Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Hừ, bọn hạ đẳng là cái loại máu M, phải bị cho một trận mới thấy thoải mái, cậu nói xem cậu có hèn không?”

Tôi không nói gì, đứng ngoài hành lang.

Giờ chỉ đợi tàu chạy, đó tôi sẽ tìm tàu đòi lại .

đó, để tôi xem anh còn huênh hoang được nữa không.

Gã rút gọi, giọng còn to tôi ban nãy.

“Sếp Lý, tôi lo liệu xong hết rồi, sếp yên tâm… Tôi xuống rồi, , vừa nãy có thằng không có định cướp tôi, bị tôi cho cút đi rồi, hahaha…”

Tôi tựa vào tay vịn bấm , nhìn thời gian trên màn hình, trong lòng tôi trào lên một niềm hưng phấn không thể kìm nén.

Còn năm phút nữa là tàu chạy.

Tắt , gã dường vẫn thỏa mãn, liếc xéo tôi một cái rồi lầm bầm với người bên cạnh.

“Cái loại người này, là nợ đòn!”

Tôi không bận tâm, cũng chẳng thèm ngẩng lên, dù sao lát nữa gã sẽ có phải khóc.

Đoàn tàu khởi hành giờ, từ từ lăn bánh rời khỏi sân ga.

Tôi đang tính toán xem lát nữa tìm tàu đòi lại bằng cách nào, thì gã lại lên tiếng.

“Này, cái nhạc trên cậu, bật nhỏ thôi.”

“Tôi vốn đã suy nhược thần kinh, bị cậu ồn không tài nào ngủ được!”

Tôi sững người, cúi xuống nhìn cái mình thậm chí màn hình còn sáng.

Nhạc còn kịp bật, nữa tôi còn mang tai , đang treo trên cổ đây này.

Tôi vô tội giơ dây tai lên.

“Tôi đâu có bật loa ngoài, lấy đâu tiếng?”

“Nói láo!”

Gã đột ngột thẳng dậy, đống mỡ ngang ngược trên giật giật theo từng lời gã nói.

“Rõ ràng tôi thấy rồi, chính là cậu bật loa ngoài, cậu chỉ đang trả thù chuyện giành ban nãy chứ gì.”

“Đừng tưởng tôi không !”

Chị gái ghế bên cạnh thực sự không nhìn nổi nữa.

người còn mở, lấy đâu loa ngoài?”

“Sao tôi chẳng thấy gì?”

Gã mặc kệ, vẫn tiếp tục không buông tha cho tôi.

“Cậu chính là ý, tình tôi buồn nôn, tôi nói cho cậu , cái loại người cậu tôi gặp nhiều rồi, hèn mạt chết, cơ bản là không chịu nổi cảnh người khác tốt mình!”

Giọng gã càng càng lớn, vang vọng khắp cả toa xe.

“Cái loại cậu, chẳng khác gì nô lệ bị mua bán, hơi chủ phật ý là bị đánh chết đầu tiên.”

“Cậu phải ơn cái thời đại này đi, nếu không cái thứ mạt rệp cậu, thấy tôi là phải quỳ xuống dập đầu, hiểu ?”

mức nước bọt văng tung tóe.

Toa xe chìm vào im lặng vài phút.

Một cô gái trẻ phía sau không nhịn được nữa.

“Ông này, cũng quá đáng vừa thôi, người chẳng qua chỉ nhầm , nữa giờ cũng nhường lại cho rồi, có cần phải khó thế không?”

đấy,” ông cụ bên cạnh cũng tiếp lời.

cậu ấy đen ngòm, tôi cũng thấy mà, ông khăng khăng bảo cậu ấy bật loa ngoài, thế này chẳng phải là tình kiếm chuyện sao?”

gã sầm xuống, ánh lần lượt quét qua hai người.

“Liên quan gì mấy người? Ngậm hết miệng lại cho ông!”

Cô gái trẻ liếc xéo một cái, nhắm lại nghỉ ngơi.

Ông cụ bị hét vào , môi run run, không nói thêm gì nữa.

Gã quay đầu lại, tiếp tục trừng nhìn tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội, bị tôi chọc tức không hề nhẹ.

Tôi không giải thích, một lời cũng không nói.

Không phải sợ gã, mà là không cần thiết.

Dù sao tàu cũng sắp chạy, lát nữa gã sẽ có phải khóc.

Cách đó không xa, tàu thấy tiếng cãi vã, đã bắt đầu đi về phía này.

**【Chương 3】**

Nhìn thấy anh đi tới, tim tôi bỗng thót lên.

Tàu mới chạy được nửa tiếng, nếu tàu nói cho gã gã lên nhầm tàu.

Thế thì cục tức tôi nhịn nãy giờ chẳng phải là vô ích sao?

Tôi lùi lại một bước theo bản năng, gắng cho mình trông ít nổi bật nhất có thể.

Ánh tàu quét qua lại giữa tôi và gã một vòng.

Nở nụ cười tiêu chuẩn, hỏi:

“Xin chào, tôi có thể giúp gì cho quý khách?”

Gã lập tức bật dậy từ ghế lò xo.

Chỉ tay thẳng vào tôi, than vãn với tàu.

“Cậu lắm, chính là cái tên này chiếm tôi, bị tôi phát hiện rồi mà vẫn không chịu đi, nằng nặc ăn vạ ở đây.”

Gã nói năng vô cùng hùng hồn, giọng cao hẳn tám quãng tám.

“Tôi nói tử tế với cậu , cậu không , thích loạn lên với tôi, lại còn tình bật nhạc phiền tôi nghỉ ngơi.”

Gã quay về phía tôi.

“Cậu không phải là vòi tiền boa sao? Nếu không tại sao lại tìm mọi cách để thu hút sự ý tôi?”

“Đừng tưởng tôi không cậu đang tính toán cái gì.”

Tôi trố lên.

Cái gì?!

“Tôi quyến rũ anh?!”

Tôi tức bật cười.

Gã trả lời đầy lý lẽ, không hề có chút biểu cảm chột dạ nào.

vậy, đừng tưởng tôi không nhìn .”

“Cậu đứng cạnh tôi chẳng phải là xin tiền boa à?”

Gã móc từ trong túi mấy đồng xu ném thẳng vào tôi.

này, đủ ?”

Tôi chớp chớp , vẻ không thể tin nổi.

Gã lại quay sang nhìn những hành khách xung quanh, thể đang tìm kiếm sự đồng tình.

“Mọi người phân xử xem, ban nãy mọi người cũng thấy rồi, cậu hết lần này lần khác gây sự ý với tôi, lại còn thỉnh thoảng liếc nhìn quần áo và đồng hồ tôi. Chẳng phải là xem tôi có tiền thật hay không sao.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.