ đưa tới tiền điện, mong gặp hắn cũng muốn xem phụ mẫu ra sao.
Cố Chiếu Hạc toàn áo đen, nét lạnh băng chỉ huy thuộc hạ xử lý tàn cuộc.
ta, hắn luôn hiên ngang phong lưu bộ dạng điềm tĩnh lãnh đạm này thật lạ.
Thấy vạt áo hắn lấm tấm máu, ta nhất thời kinh hãi vội chạy tới nắm lấy cổ tay hắn.
Cố Chiếu Hạc “a” , dáng cao cao tại thượng biến mất trong chớp mắt.
Đuôi mắt hắn ửng hồng thể rất tủi : “Bị thương, đau lắm.”
Thuộc hạ gần đó mím miệng nén cười, vội ngoảnh đi.
Thực ra vết thương trên cánh tay không sâu, phần lớn máu dính trên người hắn cũng không phải của hắn chẳng vào thấy đáng sợ.
Khi ấy, ta mới ngượng đỏ , vội đi nhưng vừa lại liền trông thấy Điện hạ.
đứng đằng kia trên người cũng vương đầy máu, xua tay bảo y quan lui xuống, vết thương có vẻ trầm trọng hơn của Cố Chiếu Hạc nhiều.
Nhưng vừa nãy, ta chẳng hề để tâm tới .
Ta cúi mắt, hành lễ rồi đi tiếp.
Cố Chiếu Hạc kéo tay ta lại, nói: “Đợi ta một chút, trong cung rối ren, ta muốn nói mấy câu với Thái tử rồi sẽ đưa nàng rời cung.”
Thế ta đành ngồi trong cái đình gần đó chờ hắn.
Cự ly không xa, ta họ đàm thoại.
Hắn báo cáo vắn tắt tình hình quân vụ và diễn biến trong cung rồi người toan rời đi.
Điện hạ chợt hỏi: “Vết thương ngươi mang là cố ý chứ gì?
Khi ấy rõ ràng ngươi có thể né cớ sao cố tình chịu đòn?”
Cố Chiếu Hạc khựng lại, ánh mắt thản nhiên xuyên mái hiên mà bắt gặp cái của ta.
“Đúng vậy, ta cố ý bị thương.”
Hắn đứng đó, lưng thẳng tùng, khóe môi nhếch nhẹ không giấu nổi dáng vẻ kiêu ngạo chân mày.
“Ta muốn một người yêu mình.
Ta không để tâm xuất khứ của nàng, chẳng e ngại nàng ghen bướng, ta chỉ lo nàng nhẫn nhịn chịu thiệt.
Chịu chút thương tích mà đổi được sự lo lắng của nàng, ta có mất gì đâu.”
“Ta muốn nàng một lòng một dạ yêu ta.”
Điện hạ lặng đi hồi lâu, nghẹn ngào cất tiếng: “Nếu có một ngươi phụ nàng…”
Cố Chiếu Hạc ngắt ngang, nắng sớm chiếu lên mái tóc đen và hàng mi hắn sáng lấp lánh, chỉ thấy hắn mỉm cười thoáng .
Hắn nói: “Ta không phải ngươi.”
“ sẽ chẳng bao cho ngươi cơ hội ấy.”
Dứt lời, hắn chẳng màng đến Điện hạ mà sải bước về phía ta.
Hắn nắm lấy tay ta, vành tai thoáng đỏ: “Đi thôi.”
“Phu quân đưa nàng ra khỏi cung.”
09
thành hôn lại lùi thêm 1 tháng.
Cố Chiếu Hạc phải về , phụ mẫu ta cũng rời Biện Kinh để lại Lạc Xuyên.
Hoàng tử bị diệt ngay tại chỗ, phận thật của Thẩm Vân Sơ bị lôi ra ánh sáng: nàng là tay chân Hoàng tử cài vào Thẩm để tiếp cận Thái tử giúp hắn tranh đoạt ngôi báu.
Đến ta xuất giá, A nương đến tiễn, bà đưa tiễn ta lên xe hướng về .
Bà bảo mong ta đừng hận Điện hạ, năm xưa để ta đến Giang Nam dưỡng thương là muốn ta lánh khỏi vòng tranh đoạt này.
Nhưng ta lại tự ý trở về.
Vừa nói, giọng bà vừa nghẹn ngào.
Bà bảo bà có lỗi với ta, khi xưa Hoàng thượng e binh quyền Thẩm gia mạnh, A nương chủ động giữ ta lại Biện Kinh làm con tin, thoắt cái mười mấy năm trôi .
