Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Vậy vì sao em không đứng ra?”
“Em… em sợ…”
“Sợ cái gì? Sợ được trọng dụng? Sợ lương cao?”
Tôi lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi.
“Em sợ… sợ mọi chuyện lặp lại…”
Thẩm Viễn nhíu mày: “Lặp lại cái gì?”
Tôi hít sâu một hơi, giọng run rẩy: “ đây em từng làm ở thành phố N nửa năm. Vì biết nhiều ngôn ngữ, em bị biến thành phiên miễn phí. Việc bẩn việc nặng đều đẩy cho em, công lao lại ghi cho người khác. Em đổ bệnh… cũng chẳng ai quan tâm.”
“Vì thế em thề… sẽ không bao giờ kiếm sống bằng ngôn ngữ nữa.”
Thẩm Viễn nhìn tôi, im lặng rất lâu.
Đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị gõ.
“Vào.” Ông nói.
Cửa mở, Lưu Phong xông vào, mặt tái mét.
“ Thẩm, có chuyện gấp.”
“Chuyện gì?”
“Bên Alvarez xảy ra vấn đề rồi.” Lưu Phong nuốt nước bọt, “Fernando vừa gọi. Ông ấy nói tối qua trong tiệc, nghe có người nói chuyện riêng bằng tiếng Tây Ban Nha chuẩn.”
Sắc mặt Thẩm Viễn thay đổi.
Lưu Phong tiếp tục: “Ông ấy nói nội dung cuộc nói chuyện đó… có liên quan đến tình hình nội bộ công ty . Ông ấy nghi ngờ có người cố tình che giấu năng lực ngôn ngữ. Hiện tại rất không hài lòng, yêu chúng ta giải thích, nếu không sẽ xem xét lại hợp tác.”
Ánh mắt Thẩm Viễn dừng lại trên người tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Lưu Phong cũng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên.
Là Lam.
Thẩm Viễn ra hiệu cho tôi nghe.
Tay tôi run run, nhấc máy.
“Lục Vy!” Giọng Lam rất gấp, “Em mau về phòng làm việc, xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Chuyện gì?”
“Bên chính, Tiền Quốc An vừa nộp đơn xin nghỉ, yêu rời đi ngay!”
Tôi sững người: “Vì sao?”
“Không rõ, nhưng khi đi, ông ấy để lại một thứ.” Giọng Lam run nhẹ, “Một túi giấy, bên ngoài ghi tên em.”
Điện thoại trong tay tôi suýt rơi .
Thẩm Viễn Lưu Phong đồng loạt nhìn tôi.
Không khí trong phòng như bị rút sạch.
Thẩm Viễn đặt điện thoại , nhìn tôi: “Sau khi tiệc kết thúc, tôi cho người kiểm toàn bộ camera.”
Ông bấm khiển, màn hình trên tường sáng lên.
Hình ảnh hiện ra.
Đó là đoạn ghi lại trong hội trường tối qua.
Khoảnh khắc ông nói câu tiếng Tây Ban Nha, phản ứng của hơn hai trăm người.
Đa số ngơ ngác, một số tò mò.
Nhưng có hai người… trong khoảnh khắc đó khẽ nhíu mày.
Một là Tiền Quốc An.
Người còn lại… là tôi.
Hình ảnh dừng lại đúng lúc tôi cau mày.
Giọng Thẩm Viễn vang lên trong phòng: “Em biết vì sao nhíu mày không?”
Toàn thân tôi lạnh toát.
“Vì câu đó, tôi cố ý nói sai một ngữ pháp. Người thực sự giỏi tiếng Tây Ban Nha, khi nghe , phản ứng đầu sẽ là nhíu mày.”
“Đó là một bài kiểm .”
“Tiền Quốc An đã vượt qua, ông ấy đứng ra.”
“Còn em… thì không.”
Thẩm Viễn bước tới mặt tôi.
“Bây giờ nói cho tôi biết. Vì sao em giấu? Ba năm qua, em còn làm được gì tôi không biết?”
Tôi ngẩng đầu, nước mắt mờ nhòe.
Đúng lúc đó, điện thoại vang lên.
Thẩm Viễn nhấc máy, nghe vài giây, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì?!”
Ông đặt mạnh ống nghe , nhìn Lưu Phong: “Thông toàn bộ lãnh đạo, mười phút nữa họp khẩn.”
Lưu Phong ngơ ngác: “Xảy ra chuyện gì?”
Thẩm Viễn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Cái túi giấy Tiền Quốc An để lại… đã bị mở.”
“Bên trong là gì?”
