Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Anh ta nhíu mày khó chịu:

“Sao? Thấy ít ? Hay là loại nhân viên thời vụ như em không đủ tư cách đụng vào trà thượng hạng?”

“Vâng, Tổng giám đốc Cố.”

Tôi người bước vào kho, lấy ra Đại Hồng Bào mẫu cây mẹ mà ba tôi đặc biệt cất kỹ, chuẩn bị để tiếp khách quý là Kỷ Hoài.

Cẩn thận cân ba gram, pha bằng nước suối tự nhiên.

Khi tôi mang khay trà ra, liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang khoác tay Cố Ngôn Trạch đầy mật.

Tô Vãn Vãn.

Cô ta mặc nguyên bộ Chanel phiên bản mới nhất, chiếc nhẫn kim cương trên tay vẫn lấp lánh chói mắt dù ánh đèn mờ ảo.

Thấy tôi, cô ta làm bộ kinh ngạc:

“Trời ơi! Tri Hạ? Sao cậu lại vậy?!”

2

Ánh mắt cô ta ngập tràn vẻ “sốc”:

“Cậu không phải đang làm toà nhà văn phòng cao cấp trong CBD sao? Sao lại về vùng núi làm phục vụ rồi?”

“Tớ nhớ nhà cậu điều kiện bình thường, công này chắc lương không cao đâu ha? Có gặp khó khăn gì không thế?”

Tôi đặt tách trà trước mặt Cố Ngôn Trạch, chẳng buồn đáp, người định đi.

“Khoan đã.”

Cô ta kéo dài gọi tôi lại, “Cho tớ một ly giống vậy luôn nha, cảm ơn nhiều lắm.”

Tôi định đi lấy thêm trà, cô ta đã nhanh tay tháo sợi chuyền trên cổ, ném vào khay của tôi.

“Bvlgari hàng giới hạn đó, chắc cũng hơn ba trăm ngàn thôi. như tiền thưởng cho cậu nhé.”

Tôi cúi đầu liếc một cái.

Là mẫu cũ của năm ngoái, mấy cửa hàng chính hãng sớm đã giảm giá dọn kho.

Tôi đẩy sợi chuyền lại phía cô ta, lạnh nhạt nói:

“Kiểu này mốt rồi, kho nhà tôi chất cả thùng. Mấy đối tác tặng, thiết kế quá cổ, tôi lười đeo.”

Tô Vãn Vãn sững người, rồi lập tức cười ngả nghiêng, ngả vào người Cố Ngôn Trạch:

“Tri Hạ, cái này là vàng thật kim cương thật đó nha, không phải mấy đồ giả mua ngoài chợ đêm như hồi trước đâu.”

Ánh mắt khinh miệt của Cố Ngôn Trạch gần như tràn ra ngoài:

“Nhận đi, bán cũng đủ em bớt khổ vài năm. Vãn Vãn tốt bụng, em đừng không biết điều.”

“Tôi hỏi thật, anh chắc chắn tặng tôi?” Tôi nhướng mày hỏi lại.

Tô Vãn Vãn chống cằm cười tươi, ánh mắt đầy vẻ ban ơn:

“Tất nhiên rồi.”

Tôi nhấc sợi chuyền , rồi tiện tay ném thẳng vào sọt rác tre bên cửa sổ:

“Xin , quy định của nghỉ là không được nhận quà từ khách.”

“Lâm Tri Hạ!”

Tô Vãn Vãn hét , nhào tới sọt rác, cuống cuồng nhặt lại sợi chuyền, giận dữ vung trước mặt tôi.

“Sợi chuyền ba trăm ngàn mà cô nói vứt là vứt ? cô bị điên rồi sao? Có biết số tiền đó mua được mấy mét vuông cái nhà nát nhà cô không?”

Tôi bật cười cô ta:

“Xót ? Nếu xót tôi đền. kiểu dáng thời như vậy chắc phải ra chợ đồ cũ tìm mới có.”

Tô Vãn Vãn lập tức cứng họng.

Cố Ngôn Trạch bỗng cười khẩy:

“Bày đặt tiểu thư nhà giàu cái gì? Dựa vào cô? Bán cô đi cũng không đủ tiền đền cái chuyền đó!”

Sắc mặt tôi tối sầm lại.

“Cho tôi mã chuyển khoản, tôi nhờ trợ lý gửi tiền lại cho cô…”

“Đủ rồi!”

Cố Ngôn Trạch quát cắt lời tôi,

“Loại lời lẽ hoang đường này nói với tôi còn tạm, truyền ra ngoài chỉ khiến người ta nghĩ cô bị bệnh thần kinh.”

Tô Vãn Vãn lập tức hùa theo:

“Ngôn Trạch , em quên mất là cô ta có cái tật bốc phét. kỹ bệnh nặng hơn rồi.”

Cô ta ra vẻ bao dung, lắc đầu:

“Thôi bỏ đi, phận chúng ta thế nào, sao phải chấp nhặt với người điên?”

Cố Ngôn Trạch vuốt tóc cô ta đầy chiều chuộng, liếc tôi một cái khinh bỉ:

“Vẫn là em hiểu chuyện. Không như ai kia, nghèo thôi đi, còn thối tính cứng đầu.”

Tô Vãn Vãn làm bộ thở dài, mặt mũi đầy hại:

“Ba em quen với giám đốc thu mua của nghỉ này, hay để em hỏi , xin cho cậu được làm nhân viên chính thức không?”

“Không .”

Tôi cắt lời cô ta không chút do dự.

“Dù sao cũng là đồng nghiệp cũ mà, hồi đó công ty, tụi mình cũng thiết lắm mà?”

Cô ta vẫy tay cười cợt,

“Chỉ là một cuộc gọi thôi, không phiền đâu.”

Nếu cô ta mà gọi thật, tôi sẽ bị lộ phận.

Kế hoạch mà ba tôi sắp xếp coi như đổ sông đổ biển.

Thấy cô ta đã lấy điện thoại ra định bấm số, tôi lập tức đè tay cô ta lại:

“Tôi nói là KHÔNG ! Đừng lo chuyện bao đồng!”

Mặc dù hồi còn trong công ty, cô ta thường kéo tôi đi ăn đi chơi.

tôi mãi không quên, sau khi thấy mẹ của Cố Ngôn Trạch làm khó tôi, cô ta lưng lại, dùng hại đi khắp nơi rỉ tai đồng nghiệp:

“Tri Hạ thật đáng , lần đầu gặp phụ huynh đã bị ghét bỏ.”

“Mẹ của Ngôn Trạch nói cô ta không có kiến thức, không xứng với anh ấy.”

Mỉa mai nhất là, Cố Ngôn Trạch chia tay tôi xong, liền đăng ảnh đính hôn với cô ta khắp mạng xã hội.

Ngay lập tức tôi nộp đơn nghỉ .

Cô ta còn cố ý đến tiễn.

“Tri Hạ, Ngôn Trạch sớm đã thấy cậu không xứng với anh ấy. Phải là người như tớ, gia cảnh tương đương, mới có anh ấy tiến xa.”

“Tớ định nói sớm với cậu, chỉ sợ cậu buồn.”

“Cậu biết đấy, chuyện bát yến hôm đó chỉ là cái cớ để anh ấy quyết dứt khoát mà thôi…”

Không cô ta nhắc.

Mối quan hệ mập mờ giữa hai người , tôi đã sớm cảm nhận được.

Chỉ là lúc đó, tôi không tin.

“Lâm Tri Hạ!”

Tô Vãn Vãn hét , cắt ngang dòng ký ức của tôi,

“Sao cậu lại không biết điều như vậy? Tớ đang cậu đó! Cậu có phân biệt nổi tốt xấu không?”

tôi?

Tôi chỉ thấy cô ta đang khoe khoang và sỉ nhục một cách trơ trẽn.

Tôi lạnh lùng ngẩng đầu:

“Thật sao? Nếu cô còn lải nhải nữa, có tin tôi ném cô thẳng xuống hồ làm mồi cho cá không?”

3

Tôi lưng, mặt lạnh như tiền.

Sau lưng vang tiếng gào rú điên cuồng của Tô Vãn Vãn:

“Quản lý! Quản lý! Tôi khiếu nại nhân viên này! Cô ta đe dọa an toàn tính mạng của tôi! Cô ta bị điên!”

Cố Ngôn Trạch lập tức lao tới, mạnh tay siết chặt cổ tay tôi:

“Vãn Vãn vốn hiền lành, bao dung như vậy, bị em chọc tức thành thế này, em không định xin ?”

Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn:

“Cố Ngôn Trạch, quản cho kỹ vị hôn thê của anh! Nếu còn đến tìm tôi gây chuyện, tôi sẽ cho cô ta biết thế nào là hối hận!”

Ngay cả những công thần theo ba tôi mấy chục năm, khi gặp tôi còn phải lễ phép ba phần.

Cô ta – Tô Vãn Vãn – là cái thá gì mà vênh váo trước mặt tôi?

Cố Ngôn Trạch khựng lại một chút:

“Ai nói cô ta là vị hôn thê của tôi? Bọn tôi chỉ mới đính hôn thôi.”

“Không quan trọng!”

Tôi hất tay anh ta ra, nhấn từng chữ:

“Lo mà quản phụ nữ của anh cho tốt!”

Sắc mặt Cố Ngôn Trạch lập tức sa sầm, anh ta cười nhạt đầy mỉa mai:

“Lâm Tri Hạ, tôi đúng là ngu thật. Chỉ vì thấy ảnh cô trong cuốn brochure quảng bá của nghỉ , mà hủy mấy hợp đồng trị giá cả mấy tỷ để chạy đến !”

Tôi sững người mất vài giây, không hiểu anh ta nói thế là có ý gì.

“Anh Cố vượt cả ngàn cây số đến , chỉ để dắt bạn gái theo rồi làm nhục tôi sao?”

Anh ta như nghẹn lời vì câu hỏi của tôi, mãi chẳng nói được câu nào.

Tôi người định rời đi, Tô Vãn Vãn bất ngờ lao đến, tát tôi một cái rõ đau.

“Lâm Tri Hạ! Cô chỉ là một con hầu pha trà rót nước, giỏi nói cô định ném tôi xuống hồ cho cá ăn thế nào?”

Má tôi nóng rát, tai ù đi vì cú tát bất ngờ đó.

Tôi lập tức giơ tay định trả lại, lại bị Cố Ngôn Trạch kéo mạnh vào lòng, ôm chặt không buông.

“Nhà Tô không phải thứ em động vào được.”

Anh ta ghé sát tai tôi, hạ cảnh cáo:

“Cái tát này như em xin cô ấy, nhanh chóng rời khỏi . Anh sẽ giải quyết đằng sau, trừ khi em mất luôn công này.”

Tôi cố vùng ra:

“Chỉ là cái nhà cung cấp vật liệu như nhà Tô, tôi sợ gì chứ?”

Với quy mô nhà Lâm, khiến nhà Tô biến mất khỏi ngành chỉ ba tôi tiếng một câu.

Cố Ngôn Trạch lại siết chặt tay hơn, gằn :

“Lâm Tri Hạ, em sinh ra đã là mệnh nghèo, lại mang cái tính công chúa!”

“Không biết mình là ai, em bảo anh phải bảo vệ em kiểu gì ?”

Tô Vãn Vãn thấy anh ta cứ giữ tôi không buông, ghen đến đỏ cả mắt:

“Quản lý đâu rồi?! Chết đâu cả lũ rồi ?! Con hồ ly này không chỉ dọa giết tôi mà còn định quyến rũ vị hôn phu của tôi!”

the thé của cô ta lập tức thu hút một đống khách đứng .

“Trời ạ, nghỉ cao cấp nhất cả nước mà, nhân viên gì mà vô giáo dục thế?”

“Tôi thấy rõ ràng cô Tô tốt bụng tặng chuyền, mà con nhỏ kia lại quăng vào thùng rác.”

“Làm tiểu tam còn hống hách như thế, bị tát là đáng!”

Tô Vãn Vãn thấy dư luận nghiêng hết về phía mình, lại càng lấn tới:

“Lâm Tri Hạ, tôi nhịn cô lâu rồi đấy! Bây còn ngẩng đầu nữa không?”

Dù có bị cả đám người chỉ tay mắng nhiếc, tôi cũng chẳng buồn để tâm.

Một đám người không đầu óc, liệu tôi còn trông mong gì ?

Cố Ngôn Trạch kìm chặt lấy tôi, khiến tôi không nhúc nhích nổi.

Tôi chỉ có dồn hết sức, giơ chân đá về phía Tô Vãn Vãn.

Đầu mũi giày chạm vào váy cô ta, Cố Ngôn Trạch đã đẩy tôi mạnh ra, cuống quýt sang kiểm tra cô ta có bị không.

Tôi loạng choạng vài bước, ngã nhào xuống đất.

Đám người xung quanh đứng trên cao xuống, chỉ trỏ vào tôi:

“Giữa ban ngày ban mặt mà tiểu tam đánh người!”

“Nhân viên này đúng là coi trời bằng vung!”

“Khiếu nại! Chúng tôi sẽ cùng nhau khiếu nại, đuổi cô ta ra khỏi !”

Tôi chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên người, từng chữ rành rọt:

“Tốt thôi, để tôi đích dẫn mọi người đi khiếu nại tôi!”

4

Cố Ngôn Trạch tôi bằng ánh mắt không tin nổi:

“Lâm Tri Hạ, em không mềm mỏng chút được ? Biết hậu quả của bị khiếu nại tập là gì không?”

“Em sẽ bị cấm cửa toàn bộ ngành này, sau này đừng nói đến nghỉ cao cấp, đến cả nhà nghỉ ven đường cũng không nhận em đâu.”

Nói xong, anh ta lại đám đông xung quanh giải thích:

“Các vị, chỉ là hiểu lầm thôi. Cô ấy là bạn gái cũ của tôi.”

“Cô ấy hơi bướng bỉnh, thực ra cũng rất công này. Xin các vị nể mặt tôi, bỏ qua lần này.”

Tô Vãn Vãn lập tức sấn tới làm nũng:

“Ngôn Trạch! Sao anh lại bênh cô ta?”

Cố Ngôn Trạch dịu dàng ôm vai cô ta:

“Anh vẫn yêu nhất em là tấm lòng bao dung. Không như cô ấy… Thôi bỏ đi.”

Nghe có vẻ là đang gỡ rối tôi, từng chữ từng câu đều đang dìm tôi xuống đáy, vẽ tôi thành một kẻ điên cuồng đeo bám không biết nhục.

Yêu nhau hai năm, chia tay đã ba năm.

trong mắt anh ta, tôi vẫn chỉ là cô gái tầm thường được bố thí hại.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy thật vô vị.

xử lý Tô Vãn Vãn thiếu gì cách.

gì phải biến bản thành trò cười trước mặt đám người này?

Tô Vãn Vãn ôm tay Cố Ngôn Trạch đầy đắc thắng, trên mặt là nụ cười của kẻ chiến thắng:

“Lâm Tri Hạ, loại người thấp kém như cô cũng đấu với tôi?”

nghỉ này, ngay cả cậu chủ nhà Kỷ – Kỷ Hoài – có tới cũng phải nể ba tôi vài phần đấy!”

Tôi liếc cô ta một cái, lạnh lùng đáp:

“Thật hả? Vậy để tôi gọi cho anh ấy, rốt cuộc là phải nể ai.”

Nói rồi tôi rút điện thoại ra, bất cẩn làm rơi theo cả một gói trà nhỏ trong túi áo.

Túi trà văng xuống đất, vương vãi khắp nơi.

Cố Ngôn Trạch cúi xuống rõ gói trà, sắc mặt lập tức trở nên u ám:

“Lúc nãy em pha cho anh uống… chính là cái này?”

“Ừ.” Tôi bình thản gật đầu.

“Anh chẳng nói nó có mùi gỗ mục còn gì?”

“Lâm Tri Hạ!”

Anh ta đột ngột ôm ngực, vẻ mặt đau đớn:

“Em biết rõ dạ dày anh yếu, xưa không bao uống mấy loại trà rẻ tiền như vậy!”

“Tôi không biết.”

Chia tay đã ba năm rồi, ai còn nhớ mấy cái thói khó chiều đó?

Ánh mắt anh ta chùng xuống, nói mang theo tổn :

“Cũng đúng. Em trước vẫn vô tâm như vậy, giống như năm đó rời bỏ anh chẳng chút do dự.”

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Năm xưa rõ ràng là anh ta nói chia tay, sao lại biến thành tôi có ?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.