Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

03

Trưa hôm đó, chúng tôi đi ăn bữa cơm bên bờ Tây Hồ.

Theo lời Khương Nguyệt thì nên chú trọng ngắm cảnh, khi ăn cơm thì bớt gọi món thịt vì ngày khổ sắp đến.

Ăn xong, cô ấy dẫn chúng tôi đến thuê văn phòng.

Đó là một căn nhà cũ ngoại ô, căn nhà có tầng và không có thang .

người kêu trời than đất: “Chị Nguyệt ơi, chị tiết kiệm mức thiết rồi đấy ạ, diều kiện này còn tệ hơn cả ký túc xá hồi đi học.”

“Đúng rồi đó chị Nguyệt, phải ăn ngon ngủ kỹ mới làm việc tốt được chứ, chị keo kiệt hơn cả địa chủ bóc lột rồi.”

Khương Nguyệt cầm sổ ghi chép huơ huơ: “Nơi này thì làm sao? Có điện, có mạng, có bếp, quan trọng hơn là rẻ bèo. Sắp tới còn phải tiêu tốn đủ thứ: tính, chủ, tiền điện, tiền nước.. . Theo chị thì này nhiều phòng cũng không thiết, các cậu con trai chung nhau một phòng, chị một phòng, chẳng phải tiết kiệm được một khoản kha khá rồi hay sao?”

Nghe chị ấy còn muốn cắt giảm thêm, người lập tức bảo nhà này ổn rồi, không đòi chuyển .

Sau đó người giải tán để đi sắp xếp đồ đạc, mang tính vào phòng làm việc, xếp dụng cụ vệ sinh cá nhân vào phòng nghỉ ngơi.

Nguyên tắc là có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, đồ của ai thì người ấy tự mang theo.

Khương Nguyệt đi mua thực phẩm, còn chúng tôi mở tính lên vì có người đề nghị “đánh một ván”, thế là cả đám tụm lại chơi .

Ai cũng biết đợi chị Nguyệt là phải “cày bừa” ngay.

Ngay khi vừa mở , tôi theo thói quen đăng nhập vào WeChat, vừa vào khoản đã hình đại diện của ai đó đang nhấp nháy.

Tôi liền biết ngay đó là , bởi vì ảnh đại diện là bức hình chụp chung giữa tôi và cô ấy.

Thật ra ảnh gốc còn có cả Lăng Phong bên, nhưng tôi chụp màn hình cắt bỏ cậu đi.

Bất kể chúng tôi đi đâu, Lăng Phong cũng muốn góp mặt.

Mở hộp thoại lên, tôi tin nhắn của gửi tới từ một ngày trước: “Anh đang nghĩ vậy hả? Em đã nói là chờ em rồi mà? Anh làm thế này có giống người trưởng thành chút nào không? Lăng Phong bảo muốn giải thích anh thì anh lại chặn cậu ấy, có trẻ con mãi như vậy chứ? Minh Lâu, em anh thêm thời gian suy nghĩ đấy, làm loạn .”

Tôi thoát WeChat, vào “tung hoành” khắp bản đồ.

thằng hỏi tôi bị mà kích động thế. Tôi cười bảo: “Tình trường thất ý, vô lấy lại chút khí thế có tinh thần.”

Đang “nổ” tưng bừng thì một giọng nói vang lên sau lưng: “Ồ, để xem cậu khí thế đến mức nào, có muốn nhịn bữa tối luôn không hả?”

Nói xong, tay tôi bị ấn vào công tắc ổ điện, sau lưng là nụ cười “ác ma” của Khương Nguyệt.

thằng la lên: “Đại ca, ráng cầm cự chút, sắp thắng đến nơi rồi.”

Mười phút sau, tôi không chống cự nổi , nhưng may là đội thắng.

Chứng tỏ có tôi hay không cũng không quan trọng.

Tối đó, Khương Nguyệt nấu món mặn một món canh, bất ngờ là hương vị rất ngon, ai cũng xì xụp hai bát liền.

Ăn xong, chúng tôi có một buổi họp nội bộ để phân chia vị trí.

Khương Nguyệt làm giám đốc vụ kiêm “bếp trưởng”, Khỉ làm giám đốc kinh doanh kiêm “trưởng phòng ký túc”, Trọc tôi và một cậu làm lập trình viên kiêm “tổ vệ sinh.”

Cãi nhau ầm ĩ một lúc mới phân cấp xong xuôi, vì mệt nên ai phòng người nấy nghỉ ngơi, Khương Nguyệt được riêng một phòng, tôi Khỉ, hai người còn lại thì chung một phòng khác.

Tối đó, lại gửi tin nhắn: “Nghe bác trai và bác gái nói anh đi khởi nghiệp à? Em đã nói anh bao nhiêu lần rồi là dính vào đám đó, không có tương lai đâu. Nếu anh chịu nghe lời em, lo ôn thi đàng hoàng thì chúng đã cưới từ sớm rồi, đâu dây dưa tới hôm nay làm ? Anh mau đi, em cũng đã bàn bố mẹ rồi, chúng có thể tổ chức lại tiệc đính hôn.”

Lúc này, tôi mới nhận ra lời nói của dường như không còn làm tôi chạnh lòng được .

