Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ta có mong làm thiếp ai, chỉ muốn theo sát Công chúa.

“Ngươi nói bậy thế.”

Công chúa chống nạnh: “Uyển Nguyệt, ta không ngờ nha đầu ngươi…”

Nàng nhếch môi đầy tinh quái, khúc khích bảo: “Ngươi đã ngủ một vị của ta đủ, muốn ngủ thêm một nữa à. Đừng có dùng đôi rưng rưng ấy nhìn ta. Lần không được đâu!”

Công chúa lắc ngón , chọc lên trán ta: “Bổn Công chúa lần không tính dẫn ngươi theo. Không làm nha đầu thử hôn nữa, chỉ làm đại nha hoàn thôi, được không?”

“Chỉ e không được.” – Công chúa mím môi: “Có đang nhìn chúng ta kìa, hầy, đáng sợ ghê.”

4

“Lận tiểu tướng quân cứ bám theo hai tử bọn ta, e hay chút .”

Lận Trường Phong từ sau hòn giả sơn bước ra.

Không rõ chàng đã nghe lén bao lâu nghe được bao nhiêu.

Công chúa vòng quanh chàng một vòng, khẽ chậc lưỡi tỏ vẻ tiếc nuối.

“Lời đồn quả không đáng tin, bảo Lận tiểu tướng quân mày hung ác tựa Tu La, không ngờ lại là một thiếu niên tuấn tú.”

“Nhưng mà…”

Nàng lắc đầu, thu lại ánh nhìn.

“Ngươi có việc ?”

“Muốn mượn tỳ của Công chúa một lát.”

Lận Trường Phong giữ chặt cánh ta.

xưa nay không nặng nhẹ, lần trước nắm ta bầm tím một vòng, mới khỏi bao lâu.

Ta cầu cứu bằng ánh , nhưng Công chúa chỉ giả vờ lảng , vẻ lấp lánh hứng thú.

“Được thôi, bổn Công chúa cũng vừa khéo muốn tìm Tử Thành ca ca, tạm cho ngươi mượn Uyển Nguyệt.”

Ta bị Lận Trường Phong lôi tuột vào sau khối núi giả.

Khoảng không chật hẹp, chỉ có vài tia nắng len lỏi qua kẽ đá, âm u ẩm thấp, hệt sắc chàng lúc .

Nơi đây quả thực thích hợp để giết .

Ta rụt cổ, tim đập hỗn loạn.

Lận Trường Phong nghiến răng, kéo ta đến trước chàng.

Ta sợ hãi muốn khuỵu chân: “Lận… Lận tiểu tướng quân tìm ta có chuyện ạ?”

“Hừ.”

Chàng khẽ , bàn to ghìm lấy cằm ta.

Thanh âm chàng thể muốn cắn xé.

“Ta không ngờ ngươi lại là loại tử vậy!”

“Loại… loại ?”

ta nóng ran phát sốt.

Đêm ấy dưới ánh đèn leo lét, ta dám mở nhìn chàng.

chàng đứng gần thế , hơi thở phả vào nhau, tim ta muốn vọt khỏi lồng ngực.

“Ngươi muốn làm nha đầu thử hôn cho tân ? Ngươi có thế gọi là ‘một đời một kiếp’ hay không?”

Ta run rẩy, nhưng gật đầu kiên định: “Ta sẽ luôn theo Công chúa, ấy chính là một đời một kiếp.”

“Dù làm thiếp cho tân ?”

Lận Trường Phong cao giọng.

Ta gật đầu thật mạnh: “Dù có làm thiếp của tân .”

5

“Muộn rồi!”

Lận Trường Phong khẩy, ánh nhìn chợt lạnh lẽo rợn .

“Chuyện ta có bệnh thầm kín đã lan khắp phố phường. Kinh thành không tử quý tộc dám gả, ngươi nói ta làm sao?”

Ta vội vàng hiến kế: “Nghe đồn Thái y Trần rất giỏi trị chứng ấy…”

Lận Trường Phong quá hóa .

Bàn nóng rực của chàng chợt đặt lên bụng dưới của ta.

đâu trong bụng ngươi đã mang long thai – dòng giống duy nhất của nhà họ Lận.

“Vậy mà ngươi vẫn mơ mộng làm thiếp của tân ?”

Ta cảm thấy Lận Trường Phong đã hiểu lầm.

Ta đâu nhất quyết muốn làm thiếp ai, chỉ muốn ở bên Công chúa.

Công chúa cần một tỳ trung thành ta là lựa chọn không thể tốt hơn.

Không hiểu sao lại không nói rõ được Lận Trường Phong.

Công chúa nói không sai, cầm quân đều thích nói đạo lý.

Trước lúc , chàng có vẻ rất , buông lời bảo ta cứ đợi đấy.

Đúng là nhỏ mọn.

Đường đường là quân mà dỗi một tỳ bé nhỏ ta.

Ta bĩu môi, chợt nhớ ra Công chúa nhẫn tâm bỏ ta lại, liền vội xách váy tìm nàng.

Ta đã quyết tâm ở bên Công chúa.

Nếu nàng không đồng ý, ta sẽ cầu xin Hoàng .

6

Thế nhưng chiều hôm ấy, thánh chỉ tứ hôn cho Công chúa ý chỉ Hoàng ban hôn cho ta lại cùng lúc đến Ngọc Hoa Cung.

Lúc ta mới rõ ý “cứ chờ đấy” của Lận Trường Phong nghĩa là .

Chàng đã xin Hoàng chỉ hôn, muốn cưới ta để chia cắt ta Công chúa hoàn toàn.

Ta ôm thánh chỉ khóc nức nở.

Ta hỏi Công chúa: “ thật sự không cần nô tỳ nữa sao?”

Công chúa nhéo trán ta: “Làm phu nhân quân không tốt ư?”

“Một quân, một là nô tỳ, chúng ta không môn đăng hộ đối.”

“Ai nói thế, Uyển Nguyệt nhà ta rất xứng đáng.”

Công chúa nghiêm túc nhìn ta: “Trước kia, nếu Lận Trường Phong muốn cưới ngươi, chỉ e khó khăn chồng chất. hắn vô dụng rồi sao, vừa khéo. Hai chủ tớ ta cùng ngày xuất giá.”

Ta càng khóc to hơn.

Thánh chỉ của Hoàng ta đâu dám cãi.

Công chúa chuẩn bị cho ta sính lễ rất hĩnh, lại tự viết bức thư hai trang gửi Lận Trường Phong.

Nàng dặn chàng đối tốt ta, nếu không nàng sẽ đích thân đến tận cửa tính sổ.

Ta khóc đến lem luốc trong kiệu hoa, tim quặn thắt.

Lận Trường Phong bước vào động phòng, nồng nặc mùi rượu, kéo khăn voan của ta xuống, sắc đột nhiên thay đổi.

“Sao vậy, lấy ta uất ức cho ngươi lắm ư?

muốn gả cho tân ?”

Ta cúi gằm, không thốt nên lời, lòng chua xót vô cùng.

Ta trách chàng lẳng lặng xin chỉ hôn từ Hoàng , ta hề muốn gả cho chàng.

Ta chàng chia rẽ ta Công chúa.

Ta không muốn nói chuyện chàng.

Lận Trường Phong nhạt, chàng rút trâm cài trên đầu ta, cúi xuống hôn tới tấp.

Ta không rõ cơn trong lòng chàng là , chỉ động tác của chàng thật thô bạo.

Cho dù bị chàng làm đau, ta vẫn nghiến răng không rơi lệ.

Nhưng Lận Trường Phong đột nhiên dừng lại.

Tấm lưng căng cứng của chàng từng chút một thả lỏng, giọng nói cũng trở nên ôn hòa.

“Thật không làm sao ngươi. Dù sao ngươi cũng đã thành thân ta, nhớ nhung khác được đâu.”

Chàng chạm nhẹ vào chiếc bụng phẳng của ta: “Đói bụng rồi không?”

Ta lắc đầu, không rõ vì sao nước bất giác rơi xuống.

“Ta không nỡ rời Công chúa.”

7

Ta ở trong cung trọn mười năm, từng có một ngày rời xa Công chúa.

Lận Trường Phong xoa đầu ta: “Phủ quân phủ Công chúa cách nhau không xa, nàng muốn gặp Công chúa lúc cũng được.”

Ta sáng rỡ: “Thật ư?”

Lận Trường Phong tâm trạng vui vẻ, khẽ hôn lên má ta: “Tất nhiên.”

Ta mỉm trong nước : “Lận Trường Phong, chàng đúng là tốt.”

Ánh nhìn của chàng dần trở nên nóng bỏng: “ động phòng được , nương tử?”

Ta chống lên ngực chàng, cảm thấy có chỗ không đúng: “ chàng không được hay sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.