Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ta đè thấp , khẩu khí ra lệnh .

“Tìm thuyền trưởng, bảo lão, sau có kẻ thù đuổi giết mẹ con góa bụa chúng ta.”

“Đưa túi vàng cho lão, bảo lão lập tức kéo buồm, tốc độ nhất lái thuyền!”

với lão, chỉ cần cắt đuôi được kẻ sau, cập bến Giang Nam, ta nhất định còn trọng tạ!”

Dưới sự dụ dỗ của trọng thưởng, ắt có kẻ liều mình.

Đây là hy vọng duy nhất của ta lúc .

A Xuân bị điệu bình tĩnh của ta nhiễm, nặng nề gật đầu, quệt khô mắt, xoay người chạy về mũi thuyền.

Còn ta thì ôm hai nữ nhi, lui vào bóng râm trong khoang thuyền, chỉ lộ đôi mắt, gắt gao nhìn chằm chằm về .

Bùi Tế rồi.

Con ngựa của chàng phát ra một tiếng hí dài bên bến đò, hai móng trước tung cao.

Chàng ghìm chặt dây cương, lật người xuống ngựa, tác lưu loát hệt như một lưỡi dao rút khỏi vỏ.

Chàng không mặc quan phục, vẫn là bộ hắc y mặc ban đêm đó.

Tóc tai có chút rối bời, trên mặt không còn nửa phần ôn nhuận nhã nhặn như thường ngày.

Thay vào đó, là sự âm u và cuồng nộ đáng sợ.

Ánh mắt chàng như ưng vồ mồi, chớp mắt đã khóa chặt con thuyền buôn vừa mới rời bến của chúng ta.

Sau đó, chàng nhìn thấy ta.

Cho dù cách xa mười mấy trượng, ta cũng có thể nhận được sát ý trong ánh mắt chàng.

Đó là sự oán độc muốn băm vằm ta ra, nghiền xương tro bụi.

Chàng như phát điên lao về sông.

“Ôn Thư!”

Một tiếng gầm phẫn nộ, như ác quỷ thét gào, xuyên mặt truyền rõ ràng vào tai ta.

“Nàng lăn về đây cho ta!”

Những người trên bến đò đều bị tĩnh làm cho ngạc, ùn ùn dạt ra.

Mấy tên phu thuyền muốn ngăn cản, lại bị chàng đẩy ngã nhào xuống đất.

Chàng lao mép bến đò, nhìn khoảng cách giữa thuyền và ngày càng mở rộng, mắt cũng đỏ ngầu.

Khoảng cách đó, là sinh lộ của ta, là tuyệt lộ của chàng.

“Ôn Thư! Nàng giỏi lắm!”

Chàng gào thét, trong lần đầu tiên xen lẫn sự hoàng không thể che giấu.

Ta biết chàng sợ điều gì.

Chàng không sợ ta cuỗm tiền của chàng.

Chàng sợ, ta đã biết bí mật của chàng.

Sợ ta xé nát lớp mặt nạ hoàn hảo của chàng!

Đúng lúc , thuyền khẽ chấn .

Cánh buồm khổng lồ, trong tiếng hò dô của phu thuyền, đã căng gió, phồng to .

Thuyền lao vút đi, tốc độ trong nháy mắt gấp mấy lần.

Thuyền buôn xé lướt đi, bỏ lại nam nhân đứng trên bến đò, dần dần biến một chấm đen nhỏ nhoi.

Ta không còn nhìn rõ biểu của chàng nữa.

ta có thể tưởng tượng ra.

Đó nhất định, là dáng vẻ đáng sợ nhất, như ta từng thấy trong mộng.

Ta đã thắng đầu tiên.

Cuối cùng ta cũng thoát khỏi lồng chim của chàng.

ta chẳng mảy may vui mừng nổi.

Ta nhìn khung cảnh lùi dần về sau, trong một mảng lạnh lẽo.

Ta biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Một vị Thái phó đương triều, dưới một người, trên vạn người.

Chàng muốn bắt một người, như nghiền chết một con kiến.

Chàng sẽ không buông tha cho ta.

Tuyệt đối không.

Đoạn đường trước, so với những gì ta tưởng tượng, còn hiểm nguy hơn gấp vạn lần.

08

Thuyền xuôi dòng , bình yên một chiếc nôi.

Ngữ Chi và Ngữ Ninh rốt cuộc cũng tỉnh giấc.

Chúng mở đôi mắt lim dim ngái ngủ, nhìn khoang thuyền xa lạ, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ mờ mịt.

“Nương , chúng ta ở đâu đây?”

Ngữ Chi dụi mắt hỏi, nũng nịu êm ái.

“Phụ đâu rồi?”

Ngữ Ninh cũng hùa theo.

Trái tim ta như bị hàng ngàn mũi kim châm đâm thấu, nhói đau từng cơn.

Ta ngồi xổm xuống, ôm chúng vào , điệu dịu dàng nhất, đan dệt nên một lời dối.

“Phụ phải đi một nơi xa làm việc, nương đưa con về ngoại tổ gia ở một thời gian, có được không?”

Nhà ngoại tổ của chúng, ở Lĩnh Nam xa xôi.

Lời giải thích đủ biện minh cho chuyến đi dài đằng đẵng của chúng ta.

Lũ trẻ dường như hiểu nửa vời gật đầu, đã bị phong cảnh mới lạ ngoài khoang thuyền thu hút.

A Xuân bưng cháo nóng và thức ăn nhẹ vào.

Ta nhìn hai nữ nhi ăn từng miếng nhỏ, trái tim lơ lửng, mới thoáng nhẹ nhõm hạ xuống.

