Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Hạc Xuyên vẫn chưa ngủ, đang ngồi trong thư phòng đọc .

Thấy chúng ta trở về, hắn lập tức đặt xuống, tới đón.

“Cha, mẹ.”

Tiếng “cha” này gọi ra vô cùng tự nhiên, hiển nhiên năm qua bọn họ sớm đã âm thầm liên lạc với nhau.

Một số đoạn o.t/c.ay giữ nguyên văn phong câu từ cha/phụ thân, mẹ/mẫu thân để đúng với sự thân thiết nha.

“Hôm nay Thám hoa lang cảm thấy thế nào?” Tiêu Cảnh Hành hiếm khi lộ ra chút ý cười, vỗ nhẹ lên vai Hạc Xuyên.

“Chỉ là nhờ thượng cữu cữu ưu ái thôi.” Hạc Xuyên khiêm tốn khẽ cúi đầu.

“Ngược lại là bên Đại Lý Tự, hai người kia đã mở miệng chưa?” Ánh mắt hắn lạnh xuống.

Ta đơn giản kể lại chuyện xảy ra trong tử .

Nghe đến việc Thẩm Ngưng bị gi/ế/t để bịt miệng, mày Hạc Xuyên lập tức c.ay/o.t nhíu chặt.

“Ám Phù Sinh… ra tay thật nhanh.”

Hạc Xuyên đi đến trước bàn sa bàn, cầm lấy một lá cờ .

“Nếu con đoán không sai, khoản tiền khổng lồ năm đó ở Giang , căn bản chưa từng rời khỏi kinh thành.”

“Bùi Vân Chu việc ở bộ, bộ lại quản tế tự cùng khoa cử trong thiên hạ. Mười hai năm trước, đúng vào dịp Thái mừng thọ sáu mươi, bộ đã đại quy mô xây dựng Vạn Thọ cung.”

Hạc Xuyên cắm lá cờ lên vị trí cung trên sa bàn.

“Khoản ngân cứu tế kia, rất có khả năng đã được ‘rửa sạch’, biến thành tiền hương khói để xây dựng Vạn Thọ cung.”

người phụ trách giám sát việc xây dựng năm đó…” Hạc Xuyên dừng lại một chút.

Tiêu Cảnh Hành tiếp lời hắn.

“Đương triều thủ phụ, Trấn Quốc công — Cố Trường Uyên.”

Cố Trường Uyên.

Ba chữ này vừa xuất hiện, không khí trong thư phòng lập tức trở nên nặng nề đến cực điểm.

Đó là bậc nguyên ba triều, quyền khuynh triều dã, ngay cả Thánh thượng cũng phải nể mặt ba phần.

Nếu thật sự là hắn…

Đột nhiên, một tiếng xé gió sắc nhọn phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm trong vương phủ.

“Địch tập!”

vang lên tiếng gầm giận dữ của thân vệ vương phủ.

Ngay sau đó, vô số liên tiễn mang theo hỏa dược, như mưa rào gió táp, điên cuồng bắn thẳng vào thư phòng của Hạc Xuyên.

13

sổ thư phòng nổ tung trong một tiếng vang lớn, vỡ vụn thành từng mảnh.

Hỏa dược tiễn, như mưa dày đặc vào trong phòng.

Phản ứng của Tiêu Cảnh Hành cực nhanh.

Hắn một cước đá lật chiếc án thư tử đàn nặng nề, lấy thân mình che chắn cho ta và Hạc Xuyên bên dưới.

“Phập! Phập! Phập!”

Mũi tên cắm phập vào mặt bàn dày, đuôi tên cháy lên những ngọn lửa kêu lách tách.

Bên vương phủ vang lên tiếng chiêng báo động dồn dập.

Đám thân vệ lớn tiếng hô hào, rút đao nghênh chiến.

“Ở yên trong này, đừng động.” Tiêu Cảnh Hành nhét vào tay ta một thanh đoản kiếm.

Hắn bật dậy, một cước đá tung chiếc án thư đang cháy, giống như một con sư tử cuồng nộ thẳng ra .

đao quang kiếm ảnh chớp lóe.

