Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

06

Để lại bố mẹ tờ giấy báo du lịch dài ngày, tôi xách hành lên chuyến xe đến vùng nông thôn.

Tôi lớn lên ở thành phố từ nhỏ, quen với cao tầng xe cộ tấp nập, giờ sống ở chốn điền viên dân dã lại thấy có một sức hút rất riêng.

Tôi trồng đủ loại hoa trong sân nhỏ, dù sao để giết thời gian. Trước đây bận rộn, giờ rảnh rỗi chăm hoa tỉa lá thấy lòng vui vẻ.

Tôi cố tình chặn mọi tin tức liên quan đến Kinh Châu, đặc biệt là những gì liên quan đến Bùi Độ. Tôi tiện đưa luôn số của hắn vào danh sách đen, thỉnh thoảng nhắn tin báo bình an bố mẹ.

Thoắt tôi dọn đến đây ba tháng.

Tôi sống rất ung dung tự tại. Không có những màn đấu đá thương trường, không có tên đáng ghét Bùi Độ, không có núi công việc chất đống xử mãi không xong. Hằng ngày hái rau trồng hoa.

Nhưng sống thoải mái lâu ngày, tính cảnh giác kém .

Khi tôi xách rổ rau tươi vừa hái ở vườn về thì tình cờ gặp hàng xóm. bình thường đối xử với tôi rất tốt, thấy tôi dạ chửa có một , thỉnh thoảng lại trứng gà, sữa tươi sang .

à, có người tới đấy, đang đợi trong sân kìa.”

Tim tôi giật thót một . Tôi đến đây không ai biết, gì có ai tới ? Tôi cố đè nén sự hoảng loạn dâng lên trong lòng, gắng gượng giữ bình tĩnh hỏi:

“Ai thế ? gì có họ hàng nào.”

“Ôi dào, không phải họ hàng đâu, cậu ấy bảo là , một cậu thanh niên đẹp trai lắm nhé.”

à, không phải lắm lời đâu, thân gái dặm trường lại đang thai, sinh hoạt bất tiện lắm. Hai vợ vợ cãi nhau đầu giường hòa cuối giường, có chuyện gì cứ thẳng ra là xong, mau về .”

tôi á? Tôi moi đâu ra ?

Trong lòng tôi như có sấm sét nổ vang.

Chắc chắn là Bùi Độ!

Sao Bùi Độ lại tới tận đây? Sao hắn biết tôi ở đây? Chẳng lẽ mấy tháng qua hắn vẫn luôn tôi?

Tôi lê từng chân nặng trĩu về phía , ruột gan rối bời. Lát nữa gặp Bùi Độ phải giải thích thế nào về chuyện chặn số hắn, chơi trò mất tích? Rồi bầu này giấu kiểu gì?

Thôi kệ, binh lai tướng chắn, nước lên đất ngăn.

Tôi muốn yên ổn dưỡng thai, tôi đâu có gì có lỗi với hắn, tôi sợ gì chứ!

Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên có thêm sức , bạo đẩy tung cửa viện vào.

Ngoài dự đoán, trong sân chẳng có ai cả.

Phù…

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tự dọa , Bùi Độ rảnh rỗi đâu tôi. Đối với hắn, tôi chẳng qua là một đứa kỳ phùng địch thủ ngứa mắt thôi .

Hơn nữa tôi ở tít xó xỉnh này, dễ gì .

Tôi ngân nga một khúc hát, vừa định vào , chân vừa qua ngưỡng cửa thì một cánh cường tráng kéo lại, ép sát lưng vào tường.

“Sở , em tôi vất vả lắm đấy.”

Trong căn phòng lờ mờ không bật đèn, hơi thở của Bùi Độ phả lên cổ tôi. Trong mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ, có vẻ không ngủ nhiều ngày. Áo gió trên người nhăn nhúm, toát ra vẻ phong trần mệt mỏi như thể phải vội vã lặn lội suốt một chặng đường rất dài.

“Bùi…”

Tôi còn chưa kịp hết câu thì môi hắn chặn lại. Hắn hôn cực kỳ bạo, cánh siết ngang eo tôi ngày càng chặt.

“Dám chặn số tôi?”

Tôi vùng vẫy không thoát ra , có thể động thuận theo nụ hôn của hắn, đến khi bàn hắn trượt xuống chạm vào phần dưới của tôi.

Bóng dáng ở bệnh viện, cơn buồn nôn trong đêm tiệc.

Mọi chi tiết như một sợi dây xâu chuỗi tất cả lại trong đầu Bùi Độ.

bầu bốn tháng bắt đầu nhô lên. Nhân lúc Bùi Độ sững sờ, tôi đẩy hắn ra. Khoảng cách vừa kéo giãn, đường cong của chiếc lại càng lộ rõ.

Sắc mặt Bùi Độ cực kỳ khó coi. Nhìn ánh mắt phòng của tôi đang ôm khư khư lấy , hắn bật cười trào phúng:

“Sở Doanh, em thai của tôi rồi, em còn định chạy đâu nữa?”

“Ai đây là anh!”

Thấy sự việc bại lộ, tôi bắt đầu cuống lên.

Nhìn bộ dạng xù lông bảo vệ của tôi, nụ cười trên khóe môi Bùi Độ càng rõ rệt hơn, hắn lại về phía tôi:

“Ồ, không phải tôi, vậy là ai?”

“Anh quản ai chắc? Dù sao không phải của anh. Tôi quen biết đầy soái ca người mẫu, ai biết… ưm…”

Lời chưa hết lại Bùi Độ nuốt trọn vào một nụ hôn. Khác với ban nãy, hắn tàn nhẫn cắn lên môi tôi một , tôi đau đớn kêu lên một tiếng nghẹn ngào.

miệng này toàn những lời tôi không thích nghe, đáng phạt.”

Tôi hắn hôn đến mức không thở nổi, chân mềm nhũn, cả người gần như dựa hẳn vào lồng ngực Bùi Độ.

Tôi thực sự không hiểu hắn có tư cách gì tức giận.

Rõ ràng tôi mới là người uất ức nhất.

Từ lúc thai đến giờ tôi ăn không ngon ngủ không yên, nếu không phải vì Bùi Độ, tôi đâu đến nỗi phải trốn chui trốn lủi một vùng quê hẻo lánh này.

Nước mắt tôi lã chã rơi xuống, rớt trên mu bàn của Bùi Độ.

“Bùi Độ, tôi ghét anh.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.