Ta đưa bà chiếc khăn tay, lòng lại bình thản vô cùng.
Điện hạ A nương, bọn họ có đại nghĩa và thiên hạ trong tim, có lẽ cũng dành chút chỗ cho ta song nhỏ có thể buông bỏ bất cứ lúc nào.
Ta chẳng oán, chẳng hận, chỉ thấy sống ở Biện Kinh thực sự đỗi nặng nề.
Ta vốn là cánh én không hợp chốn hoàng cung, thích bay lượn tự do rốt cuộc phải tự bẻ gãy cánh, những tháng ấy ư đau khổ.
kia, Đông Cung hoang vắng, Điện hạ cười nói trên hiên có chim én.
Nhưng Đông Cung vốn đâu chỉ có một cánh én mà còn bao chim đỗ quyên, chim hỉ thước bay vào.
không có Thẩm Vân Sơ, ta chẳng mất tiếng, ta chẳng về kinh, Điện hạ có luyến tiếc thì sẽ có vô số phi tần, cung cấm nào chỉ dung nổi mỗi một cánh én.
nay, mọi chuyện chẳng giúp ta sớm tỉnh ngộ.
Ta bước lên xe ngựa đi , con đường mà ta chưa từng nghĩ đến.
Có người thấu nỗi khổ khi ta bẻ gãy đôi cánh, hắn nâng niu trân trọng tự tay đính lại cho ta đôi cánh tự do sải chân trời.
Dọc đường về , chúng ta gặp Tiết thần y.
Ông bị người của Hoàng tử giam lỏng ở Dược Cốc nhiều tháng, cốc nhiều dược liệu, mới đây ông mới ra được.
Chứng câm của ta khỏi vào thứ 2 sau sinh nhật Cố Chiếu Hạc.
Khi ấy chúng ta đã về đến , ta tỉnh dậy cơn nhức mỏi khắp người, mơ màng mở mắt lại thấy Cố Chiếu Hạc giặt áo lót cho ta.
Ta đỏ bừng , định mắng hắn nhưng đầu óc trống rỗng, cuối cùng chỉ thốt: “Tên lưu manh.”
Tiếng còn khàn song sao cũng bật ra âm thanh.
Cố Chiếu Hạc cũng thấy, hắn vội bước lại gần, mắt sáng long lanh: “Nàng… nói lại lần nữa?”
Ta đành ngước hắn, không rõ vì sao có kẻ muốn bị mắng mà ta lại không nín được cười.
hân hoan khắp nẻo, dân chúng nhận được thưởng tiền, ai nấy đều tin vị phu nhân câm được Cố Tiểu Hầu gia nâng niu cuối cùng cũng cất lời trở lại.
Ta ngoài cửa sổ mơ hồ có tiếng ám vệ rì rầm.
Một kẻ giọng đều đều: “Cũng may phu nhân khỏi câm chứ về kinh, chủ tử phu nhân còn chưa lành bệnh bèn bắt ta thức suốt 3 3 đêm để học khẩu hình.”
Người bên cạnh cười khan hai tiếng, giọng cũng cứng ngắc: “…Chỉ 3 thôi, ngươi thử ngó sang ta này?”
Đại phu trong lại kê vài thang thuốc bổ, Tiết thần y dạo lên núi nếm đủ thứ cỏ bị ăn nhầm dược liệu còn mơ mơ hồ hồ.
Ta đưa mắt Cố Chiếu Hạc, hắn giữ đại phu lại hỏi han cặn kẽ từ đầu đến cuối làm vị đại phu rụt rè run lẩy bẩy, cuối cùng không an lòng mà bảo ta: “Đợi Tiết thần y tỉnh táo, mời ông xem lại.”
Ta chợt nhớ tối là sinh nhật hắn, hắn đã khấn bên ngọn đèn Trường Minh.
Hắn không cho ta xem nhưng ta trộm được.
Hắn mong ta khỏi câm.
Hắn mong ta vui vẻ bình an.
Hắn mong hiên nhà Cố cũng đậu một cánh én.
Ta siết nhẹ ngón tay hắn, thấy hắn vì ta mà cuống cuồng rối bời, khổ sở truy hỏi đại phu, ta bỗng thấy lòng ngập tràn hạnh phúc.
Ta mỉm cười, nói: “Đừng vội.”
tháng còn dài.
Và…
Mọi điều ước đều đã thành sự thật.
(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ của Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!