Ta siết chặt đoản kiếm, kéo Hạc Xuyên nép vào góc khuất sau giá .

“Sợ không?” Ta nhìn hắn.

Hạc Xuyên lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén.

“Bọn chúng đang tự tìm đường ch/ế/t.” hắn lạnh giọng đáp.

Hai tên thích khách mặc áo đen, nhảy lăn thẳng vào trong qua khung thư phòng sớm bị vỡ.

Chưa kịp đứng vững, kiếm quang của Tiêu Cảnh Hành đã ập đến.

M/á/u bắn tung tóe. Hai cái đầu lăn lông lốc trên mặt nền.

Trận chiến chỉ kéo dài chưa đến một nén nhang.

Sát thủ của Ám Phù Sinh toàn bộ bị diệt sạch. Một khi bị bắt sống, bọn chúng lập tức cắn vỡ túi độc giấu trong răng t/ự s/á/t.

Không một ai sống.

Ta kéo Hạc Xuyên ra khỏi thư phòng.

Trong sân, hơn mười thi thể áo đen nằm la liệt. Đám thân vệ đang nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Tiêu Cảnh Hành tra kiếm vào vỏ, ánh mắt sắc bén.

“Vũ khí là chế thức của quân .” hắn nhặt lên một chiếc liên nỏ rơi dưới đất, “Sát thủ giang hồ bình thường, căn bản không thể có được thứ này.”

Hạc Xuyên ngồi xuống, lật xem đế giày của một thi thể.

Hắn móng tay cạy ra một ít đất đỏ sẫm.

“Cha. Đất này có vấn đề.” Hạc Xuyên đưa lên ngửi, “có mùi lưu huỳnh.”

Tiêu Cảnh Hành tới, liếc nhìn một cái.

“Mỏ đỏ tây thành.” hắn nhíu mày.

Đó là một mỏ khoáng đã bị bỏ hoang nhiều năm. địa khế của mỏ đó, lại đứng tên đương triều thủ phụ, Trấn Quốc công Cố Trường Uyên.

Mọi manh mối, đã nối lại với nhau.

Đúng này, từ viện đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm yếu ớt.

“Không ổn!” sắc mặt Tiêu Cảnh Hành biến đổi, “ viện!”

Đó là nơi Bán Hạ bị cấm túc.

Khi chúng ta chạy tới, tường viện đã bị dược lửa châm cháy.

Bán Hạ toàn thân đẫm m/á/u, nằm trong vũng m/á/u, hai tay lại siết chặt lấy chân một tên áo đen.

Tên thích khách kia cầm trong tay hỏa chiết, đang chuẩn bị châm nổ thùng hỏa dược giấu ở góc tường.

Nếu phát nổ, hơn nửa vương phủ bị san thành bình địa.

Tên áo đen vung đao, điên cuồng chém vào lưng Bán Hạ.

Bán Hạ ho ra một ngụm m/á/u lớn, nhưng hai tay vẫn như kìm sắt, sống ch/ế/t không buông.

Tiêu Cảnh Hành giơ tay, một phi đao bắn ra, trực tiếp xuyên thủng cổ họng tên thích khách.

Hắn ngã xuống.

Ta tới, ôm lấy Bán Hạ.

Lưng nàng rách toạc, lộ cả xương, hơi thở mong manh như sợi tơ.

“Phu …” Bán Hạ mở mắt, nhìn thấy ta, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

“Nô tỳ vô dụng… không bảo vệ được tiểu chủ tử… năm đó… hôm nay…”

Nàng ho dữ dội, m/á/u nhuộm đỏ cả vạt áo ta.

“Đừng nói nữa.” Ta ấn chặt vết thương của nàng, lớn tiếng quát thân vệ, “gọi phủ y! Lấy kim sang dược tốt nhất!”

Bán Hạ chút sức lực cuối cùng nắm chặt tay áo ta.

“Phu … tên thích khách vào… đánh rơi một vật… nô tỳ giấu trong tay áo…”

Ta đưa tay vào trong ống tay áo của nàng.

Một tấm lệnh bài, không phải vàng cũng không phải ngọc. Trên đó khắc một chữ “Cố” theo lối triện.

Cố. Trấn Quốc công.

