Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Sắc mặt nương ta lúc xanh lúc trắng, cuối cùng cũng thu lại vẻ đáng thương kia, giọng trở nên cứng rắn:

“Con sự tuyệt tình đến vậy sao? Đừng quên, con là do chúng ta nuôi lớn! Không có chúng ta, làm gì có con nay!”

Ta quay lưng đi, không nhìn bà:

“Tất cả những gì ta có nay đều do ta tự mình có được, không liên quan gì đến các người.”

tại chỗ thở hổn hển mấy hơi, bỗng lại mềm giọng, cố nặn ra vài giọt lệ:

“Thôi thôi… là chúng ta nghĩ nhiều rồi.”

Bà lau khóe mắt, len lén nhìn sắc mặt ta:

“Thực ra nay đến đây, có một chuyện nữa… cha con bệnh rồi, bệnh rất nặng. cũng vì lo sau khi ấy đi rồi, Bảo Vân không có ai chăm sóc. Bây giờ ấy chỉ mong khi nhắm mắt, cả nhà được ăn với nhau một cơm đoàn tụ.”

cớ này quá vụng .

“Không đi.”

“Chỉ một cơm thôi?”

Nương ta liên tục gật đầu, trong mắt thoáng tia sáng ta không hiểu nổi:

“Đúng, chỉ một cơm.”

Cũng được.

Chỉ là một cơm mà thôi. Nếu họ lòng hối lỗi, ta cũng có thể cho họ một khoản bạc để dưỡng già.

nếu họ có ý đồ khác… e rằng hậu quả họ không gánh nổi.

Bà rời đi, ta cửa sổ lâu.

Đứa bé trong bụng khẽ động một , ta nhẹ nhàng vuốt bụng.

Chiều sau, ta đúng hẹn đến tiểu viện nơi cha nương tạm trú.

Cha ta chẻ củi trong sân, thấy ta xuống xe, đặt rìu xuống, gượng gạo nặn ra một nụ cười:

“Đại nha đầu tới rồi.”

Nụ cười ấy giả tạo đến chói mắt.

Ta khẽ hạ mi, theo vào nhà.

Trên bàn bày vài món ăn, không có món nào ta thích.

Bảo Vân bưng canh từ bếp ra. Nhìn thấy bụng ta đã nhô cao, trong mắt nàng lóe lên tia oán độc, nhưng ngoài mặt vẫn cười:

“Tỷ tỷ mau ngồi đi, canh cá này muội hầm suốt canh giờ .”

Nàng múc một đưa cho ta, ngón tay siết chặt miệng .

Ta nhận lấy, uống, đứa bé trong bụng bỗng đá một , tay ta run lên, làm đổ chút canh ra bàn.

“Ôi, cẩn thận chứ.”

Nương ta vội đưa khăn tới.

Trong mắt Bảo Vân thoáng một tia thất vọng, rồi lại nở nụ cười:

“Tỷ tỷ không thích sao? Muội hầm lâu lắm đấy.”

Ta đặt xuống.

“Không phải. Dạo này nghén nặng, dạ dày kém, canh này hơi ngấy.”

Trong ăn, nương ta không ngừng gắp thức ăn cho ta, món thì nói bổ thân, món thì bảo tốt cho thai nhi.

Cha ta uống mấy chén rượu, cuối cùng cũng không nhịn được:

“Đại nha đầu, chuyện của Bảo Vân… con suy nghĩ lại một chút được không?”

Ta đặt đũa xuống:

“Chẳng phải nương nói nay chỉ ăn cơm, không nhắc chuyện khác sao?”

Trong phòng lập tức im bặt.

Nương ta vội vàng hòa giải:

“Đúng đúng, không nhắc nữa… đại nha đầu, con ăn thêm món này đi.”

Ta miễn cưỡng ăn vài miếng, rồi dậy:

“Trời không sớm, ta nên rồi.”

Nương ta nhiên vượt qua bàn, nắm chặt tay ta:

“Gấp gì? Khó lắm con mới đến một lần, ngồi thêm chút nữa. Bảo Vân, rót cho tỷ tỷ con chén trà!”

“Không cần.”

