Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Này, trên vé đều có ghi tên đấy, anh nhìn kỹ là phát hiện ra ngay.”

Gã lại cầm tấm vé của mình lên, ánh mắt dán chặt vào vị trí góc dưới bên trái.

Lẩm nhẩm đọc tên mình.

… Đức… Minh…”

Sự bàng hoàng trong mắt, không cần nói cũng hiểu.

**【Chương 7】**

chìm vào im lặng khoảng mười .

Trong mười đó, gã đàn ông đưa tay ôm trán ngồi bệt xuống ghế, bờ vai run lên bần bật như cầy sấy.

thở dốc cũng đặc biệt rõ ràng.

Không ai lên , cũng không ai nhúc nhích.

như một trước khi nước sôi.

dường như bị nhấn nút tạm dừng.

“Thật sự… lên rồi?”

Gã từ từ buông tay xuống, giống như một kẻ bị kết án tử hình đột nhiên bừng tỉnh vào phút cuối cùng.

“Không thể nào,” giọng gã run rẩy.

“Rõ ràng tôi nhớ là chuyến tàu này mà… Rõ ràng tôi không lên mà…”

“Tôi xác nhận đi xác nhận lại mấy lần rồi… Sao có thể…”

tàu lấy lại bình tĩnh.

Biểu cảm chuyển từ tủi thân, phẫn nộ sang bất lực.

“Thưa anh, lúc soát vé ban nãy anh không thèm quan tâm đến quy định thế xông vào, mồm la hét là không kịp rồi.”

“Nếu anh xếp hàng soát vé đàng hoàng thì sao có thể xảy ra chuyện này?”

Gã như chợt nhớ ra điều , vùng đứng dậy lao về phía cửa .

“Dừng tàu, dừng tàu, tôi muốn xuống.”

Gã hoảng loạn lục lọi hành lý của mình.

người rơi vào bờ vực sụp đổ.

“Có thể kịp, chắc chắn sẽ kịp, rồi, lát mình chạy qua đó thật nhanh, sau đó cần mua chuyến tàu sát giờ nhất…”

Gã nhỏ giọng tự an ủi bản thân.

“Biết đâu may mắn thì sao, không, chắc chắn sẽ kịp, sẽ kịp thôi.”

thiếu một thôi, phi vụ này thành , mình có thể về nhà nằm chơi xơi nước tận hưởng phú quý rồi.”

Gã xách hành lý, đập ầm ầm vào cửa .

Giọng nói vừa chói vừa vang.

, cho tôi xuống!”

“Tôi lên tàu rồi, cho tôi xuống!”

tàu tiến lên một , an ủi.

“Thưa anh, tàu chạy rồi, tuyệt đối không thể dừng lại .”

“Xin anh bình tĩnh lại một chút, đứng gần cửa rất nguy hiểm.”

“Tại sao lại không thể dừng!”

Gã quay phắt lại, chằm chằm nhìn tàu.

Đôi mắt vằn đỏ bọng máu, như thể tiếp sẽ ăn tươi nuốt sống người khác.

“Tôi lên tàu rồi, đây là trách nhiệm của mấy người, mấy người lấy quyền không cho tôi xuống?”

“Thưa anh, tàu đang chạy không thể dừng lại , đây là quy định…”

“Quy định?” Giọng gã rít lên thêm mấy quãng.

giật giật liên hồi.

“Quy định, quy định ? À, muốn tiền chứ , tôi cho cậu, tôi cho cậu hết.”

Nói rồi, gã mở chiếc ví da mang người, rút ra một xấp tiền, đập bộp vào tàu.

chưa, chỗ này chưa, cậu cho tôi xuống, cho tôi xuống!”

tàu lùi lại một bản năng, giọng nói nhẹ đi vài phần.

“Xin lỗi anh, tàu không thể dừng lại , anh có thể xuống ở trạm tiếp , sau đó mua vé khác.”

Gã thực sự phát điên.

Gã lại mở ví ra, lần này lôi tuột hết tất tiền bên trong ra.

không, bây giờ chưa, chỗ này là năm vạn, bằng một năm tiền lương của cậu rồi chứ.”

“Đừng nói nhảm , mở cửa ra cho ông!”

tàu đứng vững vàng.

Cố gắng giữ cho giọng nói của mình nghe bình tĩnh nhất.