Đầu Bán Hạ vô lực gục xuống.

“Cứu sống nàng. Nhất định phải cứu sống nàng!” Ta nghiến răng, trong mắt tràn đầy sát khí.

Tiêu Cảnh Hành nhìn tấm lệnh bài, cười lạnh một tiếng.

“Cố Trường Uyên, xem ra đã không kiên nhẫn nữa rồi.”

Gió đêm thổi mạnh, ngọn lửa trong viện kêu phần phật.

“Ngày mai thượng triều, ta cho hắn biết, thế nào là cái giá phải trả.” Tiêu Cảnh Hành siết chặt nắm tay.

Ván cờ này, đã hoàn toàn mất khống chế, biến thành cuộc chiến sinh t/ử thực sự.

14

Trời vừa hửng sáng.

Tiêu Cảnh Hành thay vào thân triều phục thân vương.

Trường bào mãng văn đen vàng, trong ánh sáng sớm, toát ra sát khí lạnh lẽo đến rợn người.

Hắn đem tấm lệnh bài khắc chữ “Cố”, cùng chiếc liên nỏ chế thức quân , bỏ hết vào trong một chiếc hòm gỗ.

“Ta vào triều. Nàng ở lại trong phủ, tuyệt đối không được ra .” Tiêu Cảnh Hành cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta.

“Cứ yên tâm . phòng vương phủ, cứ giao cho ta.” Ta chỉnh lại cổ áo cho hắn.

Cổng lớn mở ra, xa giá của Trấn Bắc Vương chậm rãi lăn bánh về cung.

Ta cũng không hề nhàn rỗi.

Ta trở lại đường, lập tức sai thân vệ tỏa đi khắp kinh thành, bí mật triệu tập toàn bộ mười hai vị đại chưởng quầy của Giang thương hội đang ẩn mình tại đây.

Ta muốn tra tận gốc Cố Trường Uyên.

Nuôi tư , thuê sát thủ, lại xây dựng quy mô lớn ở vùng Tây Giao — những việc này tuyệt đối không thể chỉ dựa vào một chút tiền bạc lẻ.

sau Cố Trường Uyên, nhất định có một chuỗi tài ngầm khổng lồ.

“Tra!” Ta ném mạnh danh xuống bàn.

“Tất cả hàng gạo, tiền trang, cùng giấy phép muối trong kinh thành, chỉ cần có liên hệ dù chỉ là một sợi tơ với phủ họ Cố, trong ba ngày, ta phải nắm rõ toàn bộ dòng tiền mặt của chúng!”

chưởng quầy lĩnh mệnh rời đi.

Bàn tay ta siết chặt trên mặt bàn, khớp ngón tay trắng bệch.

Cùng đó, trong điện Kim Loan.

Không khí triều đình đã lạnh xuống đến cực điểm.

Tiêu Cảnh Hành trực tiếp ném chiếc hòm gỗ xuống nền kim chuyên. Những chiếc liên nỏ cùng lệnh bài văng ra tứ .

huynh. Đêm qua Trấn Bắc Vương phủ bị một đám lớn thích khách tập kích.” Giọng hắn vang dội, chấn động cả đại điện.

“Thích khách sử dụng liên nỏ cấm trong quân , trên người lại mang theo lệnh bài của phủ Trấn Quốc công.”

Hắn xoay người, ánh mắt sắc như đao, bắn thẳng về Cố Trường Uyên — kẻ đang đứng đầu hàng văn quan. (“Quốc công” là tước vị quý tộc, không phải chức vụ hành hay quân sự)

“Thủ phụ đại , có thể cho bản vương một lời giải thích không?”

Toàn bộ bá quan xôn xao. Không ai ngờ Trấn Bắc Vương vừa hồi kinh, đã trực tiếp đối đầu với Trấn Quốc công quyền khuynh triều dã.

Cố Trường Uyên đã hơn sáu mươi tuổi, tóc bạc râu trắng. Hai tay ông ta giấu trong tay áo, mí mắt cũng không thèm nâng lên.

“Vương gia gặp thích khách, thần vô cùng kinh ngạc.” Giọng nói của ông ta chậm rãi, mang theo sự âm trầm tích tụ qua năm tháng.

