Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi phát hiện tay em gái đã dài thêm, tăng hẳn 5cm.
Tôi cố ý trầm trồ: “Ôi, tay em hình như dài và hơn nhiều rồi đấy. là em gái càng chị lớn càng xinh, , tay cũng xinh, chị ghen tị quá.”
Em gái đưa tay nhìn, cười hả hê.
Vị phu của tôi, Hứa Nguyện, lại dày mò .
Từ tôi trùng sinh, không bao lâu sau tôi đã đòi tay, ấy thế mà anh ta năm lần bảy lượt chạy tới nịnh nọt, làm tôi chán ngán.
“Trời ơi, sao cậu ta lại nữa vậy?” Mẹ tôi hỏi.
Hứa Nguyện quỳ bịch xuống trước tôi: “Giang Lam, xin em đừng tay với anh mà.”
Anh ta quay sang khóc lóc với mẹ tôi:
“Dì ơi, dì khuyên Lam giúp con với, đừng ấy tay con, con không nổi thiếu ấy ạ.”
là không có tôi thì anh ta khó lòng sót thật.
Vì bao lâu nay, anh ta dựa tiền của tôi.
Mẹ tôi nháy hỏi nhỏ: “Chuyện gì thế?”
Tôi lạnh nhạt buông một câu: “Hết yêu rồi.”
Mẹ vội đỡ Hứa Nguyện dậy, kéo ghế anh ta ngồi: “Con ơi, có gì thì ngồi xuống , sao cứ quỳ bệt thế kia.”
Hứa Nguyện nước ngắn dài cầu xin: “Lam, anh xin em, đừng bỏ anh được không em? Anh không mà thiếu em được.”
Rồi anh ta ôm lấy bố tôi: “Bác ơi, bác khuyên Lam giúp cháu với ạ. chắn ấy lời bác.”
Bố mẹ thay nhau dỗ dành anh ta.
Em gái tôi nhìn cảnh đó đầy bối rối, quay sang ngó tôi, hỏi: “Người này là ai vậy chị?”
Mẹ tôi đáp: “Chồng sắp cưới của chị con.”
Tôi thấy nét em gái tôi như muốn : “ là hoa nhài cắm bãi phân trâu.”
vậy, tôi chính là bãi phân trâu trong của họ.
5
Lúc này Hứa Nguyện mới ý em gái tôi đang ngồi bên cạnh.
Anh ta ngừng khóc rồi nhìn Giang Xin với ánh sáng rực, cái ánh nhìn mà tôi chưa bao thấy anh ta nhìn tôi kiểu ấy.
Anh ta kéo ghế xích lại gần em gái tôi : “Em là Giang Xin phải không? Chị em lúc nào cũng em nghiêng nước nghiêng thành. Hôm nay được dịp gặp mới thấy quá đỗi phi phàm. Người xứng đáng lấy em phải phúc đức lắm đấy.”
Em gái tôi được Hứa Nguyện liền mừng suýt chút nữa nhảy cẫng lên không trung.
Cũng , ai lại không vui được một người trai như anh ta ?
Bố mẹ tôi tự hào nhìn em gái, tôi mẹ thì thào với bố: “Thằng Nguyện này trông cũng hợp với con gái Xin nhà mình đấy . Nếu Lam cứ khăng khăng đòi tay, hay là mình tác thành Nguyện và Xin nhỉ?”
Bố đồng tình: “Được thì cũng được, nhưng tôi chỉ sợ không biết Xin có thích không…”
Do mải bố mẹ thì thầm tôi quay lại nhìn, đã thấy Hứa Nguyện và em gái rời ghế, đi ngắm hoa rồi.
Tên đó quên luôn chuyện tay với tôi, chỉ lo xin WeChat của em gái tôi .
Hứa Nguyện ơi, kiếp trước tôi còn chưa biến thành quái vật, anh đã liếc dòm ngó em gái tôi thế này rồi.
Dạo trước thì năn nỉ ỉ ôi cầu xin tôi đừng tay, vậy mà bây đã dán em gái tôi luôn rồi.
Bộ dạng si mê ấy khiến tôi buồn nôn.
Em gái tôi phổng mũi vì được một anh trai , quay sang nhìn tôi bằng ánh khinh khỉnh như đang chửi bới tôi: “Thứ tầm thường như chị ấy, dựa mà có vị phu thế này vậy? Mà anh cũng đừng em quá, chị em dung mạo bình thường thấy ganh tỵ đó.”
“Có gì mà tỵ nạnh , anh chỉ thật mà. Vả lại anh em gái của ấy, ấy mà khó chịu thì chẳng xứng đáng làm chị của em rồi.”
mà tức cười.
Hai người chuyện không thèm nhỏ giọng, bêu xấu tôi mức gió cũng thổi rành rọt tai tôi.
Tôi bước lên tát thẳng một cái Hứa Nguyện: “Anh tìm tôi chỉ em gái tôi à? nhớ anh chỉ là kẻ ăn bám đấy nhé, anh không có tư cách nào đánh giá tôi nhỏ nhen hay rộng lượng .”
thấy vậy, Hứa Nguyện đỏ bừng cổ như nuốt cả cân ớt.
