Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chu Tấn ngồi bên giường nắm chặt tay tôi, đau đến mức không thôi.
mà bây giờ, anh ta lại chính tay xé toạc vết thương tôi, chỉ vì muốn bảo vệ Hứa Tâm Nghiên.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta đầy kinh ngạc:
“Anh không nhìn ra là cô ta đang bắt nạt tôi sao? Hơn , thứ rượu đó hoàn toàn không phải rượu trái cây!”
xong, tôi tức giận xoay người bỏ đi nhưng lại Chu Tấn túm mạnh tay kéo giật về phía sau.
“ , em đủ rồi đấy!”
Anh ta vung tay hất tôi ra khiến tôi ngã nhào xuống đất.
Lớp băng vết thương trên cánh tay ngay lập tức thấm đỏ, cơn đau dữ dội ập đến khiến mặt tôi tái nhợt.
Gương mặt giận dữ của Chu Tấn thoáng chốc cứng lại, giọng điệu cũng dịu xuống, có bối rối:
“Em… em sự thương sao?”
Anh ta vội vàng đến đỡ tôi dậy, dáng như một đứa trẻ vừa phạm lỗi, thậm chí đôi mắt còn ửng đỏ.
Vết thương quá đau nên tôi không từ chối.
Chỉ là nhìn thấy hốt hoảng của anh ta, tôi không nhịn mà nhếch môi mỉa.
Diễn giỏi.
Giống hệt như đang quan tâm tôi .
“Chu Tấn, thuốc của tôi để ở phòng khách, giúp tôi lấy không?”
Tôi nhẹ giọng .
“.” Chu Tấn gật đầu, ngập ngừng một lát, giọng có ấm ức:
“Em đừng chuyện anh xa lạ như thế.”
Thấy anh ta vừa bước ra khỏi phòng, tôi cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn.
đầy một giây sau, điện thoại của Chu Tấn reo .
Rồi tôi nghe thấy giọng đầy lo lắng của anh ta:
“Gì cơ? Em đang ở đâu? Đừng sợ, anh đến ngay đây!”
Nhìn màn hình hiển thị tin nhắn của Hứa Tâm Nghiên vẫn đang mở, tôi một lần nhận ra rằng, mắt Chu Tấn, tôi và cô ta khác biệt một trời một vực.
Ngay sau đó, anh ta quay đầu tôi một câu cụt lủn:
“ , anh có việc, lát mua thuốc về em.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi nhắm chặt mắt, cố gắng nuốt ngược nước mắt vào .
Chu Tấn, anh sẽ không mua thuốc về tôi đâu.
Cũng may… tôi vốn dĩ từng tin rằng anh sẽ quan tâm đến tôi.
5
Sáng hôm sau thức dậy, tôi phát hiện Chu Tấn về nhà, thậm chí còn chuẩn một bàn đồ ăn sáng.
Tôi sững người, có bất ngờ.
Anh ta… sự sợ tôi giận sao?
Còn kịp phản ứng, Chu Tấn từ phía sau ôm lấy tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi.
“Tối qua Tâm Nghiên người ta bám theo, cô ấy sợ quá nên anh ở lại cô ấy một lát, em không giận chứ?”
Chỉ một giây, tôi liền thoát khỏi vòng tay anh ta, tự mình kéo ghế ngồi xuống.
Nhìn dáng lùng xa cách của tôi, Chu Tấn dâng một cảm xúc khó tả chặn ngang lồng ngực khiến anh ta.
“ , em cũng là phụ nữ, lẽ chuyện như thế này không thông cảm một sao? Hơn anh cũng xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào ?”
Tôi chậm rãi ngước , cố nặn ra một nụ :
“Em hiểu mà, chỉ là em đói thôi.”
Rõ ràng đây, sự điềm tĩnh của tôi là điều anh ta mong muốn nhất, mà bây giờ đạt rồi, anh ta lại phát hiện bản thân vui nổi.
Như … tôi sự không còn quan tâm .
Chu Tấn ngồi xuống đối diện, giọng điệu mềm mỏng hơn:
“Váy cưới may xong rồi, lát anh đưa em đi thử nhé.”
Nghe , mắt tôi cuối cùng cũng sáng .
Thấy phản ứng của tôi, Chu Tấn mới thở phào nhẹ nhõm, anh ta lại trở về dáng cao cao tại thượng như .