Ta rút tay lại, nhưng nhiên cảm thấy choáng váng, mắt tối sầm.

Ta gọi nha hoàn theo hầu, nhưng phát ngoài cửa trống trơn, chẳng thấy bóng người.

Nương ta vội đỡ lấy ta, giọng có chút gấp gáp:

“Sắc mặt con sao kém vậy? Có phải mệt rồi không? Nghỉ một lát rồi hẵng đi.”

Ta giãy ra, nhưng toàn thân mềm nhũn, không sức.

Tầm nhìn ngày càng mờ đi, giọng cha ta vọng lại từ xa:

“Nhanh! Đỡ nó vào trong!”

khi hoàn toàn mất ý thức, ta nhìn thấy Bảo Vân ghé sát lại mặt ta, trên mặt là vẻ đắc ý không hề che giấu:

“Tỷ tỷ, đừng trách muội. Vị trí Ngụy phu nhân, tỷ ngồi mười năm rồi, cũng nên đổi người.”

3

Khi ta lần nữa có lại ý thức, toàn thân nặng trĩu, mí mắt như bị dính chặt, không sao mở ra được.

tai vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ.

“Ngươi chắc thuốc này không làm hại đứa bé chứ?”

Là giọng của nương ta.

“Lang trung đã nói rồi, chỉ khiến nàng ta hôn mê vài canh giờ, không ảnh hưởng đến thai nhi.”

Giọng Bảo Vân như băng.

“Ta với nàng ta dung mạo khá giống nhau, ta cứ giả làm nàng ta trở phủ. Dù Ngụy lang có phát , ta cũng có đủ cách. Đợi nàng ta tỉnh lại, ta Ngụy lang đã gạo nấu thành cơm. Đến lúc Ngụy gia dù không nhận cũng phải nhận.”

Giọng cha ta lộ vẻ do dự:

“Nhưng nếu Ngụy gia truy cứu thì…”

“Truy cứu gì?”

Bảo Vân cắt ngang.

“Nàng ta tự nguyện đến ăn cơm, cũng là tự mình động thai khí rồi ngất đi. Sáng sớm ngày mai, người Ngụy gia nhìn thấy ta Ngụy lang nằm cùng một chỗ, cho dù có một trăm miệng cũng không giải thích nổi.”

“Thế sau thì sao? Nếu nàng ta làm loạn…”

Nương ta hỏi.

Bảo Vân khẽ cười, trong tiếng cười đầy ác ý:

“Nếu nàng ta dám làm loạn, ta sẽ khiến đứa con trong bụng nàng ta không sinh ra được. chính là điểm yếu lớn nhất của nàng ta.”

“Con điên rồi! là cháu ngoại ruột của con!”

Giọng nương ta run rẩy.

Bảo Vân nói sắc :

“Nếu nàng ta sự coi ta là muội muội, qua đã nên đồng ý cho ta vào cửa! Đã nàng ta bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa!”

Nàng ta dừng một chút, giọng lại dịu xuống, mang theo vẻ mê hoặc:

“Nương nghĩ xem, con trẻ hơn nàng ta, dung mạo cũng không kém. Đợi con vào Ngụy gia được sủng ái, sinh được nhi tử, thì gia sản Ngụy gia… chẳng phải đều là của chúng ta sao?”

Cha ta im lặng một lát, thở dài một hơi:

“Thôi vậy, chuyện đã đến nước này… chỉ cần Bảo Vân vào được cửa Ngụy gia, nửa đời sau của chúng ta sẽ có chỗ dựa.”

“Cha nói đúng.”

Giọng Bảo Vân ngọt lịm:

“Đợi con làm Ngụy phu nhân, nhất sẽ hiếu thuận với cha nương, để hai người hưởng thanh phúc.”

Tiếng chân dần xa, cánh cửa khẽ khàng đóng lại.

Ta nằm trong bóng tối, lòng như tro tàn.

Không đã qua bao lâu, cửa lại mở.

Nương ta bưng một thuốc vào, Bảo Vân theo sau, trên mặt là nụ cười đắc thắng.

Nương ta không dám nhìn vào mắt ta, khẽ nói:

“Đại nha đầu, con đừng oán nương… nếu oán thì oán chính con quá nhẫn tâm. Mối hôn sự với Ngụy gia này, nhất phải là của Bảo Vân.”