Em gái tôi “á” lên một tiếng, rõ ràng đã bị dọa sợ: “Chị ơi, anh rể chỉ vô tình em , sao chị lại động tay chân?”
Rồi em gái tôi tiến gần Hứa Nguyện, nhẹ nhàng đặt tay lên gò má đỏ rát in dấu tay của tôi trên anh ta, giọng xót xa: “Anh à, anh trai thế này, bị chị ấy dùng lực mạnh như thế xót lắm phải không? Đau không, em thổi đỡ đau nhé.”
Hứa Nguyện nhìn Giang Xin, dịu dàng: “Anh không sao , anh xin lỗi vì chuyện đó đã làm em sợ.”
Anh ta quay sang nhìn tôi, giận dữ: “ bị bệnh à? Người đã xấu người còn xấu cả nết nữa . là thứ chẳng gì. Tôi thật sự cảm thấy hối hận có ý định gả về.”
Kiếp trước, tôi đã nhẫn nhịn và khoan dung với anh ta rồi. Vậy kiếp này tôi không muốn chịu thiệt thêm nữa.
“Ồ, vậy khỏi phiền anh lo. Chúng ta tay, từ đường ai nấy đi, vậy nhé.”
Ngay vừa dứt lời, tôi liền quay lưng bỏ đi, mặc kệ hai người họ ân ái với nhau.
6
Ngón tay em gái tôi ngày một dài , mới hơn một tháng rưỡi mà đã như tay của người bình thường.
Bố mẹ tôi mừng rỡ khôn xiết, đi gặp ai cũng khoe con gái có đôi tay thon , rồi nịch rằng chẳng mấy chốc tỏa sáng.
Nhưng em gái tôi vẫn không vui, nhất là những lúc thấy tôi, nó càng tỏ khó chịu.
Một đêm nọ, tôi trằn trọc không ngủ được xuống bếp tìm chút đồ ăn.
Lúc đi ngang qua phòng em gái tôi, tôi thấy cửa phòng khép hờ loáng thoáng tiếng em khóc: “Sao tay con nhỏ đó vẫn bình thường thế ạ? Không phải bố mẹ đã nếu đeo chiếc vòng thì ngón tay của nó đổi với ngón tay con sao? Vậy tại sao tay nó lại chẳng ngắn, chẳng thô đi chút nào vậy? Con không cần biết, bố mẹ nghĩ cách đi, phải làm tay nó trở ngắn và thô hơn cả con ngày trước. Con muốn nó nếm mùi cái cảnh bị người ta chế giễu là thế nào.”
Bố tôi ở bên cạnh phụ họa: “ đấy, sao mãi chẳng thấy nó có chuyển biến gì nhỉ? Lẽ nào thầy đạo sĩ lừa chúng ta?”
Mẹ tôi im lặng giây lát: “Đừng vội. Đạo sĩ không dám lừa chúng ta , con xem tay con đã dài rồi đấy , điều đó chứng tỏ chiếc vòng vẫn còn hiệu nghiệm. Nếu thêm một thời gian nữa mà tay nó vẫn không thay đổi, mẹ chặt tay nó đem đi hầm hai bố con ăn. Nuôi nó lâu nay cũng coi như trả hết ơn hết nghĩa rồi, dù gì nó cũng chỉ là đứa con ghẻ được mang về nuôi, nó ở lại đây cũng chẳng được việc gì. Mọi thứ phải ưu tiên con gái yêu của mẹ. Chỉ cần con vui, mẹ có làm tất cả mọi thứ. Hơn nữa, ngày trước nếu không được chúng ta nhận về nuôi, gì nó no bụng nổi. lớn thế này thì phải cống hiến nhà mình .”
Em gái tôi cười rạng rỡ: “Bố mẹ là nhất! Con nhất định kiếm thật nhiều tiền và cố gắng thành danh, bố mẹ hưởng phúc.”
Tôi sợ run rẩy chân tay, phải vịn tường mới đứng vững, sau đó lẳng lặng về phòng khóa chặt cửa lại.
Rõ ràng tôi không ở căn nhà này thêm giây phút nào.
Họ không chỉ muốn mỗi tay tôi, mà còn muốn cả mạng của tôi.
Tôi lập tức gói ghém đồ đạc, chẳng chẳng rằng rời ngôi nhà ác mộng đó chuyển về căn hộ do chính tôi mua.
7
May mà tôi luôn học hành giỏi giang luôn có thành tích xuất sắc, suốt thời đại học đều được nhận học bổng, cũng một phần do đi làm thêm mấy năm qua tích góp được không ít tiền.
Căn hộ này tôi đã mua từ lâu, vốn định sau này kết ở cùng Hứa Nguyện, xem tôi ở một mình cũng được.
Thế nhưng sáng sớm mẹ tôi đã gọi điện tôi, chất vấn vì sao tôi dọn sang “nhà tân ”.
Tôi thẳng rằng bảo toàn mạng .
Thấy tôi không trả lời, mẹ tôi tiếp tục: “Con mau dọn khỏi đó đi, tháng sau Xin Nhi kết với Tiểu Hứa, lúc đó phải ở “nhà tân ” đã được sắp xếp . Con trong đó thì còn thống gì, rồi bàn dân thiên hạ người ta cười .”
“Họ sắp kết á?”