Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Ta sững lại, nghĩ đến Giang Kỳ từng nói, bèn cụp mắt lảng , không đáp.

Mặc kệ ẩn tình nào, hôn ước giữa ta và Giang Dục đã bị xóa bỏ vào khoảnh khắc Hoàng thượng tái tứ hôn.

Giờ đây, ta thực sự… là thê tử của một mình Giang Kỳ.

Có lẽ Giang Dục hiểu điều đó, mắt chàng hiện lên nổi buồn khó tả, song nói tiếp:  “Nàng vào đây…?”

Ta khẽ ghé lại gần: “Ta lén đến. Xin , chàng bị giam cầm ở đây, thật sự là Giang Kỳ làm ?”

Vừa , ta vừa chăm chú dõi theo nét mặt Giang Dục, khẩn cầu chàng phủ nhận.

Giang Dục im khá lâu, mới rầu rĩ gật đầu, khẽ thừa nhận: “Là hắn.”

Lòng ta chùng xuống, ta tới: “Chàng ta làm báo thù Mẫu thân chàng ư?”

Giang Dục rũ mắt, không rõ đang nghĩ gì mà khẽ khàng đáp: “Đúng vậy. Hắn căm hận ta từ lâu, cố tình bày mưu lúc ta xuất chinh, khiến ta giả chết, rồi cầm tù ta ở . Hắn còn… cướp mất đáng lẽ thuộc về ta.”

Nói đến cuối, thanh âm của Giang Dục càng lúc càng trầm như dồn nén căm hờn mãnh liệt.

Ta hơi chau mày, cảm thấy câu chàng nói có gì đó không ổn.

Vừa thêm, chợt vọng đến âm thanh vô cùng khẽ, tựa như có bước vào thư phòng.

Ta hoảng hồn.

Hẳn là Giang Kỳ trở lại.

Giang Dục nghe thấy động tĩnh, chàng hét lên: “Giang Kỳ đến rồi, mau !”

Ta tức khắc đứng dậy nấp vào chỗ cũ lần .

Nhưng chờ mãi không thấy mở cửa mật thất, thanh âm kia tựa hồ biến mất trong chớp mắt như là ảo giác của ta.

Thời gian trôi chậm chạp.

Nghĩ đến Giang Dục vừa nói, ta đợi thêm một lúc rồi rốt cuộc bước ra.

Lại đụng ngay ánh mắt đầy âu lo của Giang Dục.

Trái tim ta run lên.

Chính lúc đó, một đôi tay lạnh buốt bỗng từ che kín mắt ta, kề sát bên tai rồi khẽ bật cười.

Âm thanh rợn vai gáy: “Vãn Vãn, nàng không ngoan. Ta đã nói, chớ đến .”

12

Ta run bần bật nhưng Giang Kỳ dường như chẳng hề nhận ra.

Chàng cứ khống chế ta từ , bắt ta bước về dãy họa treo cửa mật thất.

Chàng ghé sát tai ta, khẽ : “Nàng thích không?”

Ta mở mắt, mặt là loạt tranh họa ngập ý mờ ám, bóng hình nữ tử bên trong đều mang dung mạo ta.

Mặt ta đỏ bừng xấu hổ, còn cách im .

Giọng Giang Kỳ nghe bình thản đến lạnh : “Vãn Vãn, ta đã cho nàng cơ hội rồi. Lần đầu nàng lẻn vào, ta giả vờ không thấy. mà nàng đến lần . Nói cho ta hay, vậy?”

Áp lực từ chàng mỗi lúc một nặng nề.

Ta choáng váng, chẳng rõ lấy dũng khí từ đâu, cắn răng đáp:

Giang Dục. Chàng bày mưu hãm hại chàng ấy giả chết, rồi lại giam cầm chàng ấy, bắt chàng ấy sống dở chết dở tối tăm .

Nên ta mới đến!”

Vừa nói, ta vừa bừng , nhận ra lẽ mình gay gắt biết bao.

Căn phòng chợt tĩnh như tờ.

Không biết trải qua bao lâu, Giang Kỳ đột ngột cất cười khẽ: “Hóa ra, đấy là gì hắn nói với nàng.”

Bàn tay che mắt ta liền rời , bao trùm đêm tối thoáng chốc tan biến.

Giang Kỳ giữ chặt tay ta, kéo ta thẳng đến chiếc lồng giam, buộc ta phải đối diện nó.

Khi , ta mới chú ý đến trên chiếc bàn gần đó đặt một bát , dường như vừa sắc xong.

Hàng mi Giang Kỳ đổ bóng trong ngọn đèn u ám, chàng nhếch môi lạnh lùng: “Nếu nàng đã chắc chắn ta lấy mạng hắn, vậy bát , ắt hẳn bị ta hạ độc. Vãn Vãn, có phải nàng nghĩ không?”