“ , rõ ràng em mong chờ đám cưới anh lắm, mà còn giả nhạt mặt ai chứ?”
Tôi nhếch môi buồn đáp lời, chỉ thấy nực .
Lý do tôi rời đi… là vì muốn chờ váy cưới này.
Bản vẽ do chính tay tôi thiết kế, là thành quả của vô số đêm trắng, là biểu tượng của tình yêu tôi dành anh ta.
Tôi chỉ muốn tận mắt nhìn thấy nó, rồi không tiếc nuối mà từ biệt.
Xe dừng cửa hàng áo cưới, nhân viên nhiệt tình ra đón.
Chu Tấn cúi đầu nhắn tin liên tục nhưng tôi cũng để ý mà vui đi thử váy cưới.
Nhìn bản thân gương, tôi bỗng có một cảm giác hoang mang.
Nếu như chuyến đi hưởng tuần trăng mật từng xảy ra, liệu hạnh phúc mà tôi hằng mong đợi có còn nguyên vẹn không?
tôi kéo rèm phòng thử đồ bước ra, tấm gương lớn bên ngoài, tôi lại trông thấy một cảnh tượng chói mắt.
Chu Tấn và Hứa Tâm Nghiên đứng cạnh nhau.
Một người mặc váy cưới, một người mặc vest, ánh mắt trao nhau chan chứa tình cảm.
Bất cứ ai nhìn thấy cảnh này cũng phải xuýt xoa: Một đôi trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.
Còn tôi, khoác trên mình váy cưới trắng muốt lại trông như một trò .
Nhìn cảnh tượng đó, trái tim vốn nguội của tôi vẫn âm ỉ nhói đau.
Đến ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua tấm gương, Chu Tấn hơi chột dạ, vội vàng né tránh.
Còn Hứa Tâm Nghiên thì kéo tay anh ta, giọng ngọt ngào nũng nịu:
“Ôi trời, váy trên người chị đẹp quá, em cũng muốn thử, không?”
Cô ta mặc váy cưới trông xinh đẹp, giọng điệu thì đáng yêu đến mức khiến người ta từ chối.
Chu Tấn còn để tâm đến bất cứ thứ gì khác, chỉ muốn chiều theo mọi mong muốn của cô ta.
Anh ta lùng quay sang tôi:
“ , váy này không hợp em đâu. Nhìn vết thương trên tay em kìa, lộ ra trông xấu xí, thôi thì nhường lại Tâm Nghiên đi.”
Tôi gượng , đáp gọn:
“.”
Hứa Tâm Nghiên mặc váy cưới của tôi bước ra khỏi phòng thử đồ, ngang nhiên đi lướt qua tôi rồi kiêu hãnh vươn tay về phía Chu Tấn.
Chu Tấn khẽ rồi cầm lấy một chiếc giả cửa hàng, quỳ một gối xuống mặt cô ta:
“Em có đồng ý lấy anh không?”
Hứa Tâm Nghiên che miệng, ánh mắt ngân ngấn nước, liên tục gật đầu:
“Em đồng ý!”
Mãi đến môi hai người sắp chạm vào nhau, Chu Tấn mới bỗng giật mình nhận ra tôi vẫn còn đứng đó.
Ánh mắt anh ta thoáng hiện không vui rồi nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay đeo chiếc giả của Hứa Tâm Nghiên, giọng tiếc nuối:
“Anh không em một đám cưới nhưng anh có mua em một chiếc .”
Hứa Tâm Nghiên nhìn tôi, lộ ra do dự:
“Nhưng mà…”
Chu Tấn lập tức ôm cô ta vào vỗ về an ủi, đồng thời giọng tôi:
“ cũng chỉ là một món trang sức, em không đến mức nhỏ nhen như chứ?”
Tôi mỉm gật đầu, lặng lẽ tiễn hai người rời đi.
Dĩ nhiên, tôi không nhỏ nhen đến .
Một chiếc thôi mà…
Ngay cả anh, tôi cũng nhường cô ta rồi.
6
Chu Tấn bảo tôi mang váy cưới về nhà còn anh ta thì đưa Hứa Tâm Nghiên đi mua .
Về đến nhà, tôi vừa hay nhìn thấy bài đăng mới trên trang cá nhân của cô ta.