Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

 “Tôi đi làm, tôi cúp máy đây, nếu có chuyện gì tôi sẽ nói với cô, cô nói nếu cô nghỉ việc muộn một tháng, chẳng vừa hay có thể ngồi hóng hớt trực tuyến rồi sao.”

“Đi làm việc của cô đi.”

Cúp điện thoại của Từ , tôi thu dọn một chút rồi nghĩ xem có đến đồn cảnh sát xem sao không, nhưng lại không biết họ đâu.

vẫn thôi, dứt khoát nhà.

Trong lòng nóng ruột, nhưng lại không biết hỏi ai, phía Từ cũng không có tin tức gì.

gần đến tối, tôi kéo WeChat của Tuân Sơ ra, rồi gửi cho anh ta một tin nhắn.

[Tôi làm người thế thân đủ rồi, mang đơn ly hôn đến đây, chúng ta nói chuyện trực tiếp.]

Tin nhắn kia rất nhanh đã gửi đến.

Đặt điện thoại xuống, lại thấy chỗ nào cũng kỳ lạ.

Dọn dẹp nhà cửa một lượt, rồi thay một bộ quần áo khác, ngồi xuống lại thấy mình có vẻ hơi coi trọng lần gặp này quá rồi.

lại thay bộ đồ ngủ nhà.

Đợi làm xong hết quy trình này, vừa ra đến cửa đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tôi đi đến mở cửa, liền nhìn thấy Tuân Sơ thở dốc.

Trong tay nắm chặt tờ đơn ly hôn mà trước đó tôi để trên bàn anh ta.

22

“Ai nói em là kẻ thay thế? Cho dù có là thế thân, thì cũng là người khác thế thân cho em, Yểu Yểu, anh từ đầu đến chưa bao coi em là người khác.”

Tôi: ???

Bạch nguyệt quang Khương Nguyện: ???

Chẳng lẽ lời đó đều là mọi người bịa đặt ra sao, tôi khẽ cắn môi dưới.

Sau đó nhường sang một một chút.

“Mời vào rồi nói chuyện.”

“Được.”

Tuân Sơ thay giày, đi sau tôi vào nhà, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đây không là tính cách của Tuân Sơ mà tôi biết.

Có chút quá rụt rè rồi.

Anh ta ngồi xuống đối diện tôi, có thể nhận được anh ta dạo này rất bận, trong mắt toàn là tơ máu.

Đơn ly hôn đặt trên bàn trà, trên đó có chữ ký của tôi.

“Nghe nói Khương Nguyện cảnh sát bắt đi, tại sao?”

“Cô ta đã trộm bí mật của ty chúng ta bán cho người khác.”

Tôi có chút ngạc , không ngờ Khương Nguyện lại làm như vậy, dù sao cô ta trông rất Tuân Sơ, thế nào cũng không là người có thể làm ra chuyện như vậy.

Tuân Sơ thấy tôi không tin, móc điện thoại ra mở đoạn ghi âm.

Đó là đối thoại giữa anh ta và Khương Nguyện.

“Ly hôn với Chung Yểu, rồi kết hôn với tôi, tôi sẽ tiêu hủy bí mật trong tay, nếu không giây tiếp tài liệu này sẽ xuất hiện trong hộp thư của kẻ thù không đội trời chung của anh.”

“Chuyện như vậy cô đã làm một lần rồi, lúc trước là vì tiền, thì sao? Vì tôi?”

Giọng của Khương Nguyện một lúc lâu sau mới vang lên.

“Đúng vậy, vì anh, nếu không anh, tôi cũng sẽ không mạo hiểm từ ngoài trở , trước đây anh biết là tôi, nhưng không có bằng , đúng không? cũng vậy, anh không có bằng .”

Tôi ngẩng đầu nhìn Tuân Sơ, vậy mà lại nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn anh ta.

23

ty của Tuân Sơ trước đây từng xảy ra chuyện gì đó mà tôi không biết, bởi vì khi tôi đến ty của anh ta đã là một quy mô rất lớn rồi.

Anh ta vươn tay tắt điện thoại, rồi dùng hai tay xoa xoa mình.