“Thưa anh, xin anh bình tĩnh lại, đây là nơi cộng, không thể vì sai sót cá của anh mà dừng tàu …”

gã đỏ gay, cơn giận gần như hóa điên.

Gã gào thét khản cổ.

“Mấy người… nhiều người thế này, không ai nhắc tôi một câu?”

“Mấy người thế trơ mắt nhìn tôi lên tàu? nhìn tôi đi bến!”

“Chẳng phải là để xem tôi làm trò hề sao?”

“Còn cậu !” Ánh mắt gã dừng lại trên người tôi.

“Tại sao cậu không nói sớm? Tại sao bây giờ mới nói cho tôi biết?”

“Cậu cố ý, cậu là cố tình!”

**【Chương 8】**

Tôi thong thả đứng lên, nhìn thẳng vào mắt gã.

“Anh là người ở tầng lớp mà, sao có thể phạm phải sai lầm thấp kém đến thế?”

“Cái loại người bàn hợp đồng mấy như anh, cần thứ hạ đẳng như tôi nhắc nhở à?”

Giọng tôi không to không nhỏ.

Nhưng từng từng đều chọc ngoáy vào tim đen của gã.

Cô gái trẻ bật cười “phụt” một , lập tức chen mồm vào mỉa mai hả hê.

đấy, sếp lớn chốt đơn mấy , mà đến chuyến tàu cũng không phân biệt nổi, chậc chậc.”

“Hợp đồng cơ đấy, lần này bay màu rồi.”

“Người ta là người bận rộn mà,” ông cụ chầm chậm cất lời.

Giọng điệu mang vẻ mỉa mai đặc trưng của người già.

“Trăm nghìn việc, đâu có rảnh rỗi như bọn mình, đi tàu còn phải nhìn số hiệu chuyến bay.”

Hành khách xung quanh người một câu kẻ một ý hùa vào mỉa mai.

thế thật, vừa nãy còn xưng mình là người thành đạt cấp, người trên vạn người, khinh thường không thèm ngồi chung với bọn này, bây giờ muốn không ngồi chung cũng không rồi.”

“Người thành đạt cấp thì cũng là người thôi, chắc chắn có lúc lẫn, nhưng lúc này anh không tranh chỗ với cô gái kia đâu đấy.”

Khắp vang lên những cười khúc khích.

gã lúc xanh lúc trắng, môi run lẩy bẩy.

Nhìn qua là biết đang tức nghẹn họng.

“Mấy người!”

Gã rít qua kẽ răng hai , như đang tích tụ sức lực.

“Mấy người…”

“Chúng tôi làm sao?”

Cô gái trẻ nghiêng đầu, trưng ra vẻ vô tội để giải thích.

“Chúng tôi đang khen anh cơ mà, người thành đạt cấp, hợp đồng mấy , quá giỏi luôn ấy chứ.”

thế,” ông cụ cười ha hả nhìn gã.

“Bọn hạ đẳng chúng tôi, lấy tư cách mà dám cười nhạo anh.”

Hai tay gã nắm chặt thành nắm đấm, “Mấy người… nói chưa?”

Giọng gã run rẩy, khóe mắt cũng đỏ hoe, cố kìm nén lắm nước mắt mới không rơi xuống.

“Hợp đồng mấy , tôi dõi ròng rã nửa năm trời đấy, nửa năm! Ngày nào tôi cũng thức đến hơn hai giờ đêm, năm giờ sáng phải mò dậy để luồn cúi phục dịch đám người đó.”

“Khúm núm hầu hạ bên A, tiếp biết bao nhiêu trận rượu, nói lời ngon ngọt rát hết mép, khó khăn lắm mới bàn xong cái hợp đồng…”

thế này là cốc rồi sao? thế này là hỏng bét rồi sao, hahaha… hahahaha.”

Gã gần như hóa điên.

Giọng ngày càng lớn, hơi thở cũng ngày càng gấp gáp.

thiếu một này thôi, cần chiều nay ba giờ tôi ký xong ký, là tôi có thể đổi đời rồi, là tôi có tư cách lên làm phó giám đốc ty rồi.”

“Tôi sẽ không bao giờ phải nhìn sắc người khác .”

thiếu một , một thôi!”

Hành khách trong đều đang hóng kịch hay.

Nhưng không ai dám lên .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.