Ta vô thức phản bác.

Nhưng chàng chẳng cho ta cơ hội.

khi ta kịp lên , Giang Kỳ đã nâng bát , ngửa đầu uống cạn.

Nước nâu sệt chảy xuống loang lổ trên tà áo trắng.

Phải một lúc ta mới sực hiểu chàng vừa làm gì, hoảng loạn kêu lên: “Giang Kỳ!”

Ta lao tới, ôm lấy chàng đang lảo đảo, không nhịn được mắng:

“Chàng điên rồi ?”

Sắc mặt chàng trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn rịn trên trán nhưng cố mỉm cười yếu ớt, từng câu vỡ vụn: “Nàng thương xót hắn, không hắn chết. Vậy nay ta thay hắn uống chén , liệu nàng có … Đau lòng ta chăng?”

Dứt , chàng khẽ nhắm mắt mặc cho bản thân ngã vào lòng ta.

Đôi môi lướt ngang ta buốt lạnh vô cùng.

trong lồng lại vang xích sắt khua loảng xoảng, Giang Dục nghiêng qua với vẻ mặt âm u bất định.

Chàng xoay tay: “Hắn ngất rồi, nàng mau thả ta…”

“Xin thứ lỗi, không .”

Ta gắng hết sức đỡ Giang Kỳ rarồi khẽ từ chối Giang Dục.

“Nếu Giang Kỳ chưa nói rõ chân tướng, ta không thả chàng.

Mọi ân oán, đợi chàng ấy lại rồi tính.”

Huống hồ, gì Giang Dục nói có quá nhiều điểm bất thường, ta tạm thời chẳng tin tưởng.

Dứt , ta không ngoái lại .

Ta hoàn toàn không để ý rằng…

Trong vòng tay ta, Giang Kỳ – kẻ tưởng chừng hôn mê bất – lại lẽ mở mắt đảo về hướng chiếc lồng,khẽ nhếch khóe môi 13

Giang Kỳ hồi rất nhanh.

Việc đầu tiên khi chàng chính là nhốt ta lại trong phòng.

Màn giường buông kín.

Ta sợi dây đỏ tay rồi liếc gương mặt lạnh lẽo thường ngày của chàng, ta chẳng nén được mà chất vấn: “Chàng không định giải thích cho ta ? Chén đó là gì? lại giam giữ Giang Dục, còn vết sẹo trên tay chàng ?”

Ta nói tới đó, uất ức lại dâng trào nhưng cố không để nước mắt trào ra.

Giang Kỳ thở dài rồi đưa tay đặt lên má ta

Đầu ngón tay thô ráp day lên bờ môi mềm.

“Đừng cắn.”

Bàn tay còn lại chàng nắm lấy tay ta, chậm rãi xoa dịu: “Đừng vùng vẫy , tay nàng rách cả rồi.”

Ta nổi giận, cố tình ngoảnh mặt.

Bỗng chàng đột ngột vén lớp trung y để lộ bờ ngực trắng nhợt cùng bờ vai gầy.

“Nếu không chịu nén lòng, nàng hãy cắn ta được.”

Ta ngẩng chàng chốc lát, nhất thời máu nóng dồn lên làm vô thức cúi đầu cắn mạnh.

Bên tai vang lên hừ khẽ.

Cho đến khi vị tanh nồng lan trong khoang miệng, ta mới sực rồi bối rối quay .

Cuối cùng, Giang Kỳ ghé sát vào vành tai ta, nói rõ ràng từng chữ: “Một số việc, giờ ta chưa nói ra. Nhưng chẳng bao lâu , mọi thứ sẽ ngã ngũ. Vãn Vãn, hãy tin ta, có được không?”

Ta thinh gật đầu.

14

Từ hôm đó, dù hằng ngày Giang Kỳ về phủ ở cạnh ta nhưng xem ra chàng bận rộn hơn gấp bội, thời gian ở bên ta rất ít.

ngày giỗ mẫu thân của chàng một hôm, chàng suốt đêm chẳng về, đến gần tảng sáng mới vội vã quay lại.

Chàng khoác bộ đồ tang trắng, nét mệt mỏi hằn lên gương mặt, chàng đứng cạnh giường rồi chậm rãi vuốt gọn mấy lọn tóc cho ta.

Rồi chàng quay rời .

Đợi Giang Kỳ ra khỏi cửa, ta gần như run rẩy mở mắt.

Hương đốt trên chàng thật quá quen thuộc.

Chính là mùi hương mà ân nhân từng mang theo đêm ta bị kẻ gian tập kích.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.