Cứ như thể đã chuẩn rất lâu, mới chuẩn nói với tôi.

“Giống như cô ta nói, năm năm trước, lúc cô ta vừa tốt nghiệp, làm việc ty anh, nhưng vì tiền đã lén lút bán bí mật của ty cho đối thủ, lúc đó không hề phòng cô ta, đợi đến khi ty phát hiện ra là cô ta, thì cô ta đã mang tiền bỏ trốn rồi. Ra ngoài, như vậy càng không có bằng minh là cô ta làm, thế là anh có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cắn răng chịu đựng qua khoảng thời gian đó, nhưng anh cũng không hề từ bỏ việc dò hỏi tin tức Khương Nguyện.”

là cô ta rất xảo quyệt, vậy Tuân Sơ tìm kiếm bao nhiêu năm cũng không có tin tức.

“Nhưng hai năm trước, anh đột phát hiện tài khoản mạng xã hội của mình người dõi, người cạnh cũng không hiểu sao lại lan truyền chuyện cô ta là mối đầu thời đại học của anh, vậy tôi đoán, Khương Nguyện ngoài chắc chắn đang dõi anh.”

Nghe đến đây, tôi đại khái đã đoán được chuyện sau đó rồi.

“Vậy anh đã kết hôn với tôi, chọn một người có hình tượng hoàn toàn trái ngược với cô ta, rồi để cô ta thấy, cho dù cô ta có làm ra chuyện như vậy, nhưng trong lòng anh vẫn luôn nhớ đến cô ta, thậm chí vì lý do này, vừa yêu vừa hận tìm một người thế thân.”

Vẻ Tuân Sơ khó xử nhìn tôi.

“Đúng vậy, sau này khoảng thời gian trước cô ta đột liên lạc với anh, cô ta thấy cần cô ta trở , anh sẽ không so đo chuyện trước đây, anh cũng mượn chuyện này thuận đẩy thuyền, để cô ta tự mình , để lộ sơ hở.”

Vậy từ đầu, tất cả chuyện này đều là cái bẫy được giăng ra để dụ Khương Nguyện .

24

Mà tôi cũng là một quân cờ trong ván cờ này, là không ngờ, Tuân Sơ vậy mà lại động lòng với quân cờ.

“Bí mật lần này cũng là anh cố ý để lộ cho cô ta, lúc cô ta tìm anh, anh đã chuẩn mọi thứ, trực tiếp đưa cô ta vào tròng.”

Tôi gật đầu, khóe miệng nở một nụ .

“Vậy cố kéo dài không ly hôn với tôi, cũng là vì muốn kích Khương Nguyện, để cô ta lộ đuôi cáo?”

Tuân Sơ nhìn tôi với ánh mắt áy náy, có chút kích động nói: “Đây là một , điều quan trọng hơn là, anh thật không muốn ly hôn với em, Yểu Yểu, anh thật yêu em.”

Tôi không nghi ngờ thật trong câu nói này của Tuân Sơ, một người đương là có thể nhìn ra được.

Nhưng tôi thật không thể vì một cái bẫy cố giăng ra, mà cứ mập mờ bắt đầu hôn nhân của mình như vậy.

“Lúc đầu tôi gả cho anh quả thật là tự nguyện, lúc đó tôi cũng rất ngây thơ nghĩ rằng, chắc chắn tôi sẽ không động lòng với anh, nhưng tôi thấy tôi vẫn đánh giá cao bản thân mình rồi, nhưng điều này không có nghĩa là tôi sẽ không ly hôn với anh, hôn nhân của tôi không bắt đầu bằng lừa dối. Hơn nữa cho dù là như vậy, tại sao anh không thể giải với tôi một tiếng? Sợ tôi không kín miệng sao?”

Cả người Tuân Sơ như sụp đổ xuống, một người luôn khí thế ngút trời trên thương trường, lại giống như kẻ thất thế.

“Xin lỗi em. Nhưng ý thức phản trinh sát của cô ta rất mạnh, anh thật sợ lần này không nắm được bằng của cô ta thì sẽ không cơ hội nữa.”

