Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nghĩ ngợi một chút, ta khẽ : “Giang Kỳ, vì cớ gì chàng không nói sớm, rằng chàng chính là người đã cứu ta hôm ấy, cũng là người viết thư cho ta?”

Nếu chúng ta sớm nói ra…

Hẳn đâu lỡ qua ngần ấy tháng .

nữa, câu thơ ấy, ‘Mộng hồn quen nếp không vướng níu, lại đạp dương hoa qua Tạ Kiều’, ta rất thích.”

“Những đêm trước kia, trong mơ ta…Đã chàng.”

18

Trên đường về , ngồi trong xe, Giang Kỳ giải thích cho ta nghe mọi chuyện.

Năm ấy Giang Dục lĩnh quân ra trận, gặp phải đại tướng đeo nạ quỷ nổi danh nhiều năm.

Vốn chỉ quen sống phú quý nơi kinh thành, chút võ nghệ vặt chẳng chống chọi nổi, Giang Dục lập kinh hãi.

đối phương quật ngã khỏi lưng ngựa, Giang Dục liền giả vờ trọng thương, chờ sơ hở mà bỏ trốn.

Khi tin truyền về, Giang Kỳ lập sai người truy tìm, cuối cùng bắt Giang Dục đang thoi thóp lánh nạn ở một thôn xóm hẻo lánh.

Đã cầm binh mà dám trốn chạy, tội đủ tru di cả tộc.

Giang Kỳ bất đắc dĩ đem Giang Dục nhốt lại mật thất hòng tránh tai ương to hơn.

Không ngờ, nhân lúc Giang Kỳ vắng đi tế bái, Giang Dục liên lạc Giang Mẫu, hai kẻ căm hận chàng tột độ cùng nhau bày mưu hại chàng.

Giang Kỳ mím chặt môi: “Là ta sơ sót, suýt hại nàng tổn thương.

Nàng giận ta, hận ta, ta đều chịu.”

Chợt chàng nghẹn ngào tiếp: “Chắc Giang Dục đã nói nàng quá khứ ta?”

Ta im lặng.

Thấy ta không đáp, Giang Kỳ như đã hạ quyết tâm: “Nếu nàng bận lòng, mai ta sẽ vào cung xin ban chỉ hòa ly nàng tự do.”

Ta lẳng lặng chàng một lúc.

Rồi khẽ thở dài.

Vừa chạm tay đến cổ tay chàng, chàng liền run lên, định hất ra nhưng lại sợ làm ta đau nên đành nghiêng tránh.

Ống tay áo xốc lên, chàng nhắm mắt, khẽ khàng: “Trông xấu xí lắm…Nàng đừng , chăng…”

Lời chàng đột ngột dừng lại.

Chàng trợn to mắt, ánh nơi khóe mi loang nét ốm yếu bất an.

Bởi lẽ.

Ta cúi xuống, lên những vết sẹo chàng.

ta thật nhẹ: “Giờ, đau không?”

Ngay khắc, bàn tay rộng lớn ở cổ tay kéo mạnh, ôm chặt ta vào vòng ngực, chàng lên trán khóe môi ta.

Ta cố mở to mắt, chạm vào ánh sâu hun hút chút điên cuồng trong đáy mắt Giang Kỳ.

Đến khi thiếu dưỡng khí, ta vẫn không hề gạt chàng ra.

chàng muốn gì làm nấy.

Đường xóc nảy, rèm xe lắc lư dữ dội, phía trong lót gấm quý càng rung chuyển không ngừng.

Ở một góc nào , màu gấm đậm hơn, lốm đốm sắc trắng.

Nửa tỉnh nửa mê, âm thanh cuối cùng đọng lại là Giang Kỳ khản đục nỉ non khẩn cầu: “Đừng chỉ chỗ ấy, cả chỗ này nữa…

“Nàng nhiều một chút…

“Sẽ không đau nữa.”

19

Sáng hôm sau về , chuyện đầu tiên Giang Kỳ làm là bắt người giải Giang Mẫu, hay nói đúng hơn là Phùng Ngụy đến cạnh thi thể Giang Dục.

Một trước, ta quyền quý cao sang, nay lại rũ rượi tiều tụy.

trợn mắt căm hờn Giang Kỳ: “Hóa ra ngươi sớm muốn giết nó? Hay là ngươi sớm muốn thấy cả hai mẹ con ta chết?”

Giang Kỳ sắc thản nhiên: “Phùng Ngụy, tất cả đều do hắn chuốc lấy.”

Nữ nhân bật khinh: “Ngươi dám nói tất cả không nằm trong toan tính ngươi? Giang Dục vừa chết, ngươi lập thu thập chứng tham ô suốt bao năm, lại cáo buộc gia sủng ta diệt thê khiến phẫn nộ, nhốt cả nhà vào Thiên lao. Chỉ mình ngươi, chỉ mình ngươi nhờ đại nghĩa diệt thân, chẳng hề hấn gì dám bảo không phải mưu đồ!