“Một bản cáo hoàn chỉnh. Về toàn bộ sai sót dự án do vấn đề ngôn ngữ trong ba năm qua.”
Ông dừng lại.
“Còn có… một sách.”
Phòng họp nhanh chóng kín người.
Các lãnh đạo cấp cao lần lượt có mặt.
Thẩm Viễn để tôi vào cùng.
Tôi ngồi ở góc, tim đập nhanh đến mức như muốn vỡ ra.
Bản cáo của Tiền Quốc An được chiếu lên màn hình lớn.
Trang đầu :
Tổng hợp thiệt hại dự án do sai sót ngôn ngữ trong ba năm qua.
Tổng số tiền: một trăm hai mươi triệu.
Cả phòng lặng như tờ.
Thẩm Viễn lật sang trang thứ hai.
Trang thứ hai là một bảng thời gian.
Mỗi lần xảy ra sự cố do sai sót thuật, bên cạnh đều có một dòng ghi chú.
“Tháng 7 năm 2021, tranh chấp với khách hàng nước D. Vấn đề thực tế do trợ lý kinh doanh Lục Vy xử lý, được quy về ‘trình độ tiếng Anh tốt’.”
“Tháng 3 năm 2022, tranh chấp phương thức thanh toán với nhà cung cấp nước F. Trợ lý kinh doanh Lục Vy đề xuất phương án chỉnh, được quy về ‘trực giác’.”
“Tháng 9 năm 2022, đàm phán với khách hàng nước J đổ vỡ. Trợ lý kinh doanh Lục Vy từng có cơ hội can thiệp nhưng không hành động, thiệt hại khoảng tám triệu.”
“Tháng 4 năm 2023, hợp đồng với đối tác nước K có điểm mơ hồ về câu chữ. Trợ lý kinh doanh Lục Vy khi rà soát đã chỉ ra rủi ro, được quy về ‘ cứu liệu’.”
sách rất dài.
Từng dòng một, xếp theo thứ tự thời gian.
Mỗi dòng… đều có tên tôi.
Tất cả lãnh đạo đều quay sang nhìn.
Giọng Thẩm Viễn trầm : “Lục Vy, này… có đúng không?”
Tôi cúi đầu, khẽ gật.
“Lần với nước D, em hiểu bản gốc tiếng Đức, đúng không?”
Tôi im lặng.
“Lần với nước F, em hiểu tiếng Pháp, đúng không?”
Tôi vẫn không nói.
“Còn lần với nước J?” Giọng ông cao hơn một chút, “Em nghe hiểu bản ghi tiếng Nhật, biết phần mềm hiểu sai ý khách… nhưng em không làm gì. Dự án đó thiệt hại tám triệu.”
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt.
Lưu Phong đứng dậy: “ Thẩm, chuyện này—”
“Ngồi .” Thẩm Viễn cắt ngang.
Lưu Phong khựng lại, rồi ngồi .
Thẩm Viễn lật đến trang cuối.
Đó là một đoạn viết tay của Tiền Quốc An.
“Thẩm tổng, tôi rời đi có lý do của tôi. Nhưng Lục Vy không rời đi. Cô ấy che giấu năng lực không vì không trung thành, vì từng bị tổn thương. Một công ty tốt, không khiến người sợ thể hiện bản thân. Bản cáo này không để buộc tội cô ấy, để ông nhìn rõ: cô ấy đã làm được bao nhiêu, công ty đã bỏ lỡ bao nhiêu.”
“Cô ấy là người trẻ có thiên phú ngôn ngữ xuất sắc nhất tôi từng gặp. Năm đó ở đại sứ quán, tôi từng dẫn dắt hàng chục phiên , nhưng không ai có thể tinh thông tám ngôn ngữ như cô ấy. Mong ông đối xử tử tế với cô ấy.”
“— Tiền Quốc An”
Phòng họp lặng như tờ.
Mắt Lam đỏ lên.
Sắc mặt phòng nhân sự lúc trắng lúc đỏ.
Thẩm Viễn khép lại bản cáo, nhìn tôi.
“Lục Vy.”
Tôi ngẩng đầu.
“Tôi hỏi em câu cuối cùng.”
Giọng ông đã dịu lại, không còn tức giận.
“Nếu tôi đảm bảo, sẽ không ai cướp công của em, không ai coi em như công cụ. Em có sẵn sàng… bước ra không?”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Ba năm rồi.
Ba năm tôi luôn trốn tránh. Luôn sợ hãi. Tự nhốt trong cái vỏ gọi là “trợ lý tiếng Anh”.