Ta cố gắng cử động, nhưng ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi.

“Thuốc này chỉ khiến con sảy thai, không hại tính mạng.”

Nương ta đưa thuốc đến môi ta:

“Uống nó đi, dưỡng cho khỏe lại, nương sẽ đưa con quê, tìm một người đàn thà gả cho, sống bình yên qua ngày.”

Bảo Vân cạnh thúc giục đầy phấn khích:

“Mau đổ vào đi nương! Lát nữa người Ngụy phủ sắp đến rồi!”

Trong bụng nhiên truyền đến một cơn đau quặn, ta cảm thấy một dòng nóng tràn ra giữa hai chân.

Ta nghiến chặt răng, dùng hết sức lực nặn ra tiếng nói:

“Các người… không thể… Ngụy gia sẽ không tha cho các người…”

Giọng cha ta từ ngoài cửa vọng vào:

“Đợi khi Ngụy gia phát , gạo đã nấu thành cơm! Tối nay ta sẽ đưa Bảo Vân vào Ngụy phủ, đến sáng mai là chuyện thành rồi!”

Ta cố sức giãy giụa:

“Các người tự tìm chết! Ngụy gia giờ là người được hoàng thượng coi trọng! Các người tưởng có thể toàn thân rút lui sao!”

Cha ta hừ , mất kiên nhẫn:

“Một nhà buôn bán mà thôi, hoàng thượng coi trọng thì đã sao? Cùng lắm chúng ta cầm sính lễ rồi cao chạy xa bay!”

Bảo Vân cũng nóng nảy:

“Tỷ tỷ, đừng giãy nữa! Ngoan ngoãn uống thuốc đi, ai cũng dễ chịu!”

Nương ta cắn răng, bóp mũi ta đổ thuốc vào.

Ta dồn hết chút sức lực cuối cùng, hét lên:

“Ta là nương nương trong cung! Đứa bé trong bụng là long chủng của hoàng thượng!”

Ngay khoảnh khắc người sững sờ, cánh cửa đóng chặt bị một lực mạnh đá tung, một bóng người nơi cửa.

4

Thấy ta bị đè dưới đất, sắc mặt hắn đại biến, nhanh chóng tới đá văng cha nương đè lên người ta.

Nghe bọn họ rên rỉ cạnh, hắn mới quỳ một gối xuống đất cung kính nói:

“Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin nương nương thứ tội.”

Cha nương Bảo Vân như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

Ta chống tay ngồi dậy, thị vệ lập tức tiến lên đỡ hờ:

“Nương nương cẩn thận.”

Ta dậy, ánh mắt lẽo nhìn chằm chằm vũng thuốc đổ trên đất:

thuốc này, tìm người nghiệm thử.”

Ánh mắt lập tức nghiêm lại, khẽ ra hiệu cho phía sau.

Một thị vệ tiến lên, cẩn thận lấy một ít thuốc làm mẫu.

Bảo Vân nhiên hét lên:

“Không phải! Không phải độc dược! Chỉ là thuốc an thai thôi!”

quay sang nhìn nàng, ánh mắt sắc như dao:

“Mưu hại hoàng tự, theo luật phải tru di cửu tộc.”

chữ ấy như sét đánh giữa trời.

Cha ta run bắn toàn thân, ngã phịch xuống đất, dưới hạ thân ướt đẫm.

Nương ta cuối cùng bật khóc, bò đến mặt ta dập đầu liên tục:

“Xuân Nương… không, nương nương! Nương nương tha mạng! Chúng ta không ! Chúng ta sự không !”

Bảo Vân cũng quỳ xuống, nhưng mắt vẫn đảo liên hồi, nhiên chỉ vào nương ta:

“Là bà ta! Là nương ta nghĩ ra! Chính bà ta lừa tỷ tỷ ! Thuốc cũng là bà ta tìm! Không liên quan đến con!”

Nương ta khó tin quay sang nhìn Bảo Vân:

“Bảo Vân con…”

“Vốn là vậy mà!”

