Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nữ nhân này đang đề phòng ta.
Nàng ta Tiêu Dục đã trọng sinh, cũng đoán quan hệ giữa ta và hắn ở kiếp , nên mới ra tay thăm dò.
Khéo léo, âm hiểm, không để lộ kỳ nhược điểm nào.
Nếu ta thật sự cầm cây trâm ấy hớn hở tiến cung, vậy thì đúng lúc rơi thẳng cái bẫy mà nàng ta đã đào sẵn.
Tống Thanh Hòa của kiếp nhất định sẽ mắc bẫy.
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Thanh Uyển.
“Tỷ tỷ, Hàn gia mang sính lễ tới .”
Ta ngẩn một chút.
“Bao nhiêu rương?”
“Tròn mười sáu khiêng.”
Mười sáu khiêng.
Hàn gia tuy không tính là đỉnh cấp hào môn, thế nhưng quy cách sính lễ này rõ ràng là muốn cưới ta làm thất chủ mẫu đường đường .
Ta ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi.
Cố Vân Thư, nàng thắng .
Tiêu Dục của đời này là của nàng.
ta, Tống Thanh Hòa…
Không cần nữa.
10
Hôn kỳ định mùng tám tháng sau.
Thế nhưng , vẫn một buổi cung yến mà ta không thể tránh khỏi.
này là cung yến nhập cung tổ chức dành Tần phi mới sắc phong — cũng là Thanh Uyển.
Mà với thân phận là tỷ tỷ ruột của nàng ấy, ta nhất định phải mặt.
Phụ thân dặn dặn không bao nhiêu .
“ thì ngoan ngoãn ngồi yên phụ thân, đừng xảy ra xung đột với kỳ ai, xong tiệc thì lập tức trở về.”
“ .”
Trong cung yến, ta vô kín đáo ngồi ở hàng cuối , ăn thứ gì cũng không cảm thấy vị.
Xuyên qua tầng sa rèm bóng qua , thỉnh thoảng ta vẫn thể thấy bóng dáng mặc huyền y đài cao kia.
Hôm nay dường hắn cũng đã về này vài .
Thế nhưng mỗi ta vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đã sớm dời nơi khác.
“Tống đại cô nương.”
Không lúc nào, một tiểu cung nữ đã tới sau ta.
“Hoàng hậu nương nương mời qua một chuyến.”
Trong lòng ta lập tức trầm xuống.
Chuyện nên tới cuối vẫn tới .
Ta theo cung nữ xuyên qua hành lang dài, tiến Tiêu Phòng .
Trong đang đốt hương hoa quế.
Mùi hương tràn ngập cả căn phòng ập thẳng mũi ta, giống hệt hương vị trong cung của nàng ta ở kiếp .
Ta ngẩng đầu lên, thấy Cố Vân Thư đang ngồi phượng tọa.
Nàng ta mặc cung trang màu trắng nguyệt nha, đầu cài một cây kim bộ dao bằng vàng khảm hồng bảo thạch.
Ung dung, đoan trang, không hề kỳ sơ hở nào.
“Nghe nói tháng sau sẽ xuất giá?”
“Hồi nương nương, đúng vậy.”
“Gả tên Hàn Chinh của Tây Bắc quân kia sao?”
“Vâng.”
Nàng ta nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt miệng chén chậm rãi sang.
“Nơi khổ lạnh vô . Một cô nương nhỏ lớn lên trong kinh thành ngâm trong hũ mật … chịu nổi sao?”
Ta cúi đầu xuống.
“Thần nữ không sợ chịu khổ.”
“Không sợ chịu khổ?”
Nàng ta bật cười một tiếng.
“ không cung, trái gả một tên võ phu nơi biên quan, lựa chọn này đúng là khiến khác ngờ.”
Ta không tiếp lời.
Nàng ta trầm mặc một lát, đột nhiên giơ tay gẩy nhẹ lên một pho Quan Âm bằng phỉ thúy đặt bàn.
Pho kia điêu khắc vô tinh xảo, bên dưới phần đế khắc hai chữ “ngự tứ”.
“ đã thấy thứ này chưa?”
“Chưa .”
“Đây là thứ bệ hạ ban năm ngoái.”
Nàng ta cầm pho lên ngắm nghía một lát, tùy ý đẩy nhẹ về mép bàn.
Pho Quan Âm bằng phỉ thúy mép bàn trượt xuống.
“Choang.”
Vỡ tan đầy đất.
Trong yên tĩnh đến mức chỉ tiếng ù ù vang lên bên tai ta.
Cố Vân Thư cúi đầu thoáng qua, mặt hiện lên một tia kinh ngạc.
“Ôi chao, đây là vật ngự tứ đấy. Tống đại cô nương, sao cẩn vậy?”
Ta ngẩng đầu nàng ta.
Nàng ta hơi tựa lưng ghế, trong ánh mắt không lấy nửa phần nhiệt độ.
“Bổn cung niệm tình đầu phạm lỗi, ra ngoài quỳ một canh giờ, chuyện này coi bỏ qua.”
Ta cắn chặt môi, không hề biện giải.
Đứng dậy.
Bước ra ngoài .
Quỳ xuống.
Gạch dưới đất đã bị ánh nắng buổi trưa nung đến bỏng rát. Hơi nóng xuyên qua lớp váy chậm rãi thấm lên, đầu gối rất nhanh đã đau rát l/ử/a đ/ốt.
Ta thẳng lưng quỳ , đầu đến cuối không hề nhúc nhích.
cảnh của kiếp chút chút hiện lên trong đầu ta.