Thế giới ngoài kia rộng lớn, nhưng tôi chỉ dám đứng trong góc, lặng lẽ giúp đỡ, không dám để ai nhìn con người thật của .
Tôi nhìn vào mắt Thẩm Viễn.
Trong đó không có trách móc, không có toan tính.
Chỉ có… sự chân thành.
“Em sẵn sàng.”
Giọng tôi rất nhỏ, nhưng rõ ràng.
Thẩm Viễn gật đầu.
“Được. Từ nay, em không còn là trợ lý kinh doanh nữa.”
Ông nhìn khắp phòng.
“Lục Vy được bổ nhiệm làm liên lạc chính của dự án Alvarez. Tăng lương 59%, có hiệu lực ngay. Phần trăm dự án chia theo đóng góp, ghi rõ trong hợp đồng.”
“Còn nữa,” ông quay sang phòng nhân sự, “tạm dừng thủ tục nghỉ việc của Tiền Quốc An. Tôi sẽ đích thân mời ông ấy quay lại.”
Tin tức lan ra, cả công ty như nổ tung.
“Nghe chưa? Cô Lục phòng kinh doanh biết tám thứ tiếng!”
“Tám thứ luôn á? Không đùa chứ?”
“Chuẩn luôn! Hồ sơ nhân sự có đủ chứng chỉ, toàn cấp cao nhất!”
“Sao cô ấy giấu kỹ vậy?”
“Nghe nói bị công ty cũ bóc lột sợ.”
Tôi bước trên hành lang, nhận rõ ánh mắt của mọi người.
Có tò mò, có khâm phục, cũng có… không phục.
Người đầu tìm tôi gây chuyện là phó phòng hành chính, Hứa Lâm.
Hai giờ chiều, cô ta chặn tôi ở phòng trà.
“Lục Vy, trưa nay tôi ăn với mấy người, ai cũng tán về cô.”
“Ừ.”
“Tôi có một câu muốn hỏi.”
Hứa Lâm dựa vào máy nước, khoanh tay.
“Nếu cô biết tám thứ tiếng, vậy dự án xảy ra vấn đề đây… cô đều biết nằm ở đâu, đúng không?”
Tôi không đáp.
“Dự án nước J, thiệt hại tám triệu. Cô rõ ràng hiểu tiếng Nhật, sao không nói?”
“Chị Hứa, chuyện này Thẩm đã—”
“Tôi không hỏi Thẩm.” Giọng cô ta trở sắc lạnh, “Tôi hỏi cô. Tám triệu tiền thiệt hại… cô không có trách nhiệm sao?”
“Dự án đó tôi không tham gia, tôi chỉ là—”
“Cô chỉ nghe bản ghi, phát hiện vấn đề… rồi chọn im lặng.” Hứa Lâm cắt ngang, giọng sắc như dao. “Lục Vy, cô có biết sau khi dự án đó thất bại, người phụ trách bị giáng liền hai cấp không? Cô biết không?”
Tay tôi lặng lẽ siết lại trong túi áo.
“Người đó tên Trương Vũ, là bạn đại học của em trai tôi. Vì chuyện này, cậu ấy trầm nửa năm, suýt nghỉ việc.”
Giọng Hứa Lâm hạ , nhưng từng chữ đều mang theo oán giận.
“Cô đứng bên cạnh nhìn hết, không nói gì. Giờ lại đứng ra làm người hùng, nhận tăng lương 50%, nhận chức liên lạc. Cô vẻ vang lắm sao?”
Tôi đứng im, không thốt lời.
Vì gì cô ta nói… đều là sự thật.
khi rời đi, Hứa Lâm ném lại một câu:
“Cô nợ Trương Vũ một lời xin .”
Câu nói đó xoáy trong đầu tôi suốt cả đêm.
Sáng sau, tôi tìm đến Trương Vũ.
Cậu ấy làm ở bộ phận logistics, người gầy đi nhiều, quầng mắt thâm rõ.
“Trương Vũ.”
Cậu ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có chút cảnh giác.
“Tôi biết cô. Lục Vy, người biết tám thứ tiếng.”
“Dự án nước J… là của tôi.”
Tôi nói thẳng.
Biểu của cậu thay đổi.
“Cô nói gì cơ?”
“ đó tôi nghe bản ghi cuộc gọi. Tôi biết phần mềm sai. Khách nói là chỉnh thời gian giao hàng, không giao ngay. Nhưng tôi không đứng ra.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Kết quả dự án thất bại, trách nhiệm đổ lên đầu cậu. Cậu bị giáng hai cấp.”
tay Trương Vũ siết chặt rồi buông ra.
“Cô đến tìm tôi… chỉ để nói chuyện này?”
