Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi một kẻ ngốc, vùng vẫy bấy lâu nay trong lời nói dối mà bố con thêu dệt.
cúp máy.
ngồi tĩnh lặng làm việc thêm vài phút, rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Màn hình giám sát khôi phục lại vẻ bình yên.
Nhưng cuộc đời tôi, lại nổi sóng to gió lớn.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, mở tính năng phát lại âm.
Nghe lại đoạn hội thoại đó đầu cuối một nữa.
thứ .
thứ ba.
khi tôi xác nhận, , âm tiết, đều không là ảo giác của tôi.
, bố chồng tôi, vị cục trưởng đạo mạo kia, đang kế hoạch một giao dịch mờ ám.
Vì giao dịch này, thậm chí coi mạng cỏ rác.
Còn chồng tôi, Vĩ, là đồng phạm của .
Tôi tựa vào bức tường lạnh lẽo, trượt xuống đất.
Nỗi sợ hãi hàng vạn tay lạnh giá, bấu víu lấy tôi mọi phía.
Tôi làm sao đây?
Giả vờ không biết gì, tiếp tục làm “quân cờ nghe lời” sao?
Không. Tôi không làm được.
Bọn đã nảy sinh sát tâm, kẻ “không chịu nhả ra” kia là vết xe đổ của tôi.
khi tôi hết giá trị lợi dụng, bọn sẽ không chút do dự mà khiến tôi “vĩnh viễn câm miệng”.
Báo cảnh sát?
Tôi chứng cứ gì?
Một đoạn âm lấy camera lắp đặt bất hợp pháp sao?
Thứ này căn không làm bằng chứng tòa, ngược lại còn đẩy tôi vào vạn kiếp bất phục.
Mạng lưới quan hệ của chằng chịt, cần tôi sơ sảy một chút, dễ dàng xóa sổ tôi khỏi thế giới này.
Tôi không ngồi chờ chết.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, biểu tượng ứng dụng ngụy trang thành máy tính đó, trong bóng tối dường là vũ khí duy nhất của tôi.
Tôi tự cứu lấy mình.
Tôi bò dậy dưới đất, đi làm việc, mở máy tính .
Ngoài cửa sổ, bóng đêm dày đặc.
Nhưng trong lòng tôi, lại bùng một ngọn lửa phục thù.
Tôi mở một file văn trắng, đặt tay phím.
Mặc dù đầu ngón tay vẫn run rẩy không kiểm soát, tôi vẫn gõ một tiêu đề.
“Thư tố cáo”.
06
Tôi không dùng “đích danh”.
Thế thì nguy hiểm quá.
Khi chưa nắm chắc phần thắng, tôi không để lộ thân.
Tôi xóa đó đi, giữ lại ba “Thư tố cáo”.
Lá thư này, nên viết thế nào?
Tôi ép thân bình tĩnh lại.
Tức giận và sợ hãi không giải quyết được vấn đề gì, làm tôi tự rối loạn đội hình.
Tôi nghe lại đoạn âm đó một nữa, này, tôi cầm bút và giấy , chép lại thông tin quan trọng một.
Thứ nhất, một kẻ “không chịu nhả ra”, đã nảy sinh ý định giết .
Đây là một manh mối cực kỳ quan trọng, một mạng .
Thứ , một lô “hàng” bí ẩn, sẽ được chuyển đi cuối tháng.
Lô hàng này là gì?
Hàng lậu? Hay là tang vật tham nhũng?
Thứ ba, một nhà kho mới, địa sẽ gửi đối phương sau.
Điều này nghĩa là địa điểm giao dịch của sắp thay đổi.
Thứ tư, chồng tôi Vĩ, là biết chuyện và tham gia. Anh chịu trách nhiệm “xoa dịu” tôi.
Thứ năm, dùng thuốc với tôi trong thời gian dài, khiến tôi ngủ li bì. Đây là cách khống chế tôi.
Những thông tin này, giống những mảnh ghép vỡ vụn, nằm rải rác mặt tôi.
Tôi cần sắp xếp chúng lại một cách logic, viết thành một bức thư tố cáo đủ sức thu hút sự chú ý của cấp trên, nhưng lại không làm bại lộ mình.
Tôi không nhắc chuyện tôi lắp camera.
Tôi tạo mình một thân phận mới hoàn toàn, hợp lý.
Một “ biết chuyện” đầy nghĩa, vô tình phát hiện ra dấu vết.
Tôi bắt đầu gõ trên màn hình.
Thân phận của tôi, là một giúp việc làm thuê ngắn hạn ở nhà .