Bất luận thế nào, chúng ở bên cạnh ta.

Thế là đủ rồi.

“Tiểu thư, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

A Xuân lo lắng hỏi han.

“Cô gia ngài ấy… ngài ấy nhất định sẽ không chịu bỏ đâu.”

“Ta biết.”

Ta nhìn dòng sông không ngừng trôi ngược ra ngoài cửa sổ, khẽ .

“Chúng ta không thể tiếp tục phận ‘Ôn Thư’ được nữa.”

Từ nay trở đi, ta đổi tên là Lâm Vãn.

Một quả phụ mang theo hai hài tử và nhũ mẫu, từ về Giang Tô nương người nhà.

A Xuân, là nhũ mẫu của ta, Lâm Xuân.

Ngữ Chi và Ngữ Ninh, theo họ Lâm của ta.

Lâm, là họ của mẫu ta.

Ta bảo A Xuân mang toàn bộ hành lý của chúng ta đem sắp xếp lại một lượt.

Bất cứ món đồ nào có in dấu ấn của Bùi gia, toàn bộ lôi ra hết.

Hoặc ném xuống đáy sông, hoặc đốt hủy.

Một chút dấu vết, cũng không thể lưu lại.

Thuyền buôn lớn, khách thương Nam Bắc lại đông.

Bốn mẹ con chúng ta, thu mình trong một khoang thuyền nhỏ bé, cũng chẳng màng khiến ai chú ý.

Ban ngày, ta dạy nữ nhi nhận chữ, kể chuyện cho chúng nghe.

Ban đêm, đợi chúng ngủ say, ta và A Xuân lại đối diện với ánh đèn dầu tù mù, nhẩm tính đi nhẩm tính lại kế sách tiếp theo.

Thế lực của Bùi Tế chủ yếu nằm ở và phương Bắc.

Càng đi về phương Nam, chúng ta càng an toàn.

Đích của chúng ta, là Hàng Châu ở Giang Nam.

Nơi đó là quê hương lúa gạo, phú thứ phồn hoa, giao thông đường thủy lại tứ thông bát đạt, thích hợp nhất ẩn tính mai danh.

Tuy nhiên, đường thủy bề ngoài trông có vẻ an toàn, lại dễ bị tra xét gắt gao nhất.

Dự bất an trong ta, ngày một mãnh liệt.

Quả nhiên, năm ngày sau, khi thuyền cập bến đò Hoài An tiếp tế, linh của ta đã hiện thực.

Ta cửa sổ khoang thuyền, nhìn thấy trên bến, có một đội quan binh kiểm tra gắt gao tàu thuyền và người lại.

Trong bọn chúng, cầm từng cuộn họa tượng.

Tuy rằng cách xa, nhìn không thật rõ ràng.

ta gần như có thể khẳng định, bức họa vẽ trên đó, chắc chắn là ta.

Trái tim ta, lập tức thót tận cổ họng.

Hành của Bùi Tế, còn hơn những gì ta tưởng tượng!

Chàng đã vận lực lượng quan phủ, thiết lập quan ải tại điểm chính trên kênh đào.

Đây là thiên la địa võng.

Còn chúng ta, chính là cá chui trong lưới.

“Tiểu thư, là quan binh!”

Mặt A Xuân cũng trắng bệch.

“Bọn chúng hình như lùng người!”

“Đừng hoảng.”

Ta cố gắng giữ bình tĩnh, chóng kéo rèm cửa sổ.

“Gọi bọn trẻ dậy, bảo chúng ở yên trong góc trong cùng, không được tiếng.”

Ta lấy từ trong nải ra hai mảnh khăn trùm đầu bằng vải thô mộc đã chuẩn bị từ trước, đưa cho A Xuân một cái, một cái tự quấn quanh mặt, chỉ lộ đôi mắt.

Ta lại lấy ra một ít nhọ nồi, bôi mặt và của chính mình và A Xuân, trông hệt như những nông phụ thường xuyên phải làm lụng vất vả.

Tim đập như điên trong lồng ngực, mỗi nhịp đập hồ đều muốn vỡ nát xương cốt.

Ta nghe tiếng chân của quan binh, đã thuyền của chúng ta.

Bọn chúng lớn tiếng la hét, rà soát từng khoang thuyền một.

Tiếng chân, ngày càng gần.

Ta tử tử bịt chặt miệng Ngữ Ninh, A Xuân cũng ôm chặt Ngữ Chi.

Hai đứa trẻ sợ hãi, đôi mắt to ngấn , đỗi hiểu chuyện không phát ra dù chỉ một tiếng .

Cửa, bị đẩy mạnh ra đầy thô bạo.

“Ra ngoài! Tất cả ra ngoài tiếp nhận kiểm tra!”

Một tên quan binh bực dọc quát.

Ta hít một hơi thật sâu, nắm A Xuân, cúi gầm mặt, lê chân, ra khỏi khoang thuyền.

Bên ngoài boong tàu, khách khứa đã đứng chật kín.

Một tên sai nha trông có vẻ là đầu sỏ, cầm một bức họa, đối chiếu từng người.

bàn ta đẫm mồ hôi lạnh.

Ta không dám ngẩng đầu, chỉ khóe mắt liếc nhìn bức họa.

nghề họa sư cao.

Nữ tử trên bức họa, thần thái giữa mi tâm có bảy tám phần giống ta.

Bất kỳ ai từng gặp ta, đều có thể dễ dàng nhận ra.

Tiêu rồi.

Trong ta lạnh toát.

Lẽ nào, chúng ta thật sự không thể trốn thoát sao?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.