“Không chỉ vậy.”
Tôi lấy ra một tập liệu, đặt mặt cậu.
“Đây là bản giải trình tôi viết, phân tích rõ thuật đó. Tôi đã nộp một bản cho Thẩm, đề nghị hủy quyết định kỷ luật khôi phục chức vụ cho cậu.”
Trương Vũ nhìn chằm chằm vào tập giấy, ngón tay run nhẹ.
“Tại sao?” Giọng cậu khàn đi. “Cô hoàn toàn có thể mặc kệ. Chuyện qua hơn một năm rồi.”
“Vì Hứa Lâm nói đúng. Tôi nợ cậu một lời xin .”
Trương Vũ im lặng rất lâu.
Rồi cậu đứng dậy, đưa tay ra.
“Xin , tôi nhận.”
Tôi nắm lấy tay cậu.
tay cậu lạnh buốt.
“Nhưng sau này,” Trương Vũ nhìn tôi, ánh mắt rất thẳng, “đừng giấu nữa. Cô im lặng, người bị thương không chỉ có cô.”
Câu nói đó… nặng hơn tất cả.
Tôi gật đầu.
Buổi chiều, Thẩm Viễn gọi tôi lên văn phòng.
Vừa bước vào, tôi trên là bản in liệu tôi vừa nộp.
“Quyết định kỷ luật của Trương Vũ, tôi đã ký hủy.” Ông nói.
“ ơn .”
“Không cần ơn. Em chỉ làm làm.”
Thẩm Viễn dựa lưng vào ghế, nhìn tôi vài giây.
“Có việc này cần thông . qua tôi đã trực tiếp gặp Tiền Quốc An, ông ấy đồng ý quay lại. Nhưng không về phòng chính, sẽ cùng em phụ trách dự án Alvarez.”
“Thầy Tiền đồng ý ạ?”
“Nguyên văn ông ấy nói: ‘Nếu Lục Vy đã bước ra, tôi cũng không thể lùi lại.’”
Mũi tôi cay xè.
“Dự án sẽ chính thức khởi động vào ngày kia. Phía Fernando tôi đã giải thích rõ. Ông ấy nói, nếu công ty có người như em, ông ấy còn yên tâm hơn. Nhưng có một yêu —”
“Yêu gì?”
“Ông ấy muốn nói chuyện trực tiếp với em. Bằng tiếng Tây Ban Nha. Kiểm năng lực.”
Tim tôi khẽ tăng nhịp.
Nhưng không còn sợ hãi.
“Không vấn đề.”
Sáng sau, đúng mười giờ, cuộc gọi đến.
Trong phòng làm việc của Thẩm Viễn, tôi, ông, Lưu Phong, Lam, Tiền Quốc An—năm người ngồi quanh họp.
Không khí… căng như dây đàn.
Nhưng lần này, tôi không còn trốn nữa.
Tôi… sẵn sàng.
Điện thoại được kết nối, bật loa ngoài.
Giọng Fernando vang lên, chuẩn chất giọng Castile.
“Señorita Lu? Encantado. He oído mucho sobre usted.”
“Cô Lục? Rất hân hạnh. Tôi đã nghe cô từ lâu.”
Tôi đáp lại, giọng bình tĩnh.
“Igualmente, señor Fernando. Lamento que las circunstancias de nuestro primer contacto no hayan sido ideales. Espero que podamos establecer una comunicación más fluida a partir de ahora.”
“Rất hân hạnh, thưa ông Fernando. Tôi tiếc vì lần liên hệ đầu của chúng ta chưa thật sự suôn sẻ. Hy vọng từ bây giờ, việc trao đổi sẽ thuận lợi hơn.”
Trong phòng, tất cả đều nín thở.
Lam há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu nội dung, nhưng nhìn sang Tiền Quốc An… ông đang khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên.
Fernando bật cười ở đầu dây bên kia.
Rồi đột ngột, ông tăng tốc độ nói, bắt đầu đi thẳng vào chi tiết dự án.
Chu kỳ cung ứng, điểm phân bổ logistics, phương án tối ưu thuế, mô hình kho bãi nội địa.
Không hề giảm tốc.
Không hề dùng từ đơn giản.
Đây không còn là trò chuyện.
Đây là một bài kiểm năng lực thật sự.
tôi… đón lấy.
Từng thuật ngữ chuyên ngành.
Từng bước chuyển logic.
Tiền Quốc An ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng bổ sung vài câu. Ba người chúng tôi tạo thành một cuộc đối thoại mượt , trơn tru đến đáng sợ.
Cuộc gọi kéo dài bốn mươi hai phút.