Tôi chỉ nhắn lại: “Đính hôn cậu cờ xanh của em ấy.”

Rồi tắt điện thoại, đang tính đi ngủ thì một lon bay sang tôi.

Hoá ra là Khỉ ném tôi, cậu nói: “Uống tí đi, tớ vừa chôm được đấy, ngày mai Nguyệt nấu vịt om nên có mua thừa lon. Nhớ mai để bị lộ đấy.”

Nghĩ đến việc mình có những người tuyệt vời mà trước đây lại hay hờ hững khiến lòng tôi cảm áy náy xen lẫn một chút may mắn.

May mà các cậu ấy còn bên cạnh tôi.

04

Hôm sau, chúng tôi chính thức bắt tay vào khởi nghiệp.

Ý tưởng của chúng tôi là sử dụng công nghệ AI để phát triển có kết cục mở rộng.

Giống như có phần kết mở, có nhiều hướng kết thúc, và AI có thể tạo nên “hiệu ứng cánh bướm.”

Tức là mỗi hoạt động của nhân vật trong sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cái kết, từ đó đáp ứng được sự sáng tạo vô tận của người chơi.

Nói ngắn gọn là tạo ra một “thế giới số” mới.

Khối lượng công việc rất lớn nên cậu Khỉ ngoài việc chạy quanh tìm trợ, cũng phải chúng tôi viết code.

Nhưng thứ ban đầu chẳng dễ dàng, khối lượng tính toán khổng lồ, lại không ai muốn rót vốn.

dù ý tưởng hay đến đâu, nếu chưa có tín hiệu khả quan thì cũng khó tìm được người góp vốn để thực hiện.

Mà số tiền ít ỏi chúng tôi gom góp được cứ ngày càng vơi dần.

Dù tiền nằm cả Khương Nguyệt, nhưng chỉ nhìn bữa ăn hàng ngày là đủ biết chính đang xuống dốc thế nào.

Lúc đầu thì mỗi ngày đều có món thịt, sau đó ngày mới có một lần, rồi dần thành một tuần mới nấu được nồi canh xương.

Tâm trạng người cũng trở nên nóng nảy hơn, dẫn đến dăm bữa nửa tháng lại có một trận cãi nhau to, tuy sau đấy đều làm lành nhưng ít nhiều để lại vết nứt trong mối quan hệ của chúng tôi.

Một hôm, Khỉ đem tin vui là đã kiếm được một khoản trợ, còn mua một lốc để ăn mừng.

Ai nấy đều phấn khởi, tưởng có luồng gió mới, liền truy hỏi nhà trợ nào sáng suốt thế.

Khỉ cứ úp úp mở mở, cuối không chịu nổi sự tra khảo mới nói: “Có nhà hàng nọ mở tiệc tân gia, người hóa trang thành nhân vật hoạt hình (COSPLAYER), tớ nghĩ hồi đại học chúng cũng làm qua rồi, nên nhận luôn. Chỉ làm sáu tiếng thôi, chia ra sáng tiếng, chiều tiếng, được hai nghìn tệ lận đó. Khương Nguyệt không đi, tớ cũng chẳng giỏi , anh em vất vả nên mới…”

Khỉ có vẻ áy náy, nhưng chúng tôi lập tức xúm lại, cười ầm lên: “Một ngày 2000 tệ, có thịt ăn thì sướng còn bằng. Đồ khỉ chết tiệt, dám loại chị mày ra à, mơ nhé. Chúng rốt cuộc cũng ‘khai trương’ rồi, nào, cạn ly!”

Cả nhóm tụ tập uống , Khương Nguyệt còn cắt thêm cà chua và mua thêm lạc rang.

Bề ngoài nhìn ai cũng vui, nhưng rõ ràng sự khác biệt giữa lý tưởng và hiện thực đã giáng chúng tôi một đòn không nhẹ.

Tôi Khỉ lén lau nước mắt, có lẽ cậu ấy sợ người phát hiện ra.

Đột nhiên có tiếng chuông cửa reo.

Khương Nguyệt lập tức ra hiệu im lặng, đoán chừng chúng tôi ồn ào nên đã ảnh hưởng đến hàng xóm.

Chị ấy ra mở cửa, nhìn người trước mặt liền sững sờ ngay tại .

Một giọng nói vang lên: “Tôi tìm Minh Lâu, anh ấy có đây không?”

Vì cả căn phòng đã yên ắng từ trước đó nên tôi dễ dàng nhận ra đó là giọng của .

Tôi đi tới cửa, nhìn mặt cô ấy, lâu ngày không gặp cô ấy toát lên vẻ tự tin và sắc sảo như thường ngày.

Chắc trông tôi tệ lắm, áo sơ mi thì ướt , râu thì ngày nay chưa cạo.

liếc mắt vào trong phòng, khẽ nhíu mày rồi nói tôi: “Ra ngoài nói chuyện đi.”

Tôi gật đầu, quay lại nói Khương Nguyệt: “Trông chừng bọn giúp tôi nhé, để ăn hết lạc, lát tôi .”

Tôi muốn , cũng muốn cả hiểu rằng cuộc gặp này sẽ không tốn nhiều thời gian.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.