Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhìn kỹ lại, ta phát hiện không chỉ có huynh đệ Hắc Phong Trại mà còn có binh sĩ trong quân doanh. Mọi người hội tụ lại rồi cùng nhau xông vào hoàng .
Đến khi dùng cọc gỗ lớn đâm thẳng vào cửa , ta mới giật mình:
“Khoan, chúng ta đang làm gì ?”
“Bức đó!” Mã Triều Hà phấn khích đến đỏ bừng mặt.
Ta cũng phấn khích, vào được hoàng là có thể gặp Cửu vương gia!
Ta xắn tay áo, vẫy tay hét :
“Tránh hết ra ta!”
Có ta ở đây, cánh cổng sắt này chẳng là vấn đề gì!
Chúng ta xông vào hoàng , bên trong loạn thành một đoàn, khắp nơi chém , máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Ta chạy khắp nơi tìm Cửu vương gia.
“Hắn không có võ công, chắn sợ đến phát khiếp!”
Ta túm lấy một thái giám dẫn đường, lao thẳng đến tẩm của hoàng thượng.
Từ xa, ta thấy một bóng người đang phi thân trên mái ngói, vung kiếm địch nhanh và hiểm như tia chớp.
Ta ngây người, nuốt nước bọt rồi lắp bắp hỏi:
“Cửu… Cửu vương gia, là sao?”
Cửu vương gia vừa thấy ta, thu kiếm, phi thân lao đến:
“ !”
“Vương gia, …!” Ta nhìn thanh kiếm trong tay hắn, lại nhìn hắn: “ võ công sao?”
Cửu vương gia chỉ vào đám thích khách phía :
“ không ở đây, ta rất sợ, bọn chúng bắt nạt ta!”
Ta siết chặt cây búa sắt, kéo Cửu vương gia ra phía , giận dữ quát:
“ yên , ta đã nói bảo vệ thì nhất định bảo vệ!”
Ta lao vào chiến đấu, Cửu vương gia theo sát lưng. Chẳng mấy chốc, ta đã dọn sạch bọn chúng.
“ là lợi hại nhất! Không có , hôm nay ta chắn không sống nổi!” Cửu vương gia ôm ta: “ gầy đi rồi! Chờ xong việc ở đây, ta đưa đi ăn món ngon!”
Ta sáng :
“Ta muốn ăn thịt! Đã mấy ngày không được ăn ngon rồi!”
11
Ta vô cùng vui sướng, vì cuối cùng cũng được diện kiến thánh thượng.
Tiếc rằng dưỡng phụ không có ở đây, nếu không, người hẳn cũng rất vui mừng, vì người luôn mong được gặp thánh thượng một lần.
Nhưng Cửu vương gia thì không vui chút nào, hắn và hoàng thượng đang tranh cãi kịch liệt. Hoàng thượng giận dữ chỉ vào Cửu vương gia, mắng hắn thậm tệ.
Người nói hắn bất hiếu, nói hắn là cầm thú.
Cửu vương gia hỏi hoàng thượng có phải người đã ngầm đồng ý Văn Quốc công hạ độc chết Thái hoàng hậu.
Hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ, cầm chén trà ném thẳng vào trán Cửu vương gia, làm hắn chảy máu. Người quát:
“Thái hoàng hậu nhà tự mình công lao trời biển, không thân phận! bọn chúng là vì hoàng quyền, đáng chết!”
Ta không hiểu lắm, nhưng chỉ thấy tướng mạo của hoàng thượng thật khó coi, môi mỏng, gian, hung thần ác sát, trông cứ như muốn Cửu vương gia .
Làm cha như thế này thì không được, còn không bằng cha ta.
Cửu vương gia rất đau lòng, hắn hỏi hoàng thượng rốt cuộc An Quốc công và Thái hoàng hậu đã phạm phải tội gì mà nhất định phải chết?
Hoàng thượng gào thét một hồi mà chẳng nói được gì, chỉ lớn tiếng bảo rằng:
“Trẫm là quân vương, quân muốn thần chết, thần phải chết ngay !”
Ta thấy hoàng thượng thật tàn nhẫn, vô duyên vô cớ người. Mạng của người khác chẳng lẽ không phải mạng hay sao?
Cửu vương gia lại hỏi hoàng thượng, hai đứa con của Thái hoàng hậu, là hai huynh trưởng của hắn, có phải cũng do hoàng thượng hay không? Còn cái chết của Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, có phải cũng là do người bày ra không?
Hoàng thượng lạnh lùng:
“Phải thì sao? Chỉ cần trẫm chưa chết, thiên hạ này là của trẫm! Ai cũng không thể cướp đoạt, dù có là con ruột của trẫm thì cũng phải chết!”
Cửu vương gia thất vọng vô cùng, hắn ngồi ghế, bật thật lâu.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con, nếu phụ hoàng đã thấy chúng ta đe dọa đến ngôi vị của người, sao còn ra chúng ta?”
Hoàng thượng chỉ nhạt, không hề .
12
Cửu vương gia giam hoàng thượng trong điện Càn .
Khép cửa lại, hắn ngồi bậc thềm, ngửa nhìn bầu trời tối đen, giọng khàn khàn:
“ , nói xem, vì sao ông ta lại ra chúng ta?”
“Ta không .” Ta cũng không hiểu, đã không thích con cái, sao còn ra?
