Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta kinh hãi.
Tình cảnh hiểm nghèo đến , chẳng Hoài Chi đã đắc tội với kẻ nào?
Hoài Chi thấy thì không nói tiếp , hắn chỉ nhàng vuốt tóc ta để an ủi.
Ta lại tiếp tục hỏi:
“ gì không? Ngươi có nhớ ra gia đình mình không?”
Hoài Chi lắc đầu.
Ánh mắt ta tràn đầy xót xa, khẽ thở dài:
“Chẳng Hoài Chi không có người thân sao?”
“Ta có công .”
Ánh mắt Hoài Chi sáng rực, trong đôi mắt ấy chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng ta.
Chuyện Hoài Chi và Trì Cửu Xuyên đối đầu với nhau trường săn đã lan truyền khắp kinh thành.
hoàng cũng gọi ta cung để răn dạy.
Tại ngự phòng, người vừa nghiêm khắc vừa ôn hòa, dùng ân cần lẫn uy nghiêm:
“Tụng An, là lỗi trẫm khi đã dung túng con quá lâu. Chuyện con nuôi dưỡng một nam sủng thì trẫm không ngăn cấm. Nhưng vì một kẻ như mà công khai sỉ nhục một trọng tướng triều đình, chẳng phải làm lạnh thiên hạ sao?”
“Hiện nay, cương chưa yên ổn, hoàng gia rất cần những tướng tài như Trì Cửu Xuyên. Hơn , con và hắn vốn là thanh mai trúc mã, đừng khiến quan hệ đôi trở nên quá căng thẳng.”
Giữa hai Chu và Sở có giới chung.
Chu nổi tiếng với dân phong hiếu chiến, binh lính dũng mãnh thiện chiến.
mặt quân sự, triều đình ta từ trước đến nay luôn giữ phòng thủ.
Gia tộc Trì Cửu Xuyên nhờ chiến công bảo vệ cương mà trở thành bậc quyền thần trong triều.
Đến hoàng cũng phải nể trọng Trì gia ba phần.
Ngày nay do hoàng tộc Chu tranh đoạt quyền lực, binh lính trấn thủ cương bị triệu hồi, triều ta mới có thể giành được vài trận thắng nhỏ.
Vì nên Trì Cửu Xuyên mới có thể trở kinh.
Nhưng không ai biết sau khi tân hoàng đế lên ngôi thì mọi chuyện ra sao?
Nếu lại gặp phải một quân vương hiếu chiến và khát máu, thì cương lại rơi cảnh lầm than.
Dù nào thì cũng phải lôi kéo gia tộc Trì thị phe mình, chỉ có như thì hoàng mới có thể vững vàng ngai vị này.
Ta quỳ : “Nhi thần tuân mệnh.”
hoàng nghe được câu trả lời như mong muốn, giọng điệu liền dịu .
“An nhi, sinh ra trong hoàng tộc, đem hết dạ yêu một ai thì đó là đại kỵ.”
“Nhi thần tạ ơn hoàng chỉ dạy.”
“Hãy sớm tiễn kẻ kia , nếu không trẫm đích thân ra .”
Đây chính là hoàng gia. Ta, bề ngoài là một công tôn quý, nhưng thực chất lại chẳng có tư cách chọn người mà mình muốn yêu.
Hoài Chi, hắn là ánh trăng mà ta vô tình nhìn thấy trong chiếc lồng son dát vàng này.
Hương đêm phảng phất, ánh trăng vằng vặc nơi chân trời.
Ta trở phủ Công .
Hoài Chi đang trong phòng, hắn chăm chú luyện chép từng nét chữ.
Những tờ tuyên chỉ đầy chữ phủ kín mặt bàn.
Hoài Chi chính là người như .
Dù là việc không thích thì hắn lặng kiên trì làm đến cùng, cho đến khi thích ứng được…
Cho đến khi đạt đến mức thành thạo như ý.
cạnh hắn, qua ô cửa sổ chạm khắc hoa văn là cây lan đã nở rộ.
Thiếu niên ngay ngắn ngồi nơi đó, cảnh sắc tựa như một bức tranh.
Ta bước tới, ngồi Hoài Chi. Vừa chạm vòng ấm áp quen thuộc ấy, nỗi ấm ức và đau buồn trong lại càng dâng lên.
Hoài Chi đặt bút lông , một ôm lấy eo ta và giúp ta ngồi vững hơn đùi hắn.
lại hắn nhàng vuốt qua vầng trán ta, chạm đến đôi mày đang nhíu chặt mà khẽ vuốt ra.
“Công , đừng buồn.”
Đôi mắt trong trẻo Hoài Chi phủ một tầng u sầu, lặng nhìn ta.
Hắn thông minh như chắc đã hiểu rõ hết mọi chuyện.
Ta rúc người hắn, mắt lặng rơi từng giọt.
“Ta không muốn rời xa ngươi.”
ngoài lang, cành lan có con bồ câu vụt bay lên.
Vòng ôm lấy eo ta càng siết chặt hơn. Hoài Chi nghiêng đầu và hôn lên vành tai ta.
Hơi thở ấm áp ấy phảng phất chút nóng , khẽ rung động tai ta.
Thật lâu sau, giọng nói Hoài Chi như sương mù vang lên.
“Công , chúng ta rồi gặp lại nhau mà.”
9
Hoài Chi bị đưa đến đạo quán.
Chỉ sau một đêm, những ngày tháng từng ở hắn bỗng chốc hóa thành một giấc mộng bị đánh cắp.
Ta chăm chú nhìn bông lan ngoài lang, dường như thấy Hoài Chi ngồi đó.
cầm bút luyện chữ, nghe thấy ta gọi liền ngẩng đầu, đôi mắt ngập tràn ý cười nhìn ta.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cánh hoa lan rơi .
Ta chớp mắt, cuối cùng cũng nhận ra—Hoài Chi thật sự đã rồi.
Lưu Thúy mang áo choàng khoác lên cho ta.
“Quận , Hoài Chi công tử bảo nô tỳ giao phong này cho người.”
Ta mở , nét chữ ngay ngắn hiện lên giấy:
“ trùng , dữ khanh nan biệt ly.
Đạo lộ trở thả trường, hội diện an khả tri.
Tư quân linh nhân lão, tuế nguyệt hốt dĩ vãn.
Khí quyên vật phục đạo, nỗ lực gia xan phạn.”
( rồi lại , biệt ly cùng nàng sao mà đau đớn.
Đường xa trắc trở, ngày gặp lại chẳng biết khi nào.
Nhớ người khiến ta già nua, năm tháng chớp mắt trôi qua.
Những điều không thể thay đổi, đừng nhắc lại , chỉ mong nàng hãy ăn uống đầy đủ.)
tờ giấy phảng phất hương hoa lan.
Đây chính là bức mà Hoài Chi đã viết khi ta chưa từ hoàng cung trở .
Chàng sớm đã đoán được kết cục này.
Ngoài ra, trong phong có một miếng ngọc bội.
Chiếc ngọc bội từng vỡ làm hai nửa, giờ đây đã được Hoài Chi sửa lại và dùng dây tơ đỏ xâu lại như cũ.
Khoảnh khắc ấy nỗi bi thương dâng trào, mắt ta tràn ra khỏi khóe mi.