Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Xưa nay Trì Cửu Xuyên chưa từng quen với thất bại, lần giận đến cực điểm, y rút roi dài bên hông ra, sau đó quất mạnh vào chân sau con tuấn đỏ sẫm.

Tuấn hoảng sợ, nó bỗng chốc điên cuồng lao về phía trước như thiểm điện.

Trì Cửu Xuyên cười lạnh, ép chân vào bụng đuổi theo Hoài Chi.

Y giương cung lên và nhắm thẳng vào Hoài Chi!

điên đang muốn mạng Hoài Chi sao?!

“Hoài Chi!”

Ta không kịp nghĩ ngợi nữa mà vượt qua hàng rào, lao thẳng vào bãi săn.

con tuấn đỏ thẫm đang mất kiểm soát, nó phóng thẳng về phía ta.

Chỉ trong chớp , Trì Cửu Xuyên tung người khỏi lưng ôm ta vào lòng.

Một tay hắn siết eo ta, tay lại khẽ giữ bả vai ta, nói tức giận đến run lên.

“Người điên sao? Vì hắn mà ngay cả mạng mình không cần?” điên thật sự y mới đúng!

Ta mạnh mẽ gạt tay y khỏi vai mình vội vàng tìm kiếm Hoài Chi.

, Hoài Chi chế phục được con tuấn đang hoảng loạn.

của Trì Cửu Xuyên vừa bắn ra quá hung hiểm.

Hắn cùng phải khống chế , vừa phải né , khiến bàn tay và cổ đều bị trầy xước không ít.

Ta vẫn hoảng hốt chưa kịp bình tĩnh, vội lao đến tỉ mỉ kiểm tra trên người Hoài Chi.

Nhìn thấy trên da thịt hắn, ta phẫn nộ quay đầu quát lớn:

“Trì Cửu Xuyên, hèn hạ! Một đại tướng quân mà lại chơi trò bỉ ổi hại người, biết sĩ diện gì không?!”

Trì Cửu Xuyên đứng lặng người, khuôn tràn đầy sự không tin nổi.

“Người lại vì một nô tài hèn mọn mà tranh cãi với ta?”

có bản lĩnh như vậy, lại cam tâm tình nguyện trốn trong phủ làm nam sủng, ai biết trong lòng hắn đang toan tính điều gì?”

Ta giơ tay chỉ thẳng vào y, nói lạnh như :

“Đừng mở miệng ra ‘nô tài hèn mọn’. Thật sự hèn mọn, lại khác!”

Quay đầu lại, ta dịu hỏi Hoài Chi:

đau không?”

Hoài Chi nhẹ lắc đầu, đôi môi mím , cả ánh đen láy đang long lanh nhìn ta.

Lòng ta đau xót vô cùng.

“Sao lại không đau được chứ? Mau theo ta về phủ bó.”

Sắc Trì Cửu Xuyên tối sầm như Diêm La, y bước đến chặn ngay trước ta.

“Vừa để cứu người, cánh tay phải của ta bị đá một cước.”

Ta đưa tay, khẽ lơ lửng trên cánh tay phải của hắn. Quả nhiên vải ở đó bị rách, có thấy cú đá không nhẹ.

chỗ sao?”

Không ngờ y lại dịu đi nhiều, trước nay chưa từng có.

“Phải.”

Ta liền bóp mạnh vào chỗ đó một cái. Y đau đến nhíu cả mày.

“Đáng đời!”

Ta nắm tay Hoài Chi và kéo hắn rời đi.

Xung quanh có không ít đang xem náo nhiệt, chẳng ai ngại chuyện lớn .

“Dù công chúa muốn chọc giận Trì tướng quân đi, quá mức cưng chiều tiểu quan .”

Dưới ánh soi mói của bao người, ta cất dõng dạc:

“Ta thật lòng thích hắn, muốn lập hắn làm phò của ta!”

Trên bãi săn, không gian bỗng chốc im phăng phắc.

Tay Hoài Chi nắm ta hơn, ánh đen sâu thẳm nhìn ta, càng càng dịu dàng.

định mở miệng hỏi .

Trì Cửu Xuyên liền vung roi quất xuống, đánh ra một vệt máu trên nọ.

Người kia vội tay che mà không dám hó hé gì .

Trì Cửu Xuyên lại hất roi lên, sắc lạnh như mà trầm quát:

ai muốn hỏi nữa không?”

Chiếc roi dài vung lên làm bụi cát tung bay, người đứng xem náo nhiệt lập tức tản ra.

7

Ta truyền Thái y đến phủ Công Chúa để bó cho Hoài Chi.

Trong gian phòng nhỏ, thái y bôi đang thuốc lên trên cổ Hoài Chi.

Trên cổ của hắn, nơi từng bị khắc chữ “nô” nhỏ, nay lại có một xước do lạnh lùng sượt qua.

Môi Hoài Chi tái nhợt, hắn vẫn cố nở một nụ cười để trấn an ta.

Nụ cười ấy tựa như ánh sáng vỡ vụn đang phản chiếu trên giá.

Thái y xử lý xong nghiêm trọng trên cổ lui ra ngoài.

Ta lại đích thân bôi thuốc lên trầy xước trên lòng bàn tay Hoài Chi.

Đôi tay của hắn thon dài như ngọc, lòng bàn tay lại đầy chằng chịt, lớp cũ chồng lên lớp mới.

Cảnh tượng ấy khiến lòng ta cực kỳ đau xót.

Ta vừa thoa thuốc vừa nghĩ:

Thân thế của Hoài Chi bí ẩn, lại từng bị đưa vào nô tịch, hẳn chịu không ít khổ sở.

Nay hắn đi theo ta, vậy mà ta vẫn không bảo vệ chu toàn cho hắn, lại để hắn bị lần nữa.

Nghĩ đến đây thì nỗi hối hận dâng tràn trong lòng ta, một giọt nước rơi xuống lòng bàn tay Hoài Chi.

“Ta không nên đưa đi săn xuân. Nếu không gặp Trì Cửu Xuyên, có lẽ không bị .”

“Trì Cửu Xuyên ở biên cương lâu năm, lại dám ra tay lại tàn nhẫn đến thế.” Hoài Chi dùng tay lại lau nước cho ta.

Hắn không giỏi dỗ dành người khác nên chỉ có tìm cách đánh lạc hướng ta.

“Ở bãi sân nãy, ta hình như nhớ ra một số chuyện.”

Ta vội vàng hỏi:

“Nhớ ra điều gì ?”

Sau chuyện xảy ra ở bãi săn, ta lại càng tò mò về thân thế của Hoài Chi. Rốt cuộc hắn ai mà có luyện được võ công đến mức ấy?

Ngay cả Trì Cửu Xuyên, người từng chinh chiến sa trường bao năm khó mà phân cao thấp.

Hoài Chi ngước lên, chậm rãi nói:

“Có một nhóm người cưỡi truy sát ta, bắn như mưa, dồn ta đến sát vách núi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.