“Haha… bao nhiêu năm, ngươi thật hận cả nên hôm nay mới…”

Không đợi ta nói hết, Giang Kỳ đã chán nản nhắm mắt.

Thị vệ khắc xông lên, giữ chặt miệng ta rồi lôi đi.

Lúc này, Giang Kỳ mới buông tay ra khỏi ta, khẽ bất đắc dĩ:

ta điên rồi. Ta điều tra là phụng mệnh . mấy chuyện sắp xếp hay tư oán, ta chẳng hay biết.”

Ta không bận tâm tranh luận, chỉ tủm tỉm : “Vậy xưa chàng lấy ta cũng là phụng chỉ, chẳng phải động lòng chút nào sao?”

Vẻ bối rối hiếm thấy lóe lên Giang Kỳ: “Tất nhiên không phải!

Thánh chỉ ban , là ta xin ban cho.”

Ta gật gù tỏ ra nghiêm túc: “Ồ, thì ra chàng đã vừa ta trước.

Chẳng hay là hôm cứu ta, hay từ dạo trao đổi thư mà phải lòng ta?”

“Chàng vừa gặp liền thương ư?”

Giang Kỳ rốt cuộc ngộ ra ta cố chọc ghẹo, vành tai chàng thoáng ửng , lặng thinh mà chẳng đáp.

Ta thầm trong lòng.

Cũng chẳng cần chàng nói, ta đều hiểu rõ.

Thánh ban vốn là ơn lớn, không phải tùy tiện hạ chỉ.

Huống hồ bao năm kết bè lập đảng, vơ vét cải, sớm khiến chướng mắt.

Muốn xin Thánh chỉ, ắt Giang Kỳ phải vật trao đổi.

Chàng đã thỏa thuận điều gì, ta không muốn biết, cũng chẳng .

giả ngốc một lần là .

20

Rời , ta Giang Kỳ dọn sang một tòa nhà khác, một nơi thanh tĩnh tao nhã.

Nếu điểm không ổn thì là Giang Kỳ nhất mực đòi mang loạt tranh trong mật thất về dán lên vách phòng.

Ta kịch liệt phản đối nhưng chàng chỉ nhạt: “Vậy thôi, chỉ là đùa nàng, không thì ta bỏ.”

Trong một thoáng, ta ngây người.

Cúi đầu mới hay chẳng biết tự lúc nào cổ tay ta lại cột dây .

Ta ngước mắt, chàng: “Chàng muốn thế nào đây?”

Hôm nay Giang Kỳ cố mặc trung y , vạt áo rộng phanh lộ sắc rực gợi cảm khó dời.

Ta ngẩn ra một lúc.

Chàng chầm chậm ngước , trầm: “Hôm nọ ta dùng sợi trói nàng trong phòng, vốn mục đích khác nhưng lại rất hợp nàng.

“Ta ưa lắm.”

Nói rồi, chàng giữ cằm ta, lưu luyến bên khóe môi, khản đặc: “Hôm nay, vẽ thêm một bức nữa nhé?”

Ta chớp mắt chậm hiểu một chút, sau bừng từ đến vành tai.

Giang Kỳ mỉm càng thêm rạng: “Vãn Vãn chẳng nói gì, ta coi như nàng đồng .”

Hơi nóng cuồn cuộn trườn xuống tận bụng, ta vô thức co người liền chàng mạnh bạo đè lại.

Làn gió lùa qua ánh nến, căn phòng nồng nàn vị hoan ái.

Trong hơi thở hỗn loạn, ta khàn : “Kỳ thực, chàng cố ta phát hiện mật thất, đúng không?”

Bản tính Giang Kỳ cẩn thận, nếu không phải chàng muốn, ta làm gì cơ may tìm ra gian phòng ấy.

Tất cả mọi thứ trong cũng từng chút một phơi bày con người thật chàng.

Đồng thời khiến ta dần tiếp nhận chàng.

Cả khi ta mang thơ cũ ra dò , biểu cảm chàng khi ấy khác hẳn thường, tựa hồ cố tình diễn cho ta xem.

Vừa nghe ta nói, cơ thể Giang Kỳ phút chốc cứng lại, bàn tay đang ôm eo ta ghì chặt hơn.

Chàng nhếch môi: “Vãn Vãn đang nói gì? Ta nghe không hiểu.”

Ta vòng tay ôm vai chàng, mượn đà siết lấy chàng sâu hơn, cố cắn môi kìm nén tiếng rên.

“Thôi bỏ. Những bức tranh , mai chàng dán lên tường đi.”

Ta nghiêng đầu Giang Kỳ, cố lộ chiếc cổ mảnh dẻ nhất mà buông hết phòng . Mặc hơi ẩm ướt nuốt chửng ta từng chút.

Ta thầm nghĩ.

Cuồng si cực đoan, chẳng phải chỉ mình Giang Kỳ.

Ta chàng, lẽ ra nên cùng chìm đắm trong thứ gắn kết điên dại ấy.

Sống chết chẳng rời.

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối team Góc nhỏ Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn