Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Mẹ, Hạ Vân Tranh tạm thời không đăng ký , sắp ra nước ngoài năm năm.”
Dù tôi nói thật lòng, nhưng người nhạy cảm như mẹ Hạ lập tức nhận ra điều bất thường:
“Có phải Vân Tranh gì có lỗi với không? Mẹ đi tìm nó đây! mai việc đăng ký phải diễn ra bình thường!”
“Dì ơi, lễ đăng ký thật sự không tổ chức được đâu…”
Nhưng mẹ Hạ đã cúp máy từ lâu.
Thôi thì cứ để Hạ Vân Tranh tự đau đầu mà đối phó với mẹ vậy. Tôi cũng nên dọn hành lý rời đi .
Căn phòng tân hôn đầy sắc đỏ vui sướng, từng chi tiết nhỏ đều là kỳ vọng của tôi về một cuộc sống hạnh phúc sau này.
Nhưng giờ đây, chúng như những lưỡi kiếm đâm thẳng tim tôi.
Đồ đạc cần mang đi không nhiều, một chiếc vali còn đầy. Nhưng đồ cần vứt thì rất nhiều.
Đợi đến khi tôi vứt xong xuôi, phát hiện Hạ Vân Tranh đã gọi cho mấy cuộc điện thoại. cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là trách móc tại tôi không “xử lý” ổn thỏa mẹ anh.
Tôi đặt chìa khóa kệ ở lối , cầm tấm ảnh chung cuối cùng trong bộ phục định bước ra cửa thì va thẳng người Hạ Vân Tranh.
Tấm ảnh rơi xuống đất vỡ tan, khung ảnh nát vụn. Miếng vỡ cứa mu bàn tôi chảy mzáu.
Hạ Vân Tranh lập tức kéo Thẩm Tư Vũ ra sau lưng che chở, khó chịu trách mắng tôi:
“ , em cái gì thế? Không thấy Tư Vũ ở đây ? Lỡ cô ấy bị thương thì hả?”
Anh không hề nhìn thấy mázu đang chảy trên tôi, mà tỉ mỉ phủi đi một mảnh nhỏ xíu như hạt đậu vương trên giày của Thẩm Tư Vũ.
Tôi không còn tâm trí đâu mà nhìn anh cưng nựng người phụ nữ khác, xách vali định bước tiếp.
Khi khóe mắt anh liếc thấy chiếc vali, anh hốt hoảng đứng dậy giữ tôi :
“ , em đi đâu đấy?”
Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại anh reo . Tôi liếc mắt thấy là cuộc gọi của mẹ Hạ.
Anh mất kiên nhẫn nghe máy:
“Vâng! biết ! Không hủy! dỗ dành cô ấy! Mẹ cứ yên tâm đi!”
Cúp máy xong, anh quay sang nhìn tôi:
“ , mẹ anh nói mai việc đăng ký phải diễn ra như cũ.”
“Anh không bà giận, nên cứ tiến hành đi. Nhưng mà, em có thể ‘đào hôn’ được không?”
“Mẹ anh thương em, nếu em là người bỏ trốn thì bà không trách anh. Lúc anh cũng dễ giải thích với bà là vì giận dỗi nên anh đi đăng ký với Tư Vũ.”
Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi đây là những lời thốt ra từ miệng người đàn ông tôi đã yêu bao nhiêu năm qua.
Nhưng nghĩ , anh đã là chồng của Thẩm Tư Vũ .
Vậy nên dù anh nói gì hay gì, tôi cũng còn thấy lạ .
Dù tôi cũng sắp rời đi, coi như thành toàn cho anh một lần cuối vậy.
“Được!”
Có lẽ vì tôi quá đỗi nghe lời, nên Hạ Vân Tranh không còn mù quáng .
Anh cuối cùng cũng nhìn rõ tấm ảnh phục của chúng tôi đã vỡ nát dưới đất, cũng nhìn thấy mu bàn tôi đang đầm đìa máu đỏ.
Anh lập tức đỏ hoe mắt vì lo lắng, chạy vội phòng tân hôn lấy hộp y tế.
Thẩm Tư Vũ nhân lúc anh vắng mặt, khiêu khích hất cằm mỉa mai tôi:
“Lâm , cô đúng là rẻ tiền thật đấy! Đã biết tôi là vợ của Vân Tranh mà còn đăng ký kết hôn với anh ấy!”
“Cho dù mẹ anh ấy không thích tôi thì đã ? Bà già có ngăn cản thế nào thì cũng có thể giương mắt nhìn Vân Tranh cưới tôi mà thôi!”
“Lễ đăng ký mai dành cho tôi! Vân Tranh cũng có thể là người đàn ông của tôi!”
“Còn cô, là kẻ thứ ba bị người đời phỉ nhổ!”
“Cô cũng đừng nằm mơ rằng năm năm sau anh ấy ly hôn để cưới cô, bởi vì…”
Cô ấy khẽ vuốt ve , cười đầy đắc ý:
“Đứa bé trong tôi là cốt nhục của anh ấy.”
Tôi rũ mắt xuống để che đi dòng nước mắt đột ngột tuôn trào. Hóa ra, Hạ Vân Tranh đã phản bội tôi. Vậy mà anh coi tôi như ngốc, bảo tôi đợi anh thêm năm năm .
Tính toán thời gian một chút, đứa trẻ trong Thẩm Tư Vũ chính là kết quả của đêm Hạ Vân Tranh đi biền biệt không về lần trước.
là lần đầu tiên anh quên sinh nhật tôi với lý do bận tiếp khách bên ngoài.
hôm sau, anh mang đầy vẻ tội lỗi về xin lỗi tôi, đồng thời cầu hôn, hứa hẹn một lễ đăng ký kết hôn trong mơ.
Tôi đã đợi này suốt bảy năm. Niềm vui sướng lúc đã đè nén mọi nỗi bất mãn trong lòng tôi xuống.
Nhưng đêm , anh đi tắm quên khóa cửa, khi tôi bước đã thấy trên lưng anh có vài vết cào.
Những vết cào còn khiến tôi chất vấn anh là chuyện gì. Anh thản nhiên giải thích là bị mèo cào, còn đưa ra cả hồ sơ tiêm phòng dại.
Tôi có thể ép phải tin. Nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến tôi cảm thấy mọi thứ đều không thực cả khi đang chuẩn bị cho hôn lễ.
Trong lòng tôi luôn có một giọng nói bảo rằng: Anh chịu cưới tôi qua là để bù đắp cho việc đã chuyện có lỗi với tôi mà thôi.
Tôi giống như một đà điểu, không dám đi tìm chứng cứ. Nhưng sự không cam tâm khiến tôi bắt đầu âm thầm quan sát.
Khi phát hiện anh nhiều lần lấy cớ đi họp ở khu nhưng thực chất là đến nhà Thẩm Tư Vũ, tôi đã đợi anh ngửa bài với .
Vì thế, lúc anh không đến đăng ký, tôi không hề hối thúc.
Anh nhắn tin bảo đăng ký với Thẩm Tư Vũ, tôi cũng không có ý kiến gì.
“Phiền cô tránh đường cho.”
Tôi không đôi co với Thẩm Tư Vũ, rời đi.
Thế nhưng khi Hạ Vân Tranh cầm hộp y tế bước ra, cô ấy đột nhiên nắm lấy tay tôi ngã ngửa ra đống mảnh vỡ trên sàn.
“Chị , em biết chị không thích em, nhưng chị đẩy em?”
“A… , em đau quá…”
Thẩm Tư Vũ giơ tay , lòng bàn tay bị cứa rách. Hạ Vân Tranh lao vút tới, gương mặt đầy vẻ lo lắng xót xa:
“Tư Vũ, đừng sợ, anh đưa em đi bệnh viện .”
Anh bế bổng cô ấy , chạy thẳng tới Bệnh viện Tổng viện y. Trước khi đi, anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, nhàn nhạt buông câu:
“ , anh không ngờ em độc ác như vậy! cả một phụ nữ mang thai như Tư Vũ mà em cũng ra tay được!”
“Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, giữa chúng ta cũng còn tương lai gì đâu.”
Nhìn theo bóng lưng anh rời đi, tôi thầm thì:
“Tôi anh, vốn đã còn tương lai từ lâu .”
Khi dọn sạch đống mảnh vỡ dưới đất, vết thương trên mu bàn tôi đã tự cầm máu. Nhưng vết thương trong tim thì còn máu thịt be bét.
Một luồng khí nghẹn ứ trong lồng ngực khiến tôi hạ quyết tâm liên lạc với mấy vị cấp cao ở khu.
Nửa giờ sau, tôi Trưởng phòng Hậu cần đã ký xong thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Ông ấy là người có năng lực, có dã tâm, nhưng luôn bị Hạ Vân Tranh chèn ép. Có được số cổ phần trong tay tôi, ông ấy trở thành nhà cung cấp lớn nhất của khu.
Hy vọng Hạ Vân Tranh thích món quà cưới mà tôi chuẩn bị cho anh.