Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
Trời sáng ngày hôm sau, hai cung đã đến cung đón ta đi gặp phụ hoàng.
Nương sợ đến mức cả người run lẩy bẩy, ôm chặt lấy ta, trắng bệch như tờ giấy.
Người tưởng hôm ta đã gây ra họa lớn.
Ta đưa tay vỗ vỗ lưng người, nói nhỏ dỗ dành:
“Nương đừng sợ, cha không người xấu, ngài ấy đắng thôi, con cho ngài kẹo , ngài sẽ không phạt con đâu.”
Ta ngoan ngoãn đi theo cung , băng những đoạn cung đạo dài dằng dặc, cung thấy ta ai nấy đều lộ vẻ kỳ lạ.
Lúc gặp lại phụ hoàng, ngài đang ngồi trong noãn các, trên bàn đặt một bánh hồ điệp.
Ta quỳ ngoan ngoãn ngay ngắn ngài, không dám bước lên, tay nắm chặt vạt áo, đôi mắt như con chim nhỏ chớp chớp dán chặt bánh, lén nuốt nước bọt hai cái.
Phụ hoàng vốn đang xem tấu chương, khóe mắt liếc thấy bộ dạng này của ta, khóe đang căng cứng khẽ dãn ra một chút.
Ngài không nói gì, vươn ngón tay nhẹ nhàng đẩy bánh về phía ta.
“Ăn đi.”
Lúc này ta mới dám nhích từng bước tới, ôm bánh ăn, vì ăn quá vội nên vụn bánh dính đầy khóe .
Phụ hoàng ta, ngón tay vô thức động đậy, dường như muốn đưa tay lau giúp ta, nhưng khựng lại một chút khẽ rút tay về, là sự lạnh lẽo trong ánh mắt đã nhạt đi nhiều.
“Hôm sao ngươi lại bảo nương nương kia là người xấu?”
Phụ hoàng bỗng hỏi, giọng điệu bình thản không chút vui buồn.
Ta nhai bánh quế buột đáp:
“Bởi vì bà ta thối.”
Nói xong, nhớ lại lời dặn của nương, ta vội đưa tay bịt kín .
Hơn bà ta còn nói xấu phụ hoàng sau lưng cơ mà.
Phụ hoàng thấy bộ dạng này của ta, đáy mắt lóe lên ý , không hỏi thêm .
Ta mới dám tiếp tục ăn, một bánh hồ điệp chớp mắt đã thấy đáy, còn lại miếng cuối cùng.
Ta lại ngửi thấy mùi đắng nhàn nhạt trên người phụ hoàng, giống như thứ trà đắng ngâm lâu ngày vương vấn quanh chóp mũi.
Không màng suy nghĩ, ta bốc lấy miếng bánh hồ điệp cuối cùng, kiễng chân đưa đến bên môi ngài.
“Cha ăn đi, ăn bánh hồ điệp ngọt ngào sẽ không đắng .”
Thấy vậy, cung hầu hạ xung quanh sợ hãi đến mức thở cũng không dám thở mạnh.
Nhưng phụ hoàng không hề tức giận. Ngài khẽ rũ mắt, bàn tay nhỏ nhắn dính đầy vụn bánh của ta, sững người một lát thực sự há ăn miếng bánh đó.
ngọt tan ra trong , lớp khí tức lạnh lẽo đắng chát trên người ngài quả thực đã nhạt đi một chút.
Ngài ngồi xổm xuống, thẳng mắt ta, ánh mắt lưu lại trên khuôn ta đã không còn vẻ lạnh lùng như .
“Ở cung lâu như vậy, ngày tháng có khổ không?”
Ta ra sức lắc , híp mắt để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu.
“Không khổ ạ.”
“Trong cung có nương, có ma ma, ở sát vách còn có hai nương nương. Bọn họ đối A Hà , có đồ ăn ngon đều chừa lại cho ta.”
“Nương còn trồng rau, trồng những nụ nhỏ trong , lại nuôi hai con gà con, chúng còn biết đẻ .”
Phụ hoàng nghe vậy thì ngẩn người, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lại, nơi đáy mắt xẹt một tia ngạc nhiên.
“Hai nương nương luôn để dành đồ ăn ngon cho ta, đối ta lắm.”
“Nhưng ta chưa từng ăn thịt gà.”
Ta nghiêng , ngây thơ ngài, đưa tay khẽ vuốt hàng chân mày đang nhíu lại của ngài.
“Cha, cha đắng như vậy, có vì không có ai cho cha kẹo ăn không?”
“Nương của cha đâu? Bà ấy có trồng rau, ôm cha, luộc gà cho cha ăn không?”
thể phụ hoàng khẽ chấn động, nơi đáy mắt xẹt một nỗi cô đơn mà ta không hiểu nổi.
Mùi đắng trên người ngài trong nháy mắt lại nồng thêm mấy phần.
“A Hà, cha ghen tị con.”
Ngài càng đắng hơn, đắng đến mức làm lòng ta cũng chua xót.
Ta lờ mờ hiểu ra.
Ta sát lại gần, cọ cọ cánh tay ngài giống như cọ nương ta vậy.
“Cha ngoan, sau này ta sẽ bảo nương cũng ôm cha, làm bánh quế cho cha ăn nhé.”
Ta nghiêng đắn đo một lát, nhớ tới những quả gà nương luộc vàng ươm thơm phức, lại nói tiếp:
“ gà nương luộc, ta cũng có thể chia cho cha một nửa.”
Phụ hoàng khẽ bật , đây là lần tiên ta thấy ngài .
Ngài vươn tay ôm trọn ta lòng.
“Ngươi nỡ sao?”
gà là thứ đồ ăn ngon nhất trên đời, không ngày nào cũng có, ta ngập ngừng đáp:
“Cũng có hơi không nỡ…”
“Nhưng ta thích ở bên cha.”
“Chia một nửa gà cho cha, cha có thể ngày nào cũng bế ta không?”
Mùi đắng trên người ngài dường như trở nên thanh khiết hơn, không còn chát chúa như lúc nãy .
Ngài vỗ nhẹ lưng ta, khẽ đáp:
“.”
trời xuống núi , ta về nhà thôi, nếu không nhũ mẫu sẽ lo lắng mất.
“Ta đi đây, kẻo ma ma lại sai người đi tìm.”
Đúng lúc này, cung bưng lên một gà quay thơm nức mũi, bóng nhẫy, mùi thơm làm ta thèm thuồng nuốt nước bọt.
Ta chằm chằm con gà quay không chớp mắt, nhỏ giọng hỏi:
“Cha, gà quay này ta mang về không?”
Phụ hoàng lập tức ra hiệu cho cung cất gà hộp đồ ăn cho ta, còn sai người gói thêm bao nhiêu là bánh trái mứt ngọt, chất đầy ú ụ hai hộp lớn.
Ta xách xách hộp đồ ăn, ngẩng nở nụ thật tươi ngài, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết.
“Cha, cha đúng là người nhất!”
Nói xong, ta nhảy chân sáo hớn hở theo cung trở về.
**5**
Chưa mấy ngày, phụ hoàng thế mà lại đích đến cung.
Ta đang cầm một nhành liễu nhỏ chăn bầy vịt con trong tử.
ngước mắt lên đã thấy bóng người mang mùi đắng nhàn nhạt ấy đang đứng cửa .
Ngài khung cảnh tràn trề sức sống trong , rõ ràng là ngẩn cả người.
Góc tường là những mầm rau nhỏ nương chăm sóc đang mọc xanh mơn mởn, thềm là dăm ba nụ dại nở lác đác, bên bờ rào còn nuôi mấy con gà tròn vo đang kêu chiếp chiếp.
Ta lập tức vứt nhành liễu, chạy lạch bạch tới nắm lấy bàn tay to lớn của ngài.
“Cha, ta dẫn cha đi gặp nương!”
Ta kéo ngài đi phòng, nương ngẩng lên thấy ngài thì sắc tức thì trắng bệch, kim trên tay rơi xuống đất, vội vàng quỳ rạp xuống.
“Thần thiếp, thần thiếp thất lễ, bệ hạ thứ tội.”
Hai nương nương hàng xóm nghe thấy tiếng động bước ra xem, thấy phụ hoàng cũng sợ đến mức cả người run rẩy, mềm nhũn ngã ngồi xuống đất, ngay cả một câu cũng không thốt nên lời.
Ta nói khẽ an ủi bọn họ:
“Đừng sợ, phụ hoàng không người xấu đâu.”
Phụ hoàng nhạt giọng nói bọn họ:
“Bình đi.”
Sau đó, ngài quay sang nói nương:
“Nàng đã nuôi dạy A Hà .”
Nghe lời ấy, hốc mắt nương đỏ hoe, người vẫn cúi , nước mắt chực trào nơi khóe mi.
Nương từng nói ta.
Người xuất thấp kém, do vô tình lâm hạnh mà sinh ra ta.
Có thể có một chốn dung trong chốn hoàng cung này để nuôi ta khôn lớn, đã là vạn hạnh.
Nay phụ hoàng đích đến cung, lại còn khen người.
Chắc hẳn trong lòng nương đang vui.
Chẳng bao lâu sau, trong cung hạ ý, nương ta có công nuôi dưỡng công chúa nên khôi phục phân.
Chúng ta dọn ra khỏi cung, chuyển đến một tử nhỏ trồng đầy quế, trong có noãn các, có vườn .
Hai nương nương cũng dọn ra sống cùng chúng ta.
Thật quá, vẫn giống như ngày .
Từ nay ta không cần chui lỗ chó , có thể quang minh chính đại đi tìm phụ hoàng .
Ta thấy ngài là người lớn nhất trên đời này.
Ta nhất định chữa khỏi bệnh đắng của ngài, để ngài ngày nào cũng ngọt ngào.