Khi ngắt máy, cả phòng im lặng ba giây.
Người lên tiếng đầu là Thẩm Viễn.
“Câu cuối cùng Fernando nói… có ý gì?”
Tiền Quốc An : “Ông ấy nói, ‘Có cô Lục ở đây, tôi rất yên tâm. Tôi sẽ đề xuất với trụ sở mở rộng phạm vi hợp tác.’”
Thẩm Viễn nhìn tôi.
“Mở rộng phạm vi hợp tác. Em biết đó có nghĩa gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Một trăm triệu… có thể thành hai trăm triệu.”
Lưu Phong đập mạnh : “Quá tốt!”
Lam đỏ hoe mắt.
Tôi ngồi đó, tay cầm bút run nhẹ.
Không vì sợ.
vì… đây là lần đầu , tôi dùng năng lực thật của , đường đường chính chính làm một việc.
Không ai cướp công.
Không ai coi tôi là công cụ.
giác đó… không thể diễn tả.
Tháng đầu của dự án, mọi thứ thuận lợi ngoài dự đoán.
Tôi Tiền Quốc An phối hợp ăn ý. Tôi phụ trách đối ngoại, ông phụ trách kiểm duyệt liệu.
Phía Fernando phản hồi cực kỳ tích cực.
Ba cuộc họp video, lần nào đối phương cũng tham gia đúng giờ, hiệu suất trao đổi cao gấp ít nhất năm lần so với kia.
Sofia thậm chí còn nhắn riêng cho tôi, nói đây là lần đầu cô ấy làm việc với đối tác Trung Quốc không có rào cản ngôn ngữ.
Mọi thứ đều đang đi đúng hướng.
Cho đến tuần thứ năm.
Ba giờ chiều thứ Sáu, tôi nhận được một nặc .
Gửi từ hệ thống nội bộ công ty.
“Lục Vy che giấu năng lực ngôn ngữ suốt ba năm, khiến công ty thiệt hại hơn trăm triệu. Hiện tại không không bị xử lý, còn được thăng chức tăng lương. Tiêu chuẩn dùng người của công ty ở đâu? Công bằng ở đâu? Đề nghị nghiêm túc, trả lời cho toàn thể nhân viên.”
được gửi đồng loạt cho Thẩm Viễn, phòng nhân sự, chủ tịch công đoàn toàn bộ bộ phận.
Tôi đọc xong, lòng trĩu .
Năm phút sau, nhóm công đoàn nổ tung.
“Các người đọc chưa?”
“Nói cũng có lý , thiệt hại cả trăm triệu, cô ấy không chịu trách nhiệm gì à?”
“Tôi thiên vị rồi.”
“Nếu là tôi giấu giếm kiểu đó, chắc bị đuổi lâu rồi.”
“Chỉ vì bây giờ có giá trị, bỏ qua hết?”
Mười phút sau, phòng nhân sự tìm đến tôi.
“ Thẩm bảo năm giờ lên phòng họp. Công đoàn yêu phản hồi chính thức.”
“Tôi biết rồi.”
“Còn nữa…” bà hạ giọng, “ nặc đó… tôi được nguồn gửi từ máy tính công cộng của phòng hành chính.”
Tôi không hỏi thêm.
Tôi biết là ai.
Năm giờ chiều, phòng làm việc của Thẩm Viễn.
Số người có mặt nhiều hơn tôi nghĩ.
Thẩm Viễn, phòng nhân sự, chủ tịch công đoàn Lão Phương, Lam, Lưu Phong… Hứa Lâm.
Hứa Lâm ngồi ở góc, gương mặt lạnh tanh.
Thẩm Viễn đi thẳng vào vấn đề:
“Về nội dung nặc , nay chúng ta thảo luận chính thức. Lục Vy ở đây, ai có ý kiến thì nói trực tiếp.”
Lão Phương lên tiếng :
“Thẩm tổng, công đoàn nhận được rất nhiều phản hồi. Yêu cốt lõi của nhân viên rất rõ — Lục Vy đã che giấu năng lực, dẫn đến tổn thất cho công ty. Vậy trách nhiệm… có cần được xác định hay không?”
Thẩm Viễn gật đầu: “Câu hỏi hợp lý. Lục Vy, em trả lời đi.”
Tôi đứng dậy.
“Thứ nhất, về việc ‘che giấu năng lực’. Khi vào làm, công ty hỏi tôi biết ngôn ngữ nào, tôi trả lời là tiếng Anh. Đó là sự thật. CV cũng chỉ ghi tiếng Anh. Phòng nhân sự có thu bản photo toàