Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

 “Con cũng quản rộng quá rồi đấy, con trai mẹ nói chuyện với bạn bè cũng không sao?” Mẹ chồng vội vàng bênh vực con trai.

thôi, sao lại không , con còn có thể nhường chỗ cho ta nữa cơ mà.” Tôi vuốt ve bộ móng tay mới làm, nghĩ xem có nên cho anh ta một bạt tai không.

“Mẹ, mẹ đừng có thêm chuyện nữa.” Lý Bác đẩy mẹ vào phòng.

“Mẹ có nói sai đâu, con đẹp trai , hồi đó bao nhiêu theo đuổi con.”

“Đàn bà con mà, phải rộng lượng một chút, hồi xưa bố con chẳng cũng từng tặng quà cho người khác đấy sao, mẹ có giận đâu.” Bà ta đẩy rồi vẫn cố gắng quay đầu lại quát tôi.

“Ồ, con hiểu rồi, trước kia bố mua vòng vàng tặng người khác cũng chẳng mẹ giận, mẹ thật rộng lượng, con đây học không nổi.”

“Cái gì?”

10

Lý Bác trừng mắt nhìn tôi, rồi vội vàng kể qua chuyện.

Năm ngoái chúng tôi bố chồng mua vòng cho một người phụ nữ lạ, bố chồng để bịt miệng, còn mua cho con tôi một bộ khóa trường thọ bằng vàng.

Mẹ chồng kêu lên một tiếng rồi ngồi sụp xuống đất khóc.

“Em không phải không biết tính mẹ anh, nói với bà chuyện này làm gì?” Lý Bác trách móc.

“Biết chứ, nhưng chẳng phải em đang khen bà sao? Em tưởng bà cũng không giận chứ?”

Lần này bà ta không còn rộng lượng nữa, kích động đến mức lập tức đòi .

Cũng chẳng còn thương con trai hôm nay mệt mỏi cả ngày, ngày mai còn phải làm nữa.

Hết cách, Lý Bác chỉ có thể lái xe đưa mẹ trong đêm.

Hôm anh ta cũng không quay lại, nói mẹ anh ta tối qua nhà đánh bố anh ta, không cẩn thận ngã gãy lưng, bây giờ đang ở bệnh .

Anh ta nói: “Bác sĩ mẹ anh phải nằm ngày, bố anh không muốn đến chăm sóc, vợ có thể xin nghỉ ngày giúp anh chăm sóc mẹ không?”

tìm em anh ! Chẳng phải ta này có con sẽ không cần nhờ đến tôi sao?” tôi hết thời gian nghỉ thai sản, muốn nhờ ta đến giúp trông con, ta nói .

“Em anh đang mang thai, làm sao chăm sóc bệnh nhân ?”

chẳng lẽ ngày nào em cũng phải đưa con học, bản thân em cũng phải làm, làm sao có thời gian?”

Hai năm trước, hễ bố mẹ chồng có bệnh, đều tôi đưa khám.

Đến cuối cùng, chẳng hề nhớ đến ơn tôi.

Chồng tôi cũng chỉ nói miệng tôi vất vả, bố mẹ anh ta gây khó dễ cho tôi lại không hề gánh vác trách nhiệm một người chồng.

tôi còn làm cái việc vừa tốn công vừa chẳng biết ơn này làm gì.

Tự sống tốt quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Chồng tôi bất đắc dĩ chỉ có thể tự xin nghỉ phép để chăm sóc mẹ.

Một tuần , anh ta trở với bộ râu xồm xoàm, cả người tiều tụy không chịu nổi. “Vợ à, chăm sóc người bệnh thật không dễ dàng gì!”

“Nhưng mà, mẹ anh bây giờ khỏe rồi, bà sẽ ở nhà trông bố anh, để hai vợ chồng sống tốt, này có cần bà giúp đỡ gì sẽ đến.”

Ngày thứ hai trở , Lý Bác ngã bệnh.

ngày liền không ngủ đủ giấc, lúc nhà lại gặp người ho trong thang máy, chắc lây rồi.

Anh ta bệnh lần này có vẻ hơi nặng, tiêu chảy đến mức gần ngất xỉu.

Nhưng vẫn cố gắng gượng dậy làm.

Lúc tan làm, không cẩn thận ngã từ trên cầu thang xuống, chân trẹo.

Đồng nghiệp đưa anh ta đến bệnh .

Vì ho nhiều và khó thở, bác sĩ khuyên nên làm thêm vài xét nghiệm.

Tôi bận không xuể, liền cho mẹ chồng.

Nói tình trạng bệnh anh ta nghiêm trọng hơn một chút, muốn nhờ đến giúp đưa đón con bé học.

Còn đặc biệt gửi cả giấy xét nghiệm và hình ảnh chồng tôi nằm trên giường bệnh trong tình trạng thảm thương.

Kết quả chẳng để ý. Tôi đến, mẹ chồng vừa nhấc máy hỏi hết bao nhiêu tiền?

Tôi có chút ngơ ngác, còn chưa kịp nói gì bên cạnh có một người nhà bệnh nhân cũng đang nói tốn chục vạn tệ.

Mẹ chồng “tạch” một tiếng cúp máy.

Cả tôi và Lý Bác đều nghĩ rằng đang vội đến bệnh .

ngờ, năm ngày Lý Bác xuất rồi mà bố mẹ chồng vẫn không bóng dáng đâu.

Không chỉ , đến một cuộc cũng không .

Chúng tôi lại đều cúp máy.

Lý Bác không hiểu chuyện gì, lúc này tôi mới phát hiện ra vô tình gửi nhầm giấy xét nghiệm.

Gửi nhầm bệnh án một bệnh nhân nặng khác cho mẹ anh ta.

Tôi giải thích với Lý Bác, anh ta xua tay không sao, nhưng lại càng cảm kỳ lạ. “Anh bệnh nặng , chẳng lẽ không nên đến sao?”

“Ừ, có lẽ đang bận.” Tôi an ủi.

Vừa dứt lời, mặt anh ta liền trầm xuống, hồi lâu không nói gì.

Cho đến bố mẹ chồng dẫn theo em chồng đến chúng tôi nhường nhà cho . Chồng tôi hoàn toàn nổi giận.

11

Chồng tôi dạo trước bỏ bê công việc quá nhiều, cuối tuần đều phải ở lại công ty tăng ca. Mẹ chồng đến tôi ở nhà một , liền la lối tôi mau chóng dọn ra ngoài. Bà ta muốn căn nhà này cho con .

“Mẹ có lẫn không đấy, căn nhà này tiền chúng con mua, dựa vào đâu mà mẹ đòi?”

“Đây nhà con trai mẹ, mẹ muốn cho cho.” Mẹ chồng dẫn theo người hàng xông thẳng vào nhà.

“Mẹ hỏi ý kiến con trai mẹ chưa?” Tôi buồn cười nhìn bà ta.

Mặt bà ta biến sắc, ngồi phịch xuống đất khóc lóc: “Đều tại cái con sao chổi này mà con trai tôi mới đổ bệnh.”

“Khổ thân chúng tôi làm cha làm mẹ, nghĩ đến việc bán nhà để chữa bệnh cho con trai, con dâu lại ngăn cản không cho.”

“Mọi người ra đây mà xem này, cái loại người độc ác mà lại sống trong khu nhà , mọi người có yên tâm không?”

Ồ, hóa ra mẹ chồng vẫn tưởng chồng tôi chưa xuất sao?

Tôi trực tiếp khóa cửa rồi cho chồng.

Mặc kệ mẹ chồng ở ngoài đập cửa thế nào tôi cũng coi không nghe .

Mẹ chồng càng phát huy hết công lực chiến đấu, nước mắt rơi lã chã.

Cứ vòi nước không tốn tiền .

nhìn vào cũng không khỏi thốt lên một câu, thương thay tấm lòng người mẹ hiền.

Lý Bác đến nơi, màn kịch này đang diễn ra đến hồi cao trào.

Bố chồng đứng bên cạnh mặt mày cau có, em chồng đang mang bầu kéo tay mẹ chồng đang ngồi khóc trên đất, kể lể với mọi người rằng tôi một người vô nhân đạo.

Còn mở buổi livestream trên .

Đến Lý Bác xuất hiện, người kia lập tức im bặt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.