Bảo Vân the thé cắt lời:

“Chính bà nói tỷ tỷ cướp hôn sự Ngụy gia, chính bà nói phải để tỷ ấy trả lại vị trí cho con! Đơn thuốc cũng là bà mua từ tên lang băm giang hồ kia!”

Cha ta cũng phản ứng lại, lăn bò đến giường:

“Nương nương! Tất cả đều là chủ ý của mụ đàn bà này với Bảo Vân! Ta… ta chỉ hồ đồ thôi! Ta chẳng gì cả!”

Ta nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau, trong lòng chút tình thân cuối cùng cũng tan biến.

Ta nhắm mắt, dặn:

, hết tách bọn họ ra giam giữ, mọi việc chờ hoàng thượng trở quyết .”

“Tuân lệnh.”

Thị vệ tiến lên kéo người đi.

Cha nương đã mềm nhũn như bùn, nhưng Bảo Vân nhiên vùng vẫy, nàng ta trừng mắt nhìn ta, trong mắt là nỗi hận điên cuồng:

“Ngươi cố ý! Ngươi sớm chúng ta sẽ ra tay! Ngươi cố ý đến ăn cơm này!”

Ta mở mắt, bình tĩnh nhìn nàng:

“Phải.”

Đồng tử của Bảo Vân co rút lại.

“Ta nể mặt tổ mẫu, cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Một cơm đoàn viên. Nếu các ngươi lòng hối cải, ta sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ. Thậm chí cho các ngươi một khoản bạc, để các ngươi quê sống yên ổn.”

Ta dừng một chút, giọng càng hơn:

“Nhưng các ngươi đã chọn con đường khác.”

Bảo Vân như bị rút mất xương sống, mềm nhũn ngã xuống.

Khi bị kéo ra khỏi phòng, nàng ta quay đầu nhìn ta lần cuối. Ánh mắt oán độc ấy khiến người ta rợn người.

Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

cung kính nói:

“Nương nương, thái y sắp tới rồi.”

Ta gật đầu, nằm xuống lại.

Đứa bé trong bụng dường như cảm nhận được cảm xúc của ta, khẽ động một .

Ta vuốt bụng, khẽ nói:

“Đừng sợ, mẫu thân sẽ bảo vệ con.”

5

ngày này, cha nương Bảo Vân bị giam riêng ở các sương phòng phía sau Ngụy phủ, có thị vệ canh giữ ngày đêm.

Mỗi ngày đều đến bẩm báo tình hình của bọn họ cho ta.

Cha ta bị dọa đến phát bệnh, sốt cao không dứt. Ban đêm nói mê, lúc thì kêu tha mạng, lúc lại chửi nương Bảo Vân hại ta.

Nương ta suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, cầu xin thị vệ truyền lời, nói gặp ta một lần.

Bảo Vân thì yên tĩnh nhất, không khóc không náo.

Nhưng thị vệ nói, nàng ta thường tự nói chuyện một mình trong đêm, lúc cao lúc thấp, thỉnh thoảng nhiên bật cười the thé.

Ta , nàng ta mưu tính điều gì .

Quả nhiên, đêm sau, Bảo Vân tìm cách trốn chạy.

Nàng ta dùng trâm cài tóc cạy then cửa sổ, leo qua cửa sổ chạy ra ngoài, nhưng bị thị vệ canh đêm bắt ngay tại chỗ.

Trong lúc giằng co, nàng ta cắn bị thương cánh tay một thị vệ.

Khi đến bẩm báo, giọng nghiêm trọng:

“Nương nương, nữ tử này tính tình cực đoan, e rằng để lại sẽ thành hậu họa.”

Ta không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt bụng.

Chiều ngày thứ , hoàng thượng giá lâm Ngụy phủ.

Ta không ra tiền sảnh nghênh giá, mà chờ trong phòng.

Khoảng chừng một nén hương sau, tiếng chân quen thuộc vang lên ngoài cửa.

Cửa mở ra, một nam nhân mặc thường phục màu minh hoàng vào.

Hắn khoảng hơn mươi tuổi, dung mạo tuấn lãng, giữa mày mang uy nghi của bậc đế vương, nhưng khi nhìn ta, ánh mắt lại dịu đi vài phần.

“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

Ta dậy hành lễ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.