“Nhưng tấm lệnh bài này, rõ ràng là có người cố ý vu oan hãm hại. thần cả đời thanh bạch, trong phủ ngay cả hộ viện cũng không có người, lấy đâu ra thích khách cùng liên nỏ?”

Ông ta chậm rãi xoay người, hướng về Thánh thượng cúi người thi .

“Ngược lại là Vương gia, hôm qua vừa hồi kinh, liền tại đại điện đưa bộ Thượng thư vào tử . Hôm nay lại cầm thứ sắt vụn đến vu cáo thần. Chẳng lẽ Vương gia dựa vào quyền trong tay, muốn thanh trừng dị kỷ trong triều?”

Vừa mở miệng đã là lời buộc tội chí mạng.

Đảo trắng thành đen, biến vụ ám sát thành hành động thanh trừng đối thủ của Tiêu Cảnh Hành. “đúng là gừng già cay…o.t/c.ay banh.my.ot không bằng”

Thánh thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt biến hóa khó lường.

“Trấn Quốc công là nguyên ba triều, tự nhiên không thể ra chuyện thấp hèn như vậy. Cảnh Hành, việc này e rằng có ẩn tình khác.” Thánh thượng chậm rãi nói.

đế đang cố dàn xếp. Bởi vì môn sinh cố lại của Cố Trường Uyên trải khắp thiên hạ, nếu không có chứng cứ tuyệt đối xác thực, ngay cả Thánh thượng cũng không dám tùy tiện động đến ông ta.

Tiêu Cảnh Hành cười lạnh một tiếng.

Hắn sớm đã đoán được kết quả này.

Hắn không tiếp tục truy cứu chuyện lệnh bài nữa, đột nhiên đổi hướng.

“Đã vậy, nếu Trấn Quốc công tự xưng thanh bạch. Vậy thì tốt.”

Tiêu Cảnh Hành lấy ra một bản tấu chương, hai tay dâng lên.

“Thần đệ khẩn cầu huynh, tra lại vụ án mười hai năm trước — ngân cứu tế thủy vận Giang thất lạc! bộ Thượng thư Bùi Vân Chu hiện đã khai nhận trong tử , khoản ngân năm đó đã bị vận chuyển ngược về kinh thành!”

Nghe đến chữ “Giang thủy vận”, khóe mắt Cố Trường Uyên khẽ giật một cái rất khó nhận ra.

“Khoản tiền đó có liên quan đến việc tu sửa Vạn Thọ cung của Thái năm đó. Thần đệ đề nghị, giao cho Đại Lý Tự, Hộ bộ và Công bộ tam ti hội thẩm, tra lại toàn bộ sổ cùng bản vẽ năm xưa!” Tiêu Cảnh Hành từng ép sát.

Sắc mặt Cố Trường Uyên hơi biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.

“Chuyện cũ mười hai năm trước, sao có thể tra rõ? Vương gia vậy, e rằng khiến triều dã chấn động.”

“Chưa tra, sao biết không tra rõ được.” Tiêu Cảnh Hành không lùi nửa .

Thánh thượng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đập mạnh long án.

“Chuẩn tấu! Đại Lý Tự khanh, việc này do ngươi chủ thẩm, Trấn Bắc Vương tự nhiên phối hợp. Nhất định phải tra cho trẫm rõ ràng từng li từng tí!”

Sau khi bãi triều.

Cố Trường Uyên ra khỏi đại điện, liếc nhìn Tiêu Cảnh Hành một cái.

Ánh mắt ấy, như một con rắn đ/ộc.

Hắn biết, Tiêu Cảnh Hành đã cắn trúng điểm chí mạng của mình.

Cùng đó.

Tân khoa Thám hoa lang Hạc Xuyên, ngày đầu tiên nhậm chức tại Hàn Lâm Viện.

Hạc Xuyên bị phân đến kho lưu trữ cũ đầy bụi bặm, nơi cất giữ bản vẽ kiến trúc của Công bộ qua năm.

hợp ý Hạc Xuyên.

15

Kho lưu trữ quanh năm không thấy ánh mặt trời, tỏa ra mùi ẩm mốc nồng nặc.

Hàn Lâm đối với thiếu niên mười ba tuổi như Hạc Xuyên đều tỏ ra khinh thường, cố ý giao hết công việc nặng nề nhất cho hắn.

Hạc Xuyên không hề để tâm.

Hắn thắp một ngọn đèn dầu, lặng lẽ xuyên qua từng dãy kệ thư văn sổ cao vút, bóng dáng chập chờn dưới ánh sáng leo lét.

Suốt một ngày một đêm, hắn không ngủ không nghỉ.

Cuối cùng, trong một góc phủ đầy bụi, hắn tìm được toàn bộ bản thảo thiết kế tu sửa Vạn Thọ cung của Thái mười hai năm trước.

Từ Hạc Xuyên đã theo ta xem xét việc xây dựng hiệu ở Giang , đối với phong thủy và kiến tạo có thiên phú đặc biệt.

Hắn trải bản vẽ xuống đất, tay cầm bàn tính gảy liên hồi.

Dưới ánh đèn leo lét, chân mày hắn c’ay/o-t nhíu chặt.

Lượng vật liệu xây dựng… không đúng.

Trên bản vẽ ghi rõ nền móng Vạn Thọ cung sâu tới ba trượng, tiêu tốn số lượng gạch đá và lực cực kỳ lớn.

Nhưng theo hiểu biết của Hạc Xuyên, tầng đất dưới kinh thành rất lỏng, căn bản không thích hợp đào móng sâu như vậy, không cần đến nhiều gạch đá đến thế.

Vậy số gạch đá bị khai khống kia… đã được vận đi đâu?

Ánh mắt hắn dừng lại ở một chấm chu sa đỏ xíu nơi mép bản vẽ.

Đó là một điểm trung chuyển vật liệu xây dựng, vị trí đánh dấu tại vùng Tây Giao kinh thành — gần mỏ đỏ.

Hoàn toàn trùng khớp với lớp đất đỏ trên đế giày của đám thích khách.

Hạc Xuyên nhét bản vẽ vào ngực, lập tức rời khỏi Hàn Lâm Viện.

Trong vương phủ.

Ta đang nghe mười hai vị đại chưởng quầy báo cáo…

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, mạng lưới tài khổng lồ của ta tại Giang đã phát huy sức mạnh đáng sợ.

“Phu . Đã tra rõ.” Đại chưởng quầy sắc mặt nặng nề.

“Cố Trường Uyên âm thầm khống chế bốn đại tiền trang tại kinh thành. Nhưng những tiền trang này đều chỉ là vỏ rỗng.”

“Chúng lãi suất cao hơn ngân trang khác để hút tiền gửi, gom tiền của dân và thương , sau đó… tiền gởi liền biến mất một cách bí ẩn.”

“Đi đâu?” Ta trầm giọng hỏi.

“Biến thành lương thực và sinh thiết. Từng lô lớn, liên tục được vận chuyển ra thành.”

Nuôi tư .

Hắn đang mồ hôi nước mắt của toàn bộ dân chúng kinh thành, nuôi một đội quân đủ sức tạo phản!

Trong mắt ta lóe lên một tia tàn khốc.

“Truyền lệnh của ta.” Ta đột ngột đứng dậy.

“Lập tức điều động toàn bộ ngân quỹ dự phòng của thương hội.”

“Ngay sáng mai, cho người đồng loạt tung ra thị trường lượng lớn trân bảo tại tất cả hiệu cầm đồ và tiền trang ngầm trong kinh thành. Giá bán phải đủ thấp… thấp đến mức khiến thiên hạ tưởng rằng sắp có biến lớn.”

“Khi lòng người dao động, bọn họ tự khắc hoảng loạn. Người có tiền đổ xô rút bạc đã gửi để mua tích trữ, kẻ chưa có tiền cũng tìm cách gom cho bằng được.”

Ta khẽ dừng lại, giọng trầm xuống, lạnh như băng.

“Cùng đó, ép giá toàn bộ lương thực trên thị trường xuống tận đáy.”

“Để số lương hắn đã dốc tâm tích trữ… không bán được, không xoay được, không thể đổi thành tiền mặt để chống đỡ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.