Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Tôi: “Chú ơi, hình như chú đi sai rồi ạ.”

bên kia có tai nạn không đi được, chú đi vòng. Yên tâm, đảm bảo đưa cháu đến nơi.” Người xế quay lại cười tôi.

khi anh ta là người xấu, nụ cười hiền lành vốn có mắt tôi cũng trở nên có chút méo mó.

Cứu mạng!

Tim đập thình thịch, bụng căng thẳng đến mức đau rút, lưng toát đầy mồ hôi lạnh.

“Vâng, làm phiền chú rồi ạ.”

Trên điện :

sát: [Đã nhận được, chúng tôi đã xuất phát!]

[ hoảng, để lộ!]

[Chúng tôi đã liên lạc được Lục tiên sinh!]

[ , có chúng tôi ở đây.]

nhắn cầu cứu gửi cho sát trước nhận được phản hồi, nhìn những câu trả lời mạnh mẽ, dứt khoát ấy lòng tôi cũng yên tâm phần nào.

Lục Thanh Trạch: [Tĩnh Tĩnh !]

[Anh đến ngay đây!]

[Giữ bình tĩnh ]

[Anh muốn ở bên em cả đời, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu!]

[Tĩnh Tĩnh anh yêu em!]

Tôi nhìn nhắn trả lời của Lục Thanh Trạch, mũi cay xè.

Không ngờ lời tỏ tình mà tôi muốn lại nhận được lúc .

Mũi cay xè, mắt tôi hơi đỏ lên, ngón tay run nhẹ gõ chữ.

“Ai lại tỏ tình bằng nhắn bao giờ, đợi gặp anh em sẽ đích thân nói một lần.”

Nếu tôi chết…

Lục Thanh Trạch: [Một trăm một nghìn lần cũng được, sau mỗi ngày anh đều sẽ nói yêu em.]

Nửa câu chưa kịp gõ xong, tôi nhìn nhắn hồi âm nhanh chóng của Lục Thanh Trạch, nước mắt cuối cùng cũng tràn ra khóe mắt.

Cũng không tôi có mạng để không.

17

“Sao bây giờ cô không hỏi tại sao đi sai nữa?”

Đột nhiên, người xế bình tĩnh lên .

lòng tôi giật thót, vội vàng ngẩng đầu.

Người xế vốn nhìn thẳng trước quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh băng.

Toàn thân tôi lạnh toát, người vô thức rụt lại sau vì không gian quá nhỏ nên căn bản không có chỗ nào để trốn.

Tệ rồi, bị lộ rồi!

Lộ trình không lúc nào đã đi càng lúc càng lệch, tôi không hỏi, bọn bắt cóc vốn đã nghi ngờ, bây giờ tôi lại rụt người về sau, điều lập tức vạch trần sự thật là tôi đã bộ mặt thật của .

“Đưa đây!” Người xế hét lớn giật lấy điện , sau khi nhìn thông bên trên, sắc mặt âm trầm ném thẳng điện ra ngoài cửa sổ.

“Mẹ kiếp, mày báo sát rồi!”

“Đồ tiện nhân!” Người xế muốn đánh tôi, lái xe nên không ra tay, cuối cùng chỉ có trừng mắt nhìn tôi.

nhanh chóng đánh lái đổi hướng, đạp mạnh chân ga rời xa điện bị vứt bỏ.

Làm sao đây? Điện định vị đã bị vứt đi rồi, tôi được tìm không!

Tôi đưa tay kéo cửa xe muốn nhảy xuống, cửa xe đã bị khóa lâu, căn bản không mở được.

phí công vô ích nữa, mày không trốn được đâu!”

Tôi nhìn khoang xe chật hẹp không có chỗ trốn, lòng bi thương.

Chẳng lẽ tôi thật sự sắp chết sao?

“Dừng xe!”

Đột nhiên, một ra lệnh được khuếch đại bằng loa vang lên mạnh mẽ.

sát đến rồi! Mắt tôi sáng lên.

“Đệt!” Tên bắt cóc nhìn đội sát trước chặn thì giận dữ chửi rủa, nhanh chóng lùi xe muốn bỏ chạy.

“Rầm!” sau đột nhiên có một xe đâm , chặn kín lui của .

Tôi nhìn gương chiếu hậu, móc treo dễ thương xe tư nhân lắc lư.

Là Lục Thanh Trạch!

Tôi quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau anh ta ở xe sau.

[ Tĩnh Tĩnh, anh đến rồi!]

Xe sát bên hông ép taxi hàng rào chắn ven .

“Xoẹt——”

ma sát chói tai, taxi cọ xát tường tóe lửa, tốc độ cũng dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn.

18

Tên bắt cóc đã bị bắt.

ta chửi rủa nói muốn giết tôi, tôi không cơ hội nữa rồi.

Tôi ngồi ở ghế phụ lái, muốn tự mình xuống xe phát hiện tay chân bủn rủn. Ngay cả dây an toàn cũng không tháo ra được.

“Để anh.” Giọng nam dịu dàng vang lên.

Lục Thanh Trạch cẩn thận tháo dây an toàn rồi bế tôi xuống xe, sau đó đỡ tôi đứng vững.

“Có bị thương ở đâu không?” Anh ta kiểm tra người tôi bình tĩnh hỏi.

Tôi lắc đầu.

Cứ như có một công tắc kiềm chế nào đó bị tắt đi, vành mắt Lục Thanh Trạch đỏ hoe. Anh ta đưa tay ôm lấy tôi, hai cánh tay mạnh mẽ siết , như muốn hòa tan tôi anh ta.

“Tĩnh Tĩnh.” Lục Thanh Trạch ôm lấy tôi, từng từng gọi “Tĩnh Tĩnh.”

Anh ta run rẩy.

Mắt tôi cũng đỏ hoe, dùng sức ôm lấy anh ta.

Chúng tôi đều hãi vì chuyện xảy ra.

“Em đây.”

“Tĩnh Tĩnh anh yêu em.”

Tôi khóc khẽ cười: “ tưởng em không có cơ hội anh đích thân nói nữa chứ.”

Cánh tay ôm tôi lập tức siết hơn: “Không đâu! Sau mỗi ngày em đều có .”

Tôi ngẩng đầu lên, kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh: “Sau anh cũng sẽ mỗi ngày đều em đáp lại.”

“Lục Thanh Trạch, em cũng yêu anh.”

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối team. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn