Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bao năm lễ, m.á.u m.á.u đều đổ xuống nơi , khiến cái hố tỏa mùi tanh nồng nặc mức tôi suýt nôn.
Tôi cắn răng đựng, hiệu em gái:
“Chui xuống, trốn kỹ, đừng .”
Em gái mở to mắt nhìn tôi:
“Thế còn anh?”
“Anh ở đặt tượng về cũ. Dù gì bọn họ cũng không chọn đàn ông , anh an toàn hơn. Yên tâm.”
Em gái lắc đầu kịch liệt:
“Không ! Nếu cha phát hiện anh, đánh c.h.ế.t anh mất!”
“Nếu anh không , em cũng không . Em thà c.h.ế.t cùng anh còn hơn!”
Cuối cùng, tôi đành bất lực, theo em gái cùng chui hố, dùng sức đẩy tượng trở cũ.
hố tối om, nhìn rõ gì.
Mùi tanh hôi dày đặc không gian chật hẹp khiến người ta gần như ngạt thở.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, thì thầm run run:
“Ráng đựng… đi tiếp, anh dẫn em đi gặp mẹ.”
“… mẹ đã bỏ đi sao?”
Tôi lắc đầu, cổ nghẹn :
“Mẹ đang ở đây… ngay này.”
8.
Dân làng không bao phép người trốn thoát khỏi đây, dù chỉ là người phụ nữ yếu ớt hại .
Họ sợ bí mật đen tối mình dùng người sống lễ bị lộ .
Mọi người đồng thanh nói mẹ tôi đã bỏ đi mãi không quay về.
tôi rõ, bà bị bắt về, bị tra tấn sống đàn chết, để gương cảnh cáo những người khác làng.
Chính vì mẹ tôi vùng vẫy trên đàn, đá lung lay pho tượng, mà tôi mới phát hiện dưới tượng có cái hang đủ người lớn chui qua.
Lúc tôi còn nhỏ, chỉ dám lợi dụng lúc người lớn sơ ý mà lẻn , kéo t.h.i t.h.ể mẹ tôi đã tan tành hang chôn cất.
Dân làng thấy xác không còn, không những không thương xót, mà còn hồ hởi mở tiệc ăn mừng, nói là tổ tiên linh ứng.
Khi ấy em tôi còn nằm tã, chưa có trí nhớ.
Vì vậy sau này nhắc tới mẹ, em gái thật lòng tin rằng mẹ đã bỏ trốn khỏi vùng núi hoang này.
Em gái luôn mong mẹ ở núi nhớ tới em và dẫn nhiều người quay đưa tôi đi.
Tôi không nỡ nói thật em ấy , vì khi còn sống thì người ta cần giữ lấy chút hy vọng.
bây mọi chuyện khác .
Tôi dẫn em gái đi thẳng nấm mồ đất nhỏ.
“Đây là mẹ,” tôi thì thầm.
“Hơn mười năm trước, mẹ đã dốc hết sức lần, đạp ta con đường sinh tồn hôm nay.”
Em gái khóc nghẹn rất lâu.
Hai anh em tôi canh giữ bên mộ mẹ, không dám uống ngụm nước hay ăn hạt gạo.
Thời gian trôi dần, cơn đói cồn cào khiến đầu óc tôi quay cuồng.
bao lâu sau, tiếng ồn ào bên cũng vọng tới, hạn Thanh Minh đã , nghi lễ đã bắt đầu.
9.
Tôi kéo em gái cẩn thận tiến miệng hang; nghe tiếng cục cục của mẹ kế rõ rợn người.
“Còn đứng gì? Còn không mau g.i.ế.c m.á.u để tổ?”
Tiếng quát của chú Ba vọng từ phía trên.
Cha tôi lưỡng lự: “Hay… tìm Nhị Nha thử xem, lấy Nhị Nha đi.”
Trưởng làng vội vàng đáp: “ còn đổi người? Khi mày xong, tổ tiên phù hộ mày phát tài, có loại đàn bà nào mày xin không ?”
“Tôi… không ý !”
Cha tôi cố biện minh, mọi người đã hết kiên nhẫn, chỉ hối thúc:
“Nhanh đi, để lỡ tốt thì trách nhiệm?”
Mẹ kế lúc này đant sợ hãi, hoảng loạn kêu:
“Các người định gì? g.i.ế.c sao? Sao trói tôi?”
“Thả tôi ! Các người muốn g.i.ế.c người à? là phạm tội, tội đấy!”
không đứng bênh vực bà ta, mọi người reo hò, vui mừng như đang chứng kiến mạng người dâng hiến.
“Giao ước ! — tổ tiên!”