Tôi vỗ vai Tuân Sơ.

“Không cần nói xin lỗi tôi đâu, dù sao lúc đầu tôi cũng mang mục đích không thuần túy mà anh mà, anh là vì tìm Khương Nguyện, tôi là vì tiền của anh, nói ra thì ai cũng chẳng hơn ai.”

“Nhất định ly hôn sao?”

Tôi nhìn vào mắt Tuân Sơ gật đầu.

“Tôi không thể chấp nhận hôn nhân của mình mang giao dịch, mang lừa dối.”

Tuân Sơ thở dài một tiếng thật dài: “Được rồi, anh hiểu rồi.”

25

Ngày hôm sau tôi và Tuân Sơ đi làm thủ tục ly hôn, tôi liếc nhìn người xung quanh một lượt, chúng tôi có lẽ là cặp ly hôn bình tĩnh nhất.

Bình tĩnh đến mức chẳng giống như đến để ly hôn chút nào.

Nhận được giấy nhận ly hôn của mình, tôi đang chuẩn đường ai nấy đi với Tuân Sơ.

“Có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”

Tôi : “ chúng ta đều là người tự do rồi, tôi chắc chắn không thể ngăn cản anh đuổi ai, cơ hội này là do anh tự cho mình, không do tôi cho anh, tự chăm sóc bản thân nhé.”

Vỗ vai Tuân Sơ, gật đầu với thư ký Chu đang đi tới, rồi từ chối đề nghị muốn đưa tôi của Tuân Sơ.

Vừa bước ra được hai bước, đột tôi nghĩ đến điều gì đó.

Quay người lại nói với Tuân Sơ: “À đúng rồi, một chuyện nữa, đó là tôi đã bán hết thứ trước đây anh tặng cho tôi rồi, chuyện này anh không để bụng chứ?”

Tôi ngại ngùng lè lưỡi.

Tuân Sơ nhìn tôi hồi lâu, như trút được gánh nặng.

“Đều là anh tặng cho em, em có quyền xử lý chúng, anh không để bụng.”

“Vậy chào anh, tôi đi đây, chúc anh tiền đồ xán lạn!”

Lúc nói chuyện với Từ chuyện xảy ra sau đó, tôi đã ngồi trên chuyến tàu đi Đại Lý rồi.

vẫn quyết định đi tàu, tận hưởng giác sống chậm rãi.

“Cô cứ vậy mà ly hôn với Tuân tổng à, bỏ qua một con rùa vàng như vậy, sau này có mà hối hận.”

“Nếu thì cứ xông lên đi, đã nói với rồi thì đi giành lấy.”

“Thôi đi, nhìn cái của Tuân tổng, tôi đã thấy phát run rồi.”

Nghe thấy giọng nói tai, tôi bật .

Từ thở dài một tiếng thật dài.

“Thật ghen tị với đã nghỉ việc, tôi cũng muốn đi chơi.”

“Vậy cũng nghỉ việc đi.”

“Cậu tưởng ai cũng như à.”

“Chung Yểu, chơi vui vẻ nhé.”

Tôi khựng lại một chút: “Ừ, biết rồi.”

26

Nửa tháng sau khi lại Đại Lý, vào một buổi sáng sớm, tôi đột nghe thấy có người gọi tên mình ngoài cửa sổ.

Mở cửa sổ ra tôi nhìn thấy người đang đứng dưới.

Tuân Sơ mặc quần áo đơn giản, khóe miệng nở nụ .

Tôi dựa vào cửa sổ.

“Gọi tôi làm gì?”

“Không biết có vinh hạnh mời được cô Chung đi dạo một chút không?”

Khóe miệng tôi càng cong lên, trong mắt tràn đầy ý , tuy rất muốn xuống ngay .

Nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nói: “Ồ? Vậy thì tôi cho anh vinh hạnh đó vậy, đợi dưới lầu nhé.”

hôn nhân trước đã kết thúc, ai mà biết chuyện sau này sẽ ra sao, trân trọng hiện tại là được.

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối với team. ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn