Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Một tiếng gọi khiến Hoàng hậu bật khóc nức nở.

“Chuyện lớn vậy, chuyện lớn …”

Đây là lần ta trông thấy Hoàng hậu thất thố , kể từ vào mười năm trước.

Hoàng hậu ôm Công chúa, mắt đỏ hoe, hỏi nàng đau không, sợ không, có buồn không.

Công chúa nép vào Hoàng hậu làm nũng: “Được tựa vào lòng mẫu hậu, nữ nhi chẳng sợ gì nữa.”

Bởi Hoàng hậu thật tâm thương yêu Công chúa.

Cho nên Công chúa mới cháy bỏng tình yêu thương đối mọi , yêu đất nước và bách tính mình.

Ta chỉ có thể lặng nhìn nàng bước đến cái kết do chính nàng bày ra.

14

Chức vụ Phò mã vốn không thể thượng triều, cũng không thể nắm binh quyền.

Ở trận Lăng Phong Cốc, Lận Trường Phong thoát chết gang tấc.

Thừa tướng không muốn chàng sống.

Lão tìm cách phế bỏ Lận Trường Phong.

Một cưới Công chúa, chàng sẽ bị giam chân Công chúa suốt đời làm Phò mã.

Công chúa nói: “Uyển Nguyệt, Lận Trường Phong oai phong lẫm liệt nhất là ngồi trên lưng ngựa. Hắn sinh ra để làm tướng, hắn dũng mãnh giết giặc, giữ gìn giang sơn cho ta.”

Đêm ấy, Lận Trường Phong bảo chàng xưa nay chưa từng muốn cưới Công chúa, ta liền hiểu ý chàng.

Chàng ôm chí bốn phương, chẳng đặt Công chúa vào lòng.

Hai họ cùng một kiểu, âm thầm liên thủ từ lâu ta chưa hay biết.

Hẳn họ không ngờ Thừa tướng hạ dược Lận Trường Phong.

May thay, có ta âm thầm xoay chuyển.

Ta biết Công chúa muốn làm gì, sao ta lại không giúp nàng toại nguyện.

Cuối cùng, Công chúa vẫn gả cho Thẩm Tử Thành.

Nhân dịp thi thoảng về Thừa tướng , nàng phát hiện chỗ lão giấu thư tín và tín vật qua Chiêu Quốc dưới lòng hồ.

Thừa tướng đa nghi, ngay đêm ta vớt đồ vật , Lận Trường Phong lập tức ra tay.

Công chúa tin tưởng chàng, hệt nàng tin tưởng ta.

Trước ngày thành thân, Công chúa đã sắp xếp đâu vào đấy.

Vây cánh Thừa tướng rất đông, vụ án thông đồng phản quốc bị lôi ra, kéo dài năm ngày năm đêm.

Sau không Thừa tướng nữa và Công chúa cũng không Phò mã.

Ta Công chúa bảy ngày, Lận Trường Phong đưa ta về Tướng quân.

Chàng râu ria lởm chởm, trông thật tiều tụy, tràn đầy ấm ức:

“Ta bên ngoài liều mạng với đám lính riêng Thừa tướng, nàng không lo lắng cho ta chút nào ư?”

, ta quả thật cũng có chút nhớ chàng.

Ta kiễng chân hôn nhẹ lên khóe môi chàng, lần tiên ta chủ động hôn chàng.

Ánh mắt Lận Trường Phong bừng sáng.

Ta nhân cơ hội cười làm lành: “Hay là ban ngày thiếp đến thăm Công chúa, tối về Tướng quân, có không?”

Lận Trường Phong nổi giận.

Đúng là hũ giấm chua to tướng mà.

15

Chàng không cho ta ra ngoài một mình, cũng không cho ta đến tìm Công chúa.

Bởi sứ thần Chiêu Quốc đã vào kinh, đối không đội trời chung chàng – Nhị Hoàng tử nước Chiêu tên .

Hắn là một tay cầm binh thiện .

Chàng sợ giữa đường sẽ xảy ra chuyện.

Lận Trường Phong vừa nói vừa nghiến răng ken két, nện xuống bàn đến suýt gãy góc:

“Gan to bằng trời, chuyện lão Thừa tướng cấu kết hắn đã um sùm cả Kinh thành, hắn vậy mà dám đến hoàng .”

, hắn thật chẳng coi chúng ta ra gì.

Ta nắm ống tay áo Lận Trường Phong, thấp thỏm hỏi: “Chẳng lẽ sắp xảy ra sự?”

Chàng xoa ta:

“Ta đợi trận đã lâu.”

Thừa tướng chủ trương cầu hòa, đòi cắt đất đền bạc, dâng Công chúa hòa thân.

Chính lão đã bán rẻ mạng sống năm vạn tướng sĩ Lăng Phong Cốc.

Lận Tiểu Tướng quân bách bách thắng cũng suýt bỏ mạng trận .

Toàn quân tướng sĩ đều chờ cuộc rất lâu .

Ta bị giam đúng một tháng.

Mãi đến lúc sứ thần Chiêu sắp hồi hương, Lận Trường Phong mới đưa ta vào dự yến.

Ta nhớ Công chúa khôn xiết, vừa vào đã vội chạy đi tìm nàng.

Nghe nói trước Hoàng hậu đưa Công chúa về tẩm điện mình chăm sóc suốt một tháng, sức khỏe Công chúa nay đã tốt hơn.

sao mà gầy , Lận Trường Phong bắt nạt hả?”

Vừa gặp mặt, Công chúa liền xắn tay áo.

Ta ôm lấy tay Công chúa, lắc : “Chàng đối xử tỳ rất tốt. Chẳng qua tỳ nhớ Công chúa thôi.”

Nhớ đến nỗi có lúc không ngủ .

Công chúa bẹo má ta: “Vậy sau vào nhiều hơn để thăm ta.”

Ta gật thật mạnh.

Hai nắm tay dạo quanh Ngự Hoa Viên, chẳng bao lâu thì đụng lạ.

Mấy cao đến chín thước, vận trang phục Chiêu, đứng hông đeo một thanh đoản đao tinh xảo.

ánh mắt chạm nhau, ta nổi hết da gà.

Kinh thành một tháng, mỹ nhân tuyệt sắc nhất chính là đây.”

16

Công chúa lập tức đẩy tỳ ra sau, nàng nhận ra ngay tới là ai.

“Nơi sợ rằng không chỗ Nhị Hoàng tử nên đặt chân đến.”

“Kinh thành ta cũng đến , có đâu chốn nào cấm ta?”

ngông cuồng quá đỗi: “Vùng đất sớm muộn cũng bị ta giẫm nát.”

Hắn giơ tay muốn chạm vào mặt Công chúa, ta vội kéo nàng núp phía sau.

“Vô lễ!”

Ta cũng chẳng rõ mình lấy đâu ra dũng khí, ưỡn thẳng lưng quát: “Nhị Hoàng tử chớ vênh vang!”

“Ta ngông đấy, các làm gì ta?”

Tay hắn rơi xuống má tỳ.

Công chúa vung tay tát trả.

giận điên, rút đao định chém.

“Choang” một tiếng.

Một viên đá bắn trúng chuôi đao khiến thanh đoản đao rớt xuống, Lận Trường Phong kịp thời tới nơi.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Chàng che chắn cho ta và Công chúa, trầm giọng: “Đây là hoàng Bắc , không Chiêu . , dám vô lễ Đích Trưởng Công chúa?”

cười vang: “ bại dưới tay ta dám hung hăng. Công chúa cho dù từng có chồng, song nhan sắc lộng lẫy, chi bằng theo bổn Hoàng tử làm thiếp đi?”

Ta tức run, Công chúa ngăn Lận Trường Phong đang phừng phừng lửa giận.

“Đừng manh động, bây giờ không lúc trở mặt.”

Nàng chẳng hạ giọng, hất cằm cười gằn: “Rốt cuộc Công chúa cũng biết thời . Ta giờ sẽ đi gặp Hoàng đế.”

Hắn đi , ta lo đến quay vòng, cuống quýt: “Làm sao bây giờ? Công chúa nhất định không thể tới Chiêu!”

“Đừng lo.”

Công chúa nhéo nhéo má tỳ.

Nàng quay sang Lận Trường Phong: “Phụ hoàng tất nhiên không chấp thuận nhục nhã vậy. sự đã manh nha, có mấy phần nắm chắc?”

“Bốn phần.”

“Vậy là đủ.”

17

Đế Hậu yêu thương Công chúa, chắc chắn không để nàng chịu nhục .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.