“ từng nói, chẳng ai đối xử tốt với ai mà không có mục đích…” Cửu vương gia nhìn ta: “Nhưng ta thà rằng ông ta có mục đích. Như , ít nhất chúng ta còn giá trị. Đáng tiếc là không phải, trong ông ta, chúng ta chẳng khác gì hòn đá ném chó ven đường, chẳng khác gì con dao bổ củi trong tay.”
Cửu vương gia nói rằng, từ nhỏ đến lớn, hoàng thượng chưa bao giờ liếc nhìn hắn một lần. Không chỉ hắn, mà tất các huynh đệ của hắn đều .
nên, bọn đã ra sức thể hiện, chỉ mong được hoàng thượng đến, dù chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ làm vui vẻ ngày.
Bọn tranh đấu, có lẽ không chỉ vì ngôi vị hoàng đế, mà còn vì… sự quan của phụ thân.
Cửu vương gia nói, nếu được chọn, hắn thà ra trong một gia đình bình thường, có tình thân ấm áp, còn hơn ra trong hoàng gia, nơi chỉ có nghi kỵ và thù hận.
Ta ôm lấy Cửu vương gia.
Cửu vương gia xoa ta, dịu dàng nói:
“ , này chúng ta không được làm những bậc phụ mẫu lạnh lùng như thế, chúng ta phải yêu thương tất hài tử của mình.”
Ta gật , nghiến răng nói:
“Ta nhất định không bán con mình! Ông ta nói chúng ta là cầm thú, nhưng bọn mới là cầm thú!”
13
Nhắc đến chuyện con cái, Cửu vương gia khiến ta nhớ đến dưỡng phụ.
Ta hỏi Mã Triều Hà về tung tích của dưỡng phụ, hắn nói rằng khi ta núi, dưỡng phụ cũng lo lắng nên đã đuổi theo.
“Hôm đó ông ấy đi luôn sao?” Ta bỗng thấy bất an.
Mã Triều Hà gật : “Bọn ta cũng đã tìm ông ấy, nhưng suốt nửa tháng trời không thấy tung tích.”
Ta và Cửu vương gia phái người tìm kiếm dưỡng phụ.
Bọn ta lục tung kinh thành trong lẫn ngoài, nhưng chẳng thấy ông đâu.
Mãi đến nửa tháng , có người phát hiện một thi thể trong núi. Do thời tiết lạnh giá, thi thể chưa bị phân hủy. Ta loạng choạng chạy đến, chỉ thấy khuôn mặt của xác chết đã sưng vù, nhưng y phục trên người lại giống hệt của dưỡng phụ. Ta ngồi sụp đất.
“Phải làm sao đây? Ta còn chưa kịp phụng dưỡng ông ấy, ông ấy còn chưa kịp thăng quan Ngũ phẩm có được cáo mệnh!”
Cửu vương gia ôm ta, nhẹ nhàng vỗ về.
“Ông ấy mua ta về, nuôi dưỡng ta bao năm trời, chính mình còn chẳng đủ ăn nhưng ta ăn no. mà ta chẳng báo đáp được gì ông ấy… Ta thật vô dụng.”
Ta hối hận đến chết, đáng lẽ lúc trước ta nên căn dặn dưỡng phụ đừng núi.
“Từ nhân.” Cửu vương gia cũng thở dài: “Người cứ yên mà ra đi, bổn vương truy phong người làm Tĩnh Quốc công, còn phu nhân quá cố của người được truy phong làm Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. hoàn thành nguyện của người lúc thời, cũng là báo đáp công ơn người đã nuôi dưỡng .”
“Bỏ truy phong đi có được không?”
Bỗng nhiên, một giọng nói từ phía xa vọng tới:
“Có thể… phong thẳng Quốc công luôn không?”
Ta ngây người, quay phắt lại.
Ngay trước ta, dưỡng phụ tóc bù xù, lảo đảo đứng đó. Ta bật khóc, lao tới ôm chầm lấy ông.
“Ai da!”
Dưỡng phụ bị ta đẩy ngã lăn đất, nhưng ha hả: “Cha chưa chết, nhưng bị con đâm thế này cũng sắp chết rồi.”
Ta khóc không ngừng, nức nở nói: “Con thật sự tưởng người chết rồi, con còn chưa kịp phụng dưỡng người!”
“ rồi, rồi, chuyện đó không quan trọng.”
Dưỡng phụ đẩy ta ra, đôi sáng , chăm chăm nhìn Cửu vương gia:
“Vương gia, ta một câu trả lời chắn đi?”
Cửu vương gia bật khẽ, phất tay áo quay người rời đi.
“Vương gia! Vương gia đừng đi mà!”
Dưỡng phụ vội vàng đuổi theo hắn núi. Ta cũng đuổi theo, ngồi xổm trước mặt ông:
“Người chạy chậm quá, con cõng người đi nhanh hơn.”
“Nhanh , , hôm nay nhất định phải ép Vương gia hứa một câu chắn, kẻo hắn lại đổi ý!”
“Cha, Vương gia nói là giữ lời, không đổi ý đâu.”
“Ôi dào, à, con còn quá non nớt, chưa hiểu rõ lòng người đâu!”
Đột nhiên, Cửu vương gia dừng bước:
“Đói rồi, về nhà ăn cơm trước, rồi nói chuyện .”
ta sáng rỡ: “Vương gia, ăn gì thế?”
“Măng trong núi đang vào mùa, ta đã người đi hái. Tối nay ăn thịt muối hầm măng!”
Ta dừng chân, hăng hái gật :
“Hay quá! Ta thích nhất là thịt muối hầm măng!”