Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Liễu Dực nhìn tôi, khẽ nhếch miệng, như có chút ngượng ngùng, gãi đầu, môi anh mấp máy nhưng không nói ra được lời nào.

 Mà nói thật là Liễu Dực với kiểu tóc này đẹp, khác hẳn với kiểu tóc ngắn.  Nếu nói tóc ngắn trông thanh tú, tóc kiểu này càng làm nổi bật được đẹp khuôn với đôi sắc bén và các đường nét trên gương .

 Tôi lén nhìn anh Liễu Dực khẽ run , “Anh… Anh không muốn em anh như thế này.”  “Á?”

 Tôi ngơ ngác, trong đàn ông đối diện lại cúi đầu che , cơ run lên nhẹ.  Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, cơ anh dần cúi xuống cho đến hoàn toàn vùi vào .

 Tiếng khóc của anh trầm và đau đớn, như nhiều điều không nói ra chôn giấu trong lòng.

 Tôi vô cùng mơ hồ, trong lòng không hiểu lại cảm đau nhói, nhưng khuôn lại trở nên tê liệt.

 Nhìn bóng lưng gầy guộc của Liễu Dực, tôi lại nhìn quanh căn phòng tràn ngập tiếng khóc yếu ớt.

  bức tường vàng cam bao phủ toàn bộ căn phòng phai màu, vệt dây leo lờ mờ vẫn có nhìn trên đó.

 Cửa sổ với màn vải trắng theo gió lay động, ngoài kia là tiếng ồn ào của con phố mua sắm giờ đây trở nên mờ nhạt.

 Cơ tôi vô thức tiến về phía Liễu Dực, nhìn bờ vai rộng của anh lúc này lại run rẩy yếu ớt, tôi vươn ra về phía lưng anh.

 Trong chớp , đầu tôi như nổ tung, hình ảnh trong đầu lồng vào nhau, nhưng tất cả đều trở thành ảo ảnh mờ mịt.

 Tôi ôm đầu ngồi xuống, ngực lại nghẹn đến mức muốn nôn ra, nhưng lần này có lẽ không phải do phản ứng mang thai.

 “Nam , em không chứ? !? , em ?”  Giọng nói khàn khàn vì khóc vang lên bên tai tôi.

 Liễu Dực quỳ bên cạnh, lo lắng hỏi.

 Anh muốn đưa đỡ tôi, nhưng không hiểu lại thu lại.

 “Tôi không .”

 Tôi hít sâu, cố kiềm chế cơn tức ngực, hình ảnh dâng lên như thủy triều trong đầu tôi tan biến.

 Tôi ngẩng đầu nhìn Liễu Dực.

 “Anh rốt là ai? Tại anh lại có quen thuộc với tôi như thế, nhưng tôi lại không nhớ ra anh là ai?”

 Liễu Dực cúi đầu, giọng anh trầm xuống.

 “Tôi quen Tần , biết chuyện của em qua cậu không có gì lạ.”  “Vậy …” Tôi lẩm bẩm.

 Liễu Dực nhìn xuống, anh nhìn điện thoại tôi, màn hình cứ liên tục hiện lên nhắn mới, nhẹ nhàng hỏi.

 “Tần đối xử với em có tốt không?”  Tôi gật đầu.

 “Không nhắc đến chuyện này vẫn tốt.”  Liễu Dực , nhìn tôi với ánh trong sáng.

“Em thực sự hiểu nhầm .”

“Anh… Anh mắc số sai lầm trước đây, sau ra tù anh chỉ muốn gặp cũ, giờ anh sẽ đi ngay.”

“Việc mặc đồ nữ là vì anh không muốn khác nhận ra mình, còn chuyện em không nhận ra anh là bình thường, như anh mà cậu không muốn nhắc đến là đúng thôi.”

“Dù sống của chúng ta sẽ không có bất kỳ giao điểm nào nữa…”

Nói xong, anh đứng dậy, đỡ tôi đứng lên.

“Em về đi, nếu không Tần lo lắng lên đây tìm anh tính sổ anh sẽ không yên ổn được đâu.”

Liễu Dực nhìn quanh phòng, đôi anh cong lên cách vui .

“Khách sạn này là chỗ anh ở, Tần lên chỉ ngồi lát, ai ngờ em lại tưởng tượng thành như vậy.”

“Anh có gái mà.”

anh nói câu này, ánh mỉm nhìn tôi, nhưng lại như nhìn về quá khứ xa xôi nào đấy.

Đôi anh thoải mái vì nhắc đến gái của mình.

“Chắc hai yêu nhau nhỉ.”

như trong suốt thời gian anh ở tù, gái anh vẫn chờ đợi anh.

Liễu Dực yên lặng , nhìn tôi gật đầu nặng nề.

“Ừ, tốt, tốt.”

Tôi lên.

Vỗ vỗ vai anh.

“Tôi phải đi , chồng tôi chắc trên đường đến đây .”

“Tôi hiểu lầm anh nên về nhà phải xin lỗi cho thật tốt.”

Nói tôi cầm điện thoại lên, quả nhiên có nhiều nhắn và gọi nhỡ Tần .

Tôi nhìn nhắn và có tưởng tượng được lo lắng của anh , tôi khẽ .

Dù không biết tại anh không muốn tôi lời Liễu Dực nhưng tôi cảm Liễu Dực chắc chắn không phải là xấu.

Tôi quay lại gật đầu với Liễu Dực, trông anh có hơi u buồn, nhưng ngay lập tức lại mỉm nhìn tôi.

“Chào em, anh tiễn em.”

Chúng tôi đi đến cửa, tôi vừa chạm vào nắm cửa lúc này điện thoại lại hiển thị có gọi đến.

Tôi lo lắng là Tần thay số gọi đến, vội vàng bắt máy.

giọng đàn ông lạ vang lên.

“Xin chào, tôi là phóng viên của trang theo dõi trực tuyến, chúng tôi nhận được Liễu

Dực ra tù, muốn hẹn phỏng vấn .”

“Phỏng vấn tôi? Phỏng vấn tôi làm gì?”

Tôi nhướng mày nhìn Liễu Dực, không ngờ sắc anh thay đổi, vội vàng giật lấy điện thoại tôi.

“Chắc cô không quên chứ? Liễu Dực là trai cũ của cô.”

xảy ra chuyện hai còn trong mối quan hệ yêu đương.” gọi bị Liễu Dực tắt, nhưng câu nói này vang lên trong căn phòng.

Nước dâng lên nhanh hơn cả nỗi đau.

Trước tầm nhìn hoàn toàn bị mờ đi bởi nước , khuôn Liễu Dực cùng với khách sạn chúng tôi ở, hoàn toàn trùng khớp với ký ức trong quá khứ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.