Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
03
Lời tôi giống như một cái tát vang dội, giáng thẳng vào mặt Triệu Thần.
Anh lảo đảo lùi lại một bước, trong đầy vẻ tổn thương và không thể tin nổi.
“Tiểu , em… em có thể nói như ?” Anh lẩm bẩm, như thể không còn nhận ra tôi .
Tôi lạnh lùng anh, trong lòng không gợn sóng.
Nếu trước đó còn sót lại tình nghĩa vợ chồng, thì trong đêm mưa bão ấy, vào khoảnh khắc anh chọn im lặng và thỏa hiệp… tất đã tan thành mây khói.
“Tại tôi lại không thể nói như ?” Tôi bước ép sát anh, dồn anh vào góc tường, “Triệu Thần, tôi hỏi anh, ba năm tôi gả cho anh, giặt giũ nấu nướng cho anh, lo liệu nhà, bỏ nghiệp và các mối quan hệ của mình, một lòng một dạ làm vợ anh… tôi có làm sai điều gì không?”
Môi anh run lên, nhưng không nói được lời nào.
“Tôi hỏi anh , khi mẹ anh và em gái anh hết này đến khác làm khó tôi, sỉ nhục tôi, anh ở đâu? Anh đã nói đỡ cho tôi một câu chưa? Anh đã bảo vệ tôi một nào chưa?”
Triệu Thần cúi đầu thấp hơn, sắc mặt trắng bệch như giấy.
“Câu cuối tôi hỏi anh, tối hôm kia, chính anh thấy em gái anh khóa tôi ở cửa, mưa như trút nước, anh rõ ràng biết sức khỏe tôi không tốt, đến cửa cũng không mở. Triệu Thần, khoảnh khắc đó… anh có nghĩ rằng tôi có thể chết ở kia không?”
chữ tôi nói ra như bị ép kẽ răng, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Cơ thể Triệu Thần run lên dữ dội, anh đột ngột ngẩng đầu, trong tràn đầy đau khổ và hối hận:
“Anh… anh tưởng… anh tưởng em chỉ ra bình tĩnh một , sẽ nhanh quay lại… anh không nghĩ mưa lại lớn đến …”
“Anh không nghĩ?” Tôi bật , tiếng đầy bi thương và tuyệt vọng, “Triệu Thần, không anh không nghĩ, là anh không quan tâm. Trong lòng anh, gia đình anh mãi mãi đứng thứ nhất, còn tôi… chỉ là người có thể hy sinh và vứt bỏ bất cứ lúc nào.”
Những lời này, triệt đánh sập phòng tuyến tâm lý của Triệu Thần.
Anh ôm đầu, đau đớn ngồi thụp xuống, giống như một đứa trẻ bất lực.
Phòng khách rơi vào im lặng chết chóc.
Triệu và Lưu Mai đều bị những lời vạch mặt của tôi làm cho sững sờ, nhất thời không dám làm loạn .
Chỉ có , đầu óc đang vận chuyển điên cuồng.
Cuối anh ta cũng nhận ra, mình bị sa thải… tuyệt đối không thể không liên quan đến Lâm .
Người phụ nữ này, hoàn toàn không đơn giản như vẻ .
Chỉ một câu nói có thể khiến tập đoàn Thiên Thịnh sa thải một quản lý dự án, loại năng lực này… tuyệt đối không người bình thường có thể có.
Anh ta không thể mất công này.
Nó liên quan đến tiền đồ và tương lai của anh ta.
“Lâm … không, chị dâu!” đột nhiên đổi cách xưng hô, trên mặt nặn ra một nụ còn khó coi hơn khóc, bước về phía tôi, “Chị dâu, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của chúng tôi, là chúng tôi có không tròng, đắc tội chị. Chị rộng lượng, tha cho chúng tôi này đi. Tôi… tôi xuống xin lỗi chị!”
Nói xong, anh ta “bịch” một tiếng, sụp xuống trước mặt tôi.
Cú này khiến tất mọi người đều sững sờ.
Triệu càng hét lên chói tai:
“ ! Anh điên rồi à! Anh cô ta làm gì! Mau đứng dậy!”
Nhưng không ý đến cô ta, chỉ liên tục dập đầu trước tôi:
“Chị dâu, tôi sai rồi, tôi sai rồi! Xin chị giơ cao đánh khẽ, giúp tôi nói đỡ tập đoàn Thiên Thịnh, tôi quay lại làm đi! Tôi không thể mất công này!”
Tôi trên cao xuống anh ta.
Người đàn ông giây trước còn đầy vẻ khinh thường tôi, giờ phút này lại dưới chân tôi như một con chó, vẫy đuôi cầu xin.
đúng là châm chọc.
“Bảo tôi giúp anh?” Tôi chậm rãi lên tiếng, giọng lạnh như băng, “Anh dựa vào cái gì nghĩ… tôi sẽ giúp anh?”
“Cái này…” nhất thời cứng họng.
“Dựa vào anh dung túng cho vị hôn thê của mình sỉ nhục tôi? Hay dựa vào anh đứng một bên xem tôi bị đuổi ra khỏi nhà như trò ?” Tôi tiếp tục ép hỏi.
Trán rịn ra một lớp mồ hôi dày đặc. Anh ta biết, này mình đã đá tấm thép rồi.
“Chị dâu, tôi…”
“Đừng gọi tôi là chị dâu, tôi không gánh nổi.” Tôi cắt ngang, quay sang Triệu đang hoàn toàn sững sờ, “Triệu , chẳng cô thấy vị hôn phu của mình rất giỏi ? Chẳng cô coi anh ta là niềm tự hào à? rồi, niềm tự hào của cô… giờ đang trước mặt tôi cầu xin đấy.”
Sắc mặt Triệu lập tức đỏ bừng như gan heo. Cô ta chỉ vào tôi, tức đến run người, nhưng một chữ cũng không thốt ra nổi.
Sỉ nhục, phẫn nộ, sợ hãi… đủ loại cảm xúc đan xen, khiến gương mặt xinh đẹp của cô ta cũng méo mó đi.
“Lâm ! Cô rốt cuộc là người thế nào?” Lưu Mai cuối cũng hoàn hồn, tôi ánh vừa kinh nghi vừa sợ hãi.
Tôi không trả lời bà ta, lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
“Đại tiểu thư.” Giọng Lý thúc cung kính vang lên đầu dây bên kia.
“Lý thúc, thông báo cho bộ phận pháp vụ, soạn một bản thỏa thuận ly hôn, mang đến nhà họ Triệu. Tôi… muốn ly hôn Triệu Thần.” Tôi đứng trước mặt tất mọi người, chữ chữ nói rõ ràng.
“Còn , công ty vật liệu xây dựng nhỏ vợ chồng nhà họ Triệu kinh doanh bao năm qua, tra cho tôi toàn bộ các hành vi vi phạm và bằng chứng trốn thuế. Tôi không muốn đến sáng mai… vẫn còn thấy công ty này tồn tại.”
Giọng tôi không lớn, nhưng trong phòng khách yên tĩnh, lại giống như một quả bom nặng ký, nổ tung khiến tất choáng váng.
Triệu Thần đột ngột ngẩng đầu khỏi mặt đất, trên mặt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng:
“Không… Tiểu , đừng! Đừng ly hôn! Anh sai rồi, anh sai rồi! Em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Anh bò tới, định ôm chân tôi, bị tôi đá văng ra.
Lưu Mai thì trực tiếp mềm nhũn ngã xuống đất, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Xong rồi… xong hết rồi… công ty của chúng ta…”
Công ty vật liệu xây dựng của nhà họ Triệu, là toàn bộ gia sản và nguồn thu nhập của họ, cũng là thứ giúp họ giữ thể diện trước mặt họ hàng bạn bè.
Nếu công ty sụp đổ, họ sẽ trắng tay.
Triệu cuối cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Cô ta không còn ý đến , cũng không còn ý đến thể diện, lao tới định ôm lấy tôi, khóc lóc:
“Chị dâu! Em sai rồi! Chị là chị dâu ruột của em! Chị không thể đối xử chúng em như ! Chúng ta là người một nhà !”
“Người một nhà?” Tôi ghê tởm hất cô ta ra, “Lúc cô khóa tôi cửa, không nói chúng ta là người một nhà?”
Tôi đám “người nhà” trước mặt bộ dạng xấu xí này, trong lòng không có một thương hại, chỉ có khoái cảm lạnh lẽo.
Đây chính là kết cục họ đáng nhận.
Tôi không ý đến tiếng khóc lóc cầu xin của họ , xoay người chuẩn bị rời khỏi nơi khiến tôi buồn nôn này.
“Lâm !” Triệu Thần đột nhiên bò dậy dưới đất, hai đỏ ngầu như con thú bị dồn vào đường , “Em nhất định làm đến mức tuyệt tình như ? Ba năm tình vợ chồng, trong em… chẳng lẽ không đáng một nào ?”
Tôi dừng bước, quay đầu anh, trên mặt nở ra một nụ châm chọc đến cực điểm.
“Triệu Thần, bây giờ anh lại nói tôi về tình cảm? Anh không thấy buồn à?”
“Giữa chúng ta… lâu đã không còn tình cảm rồi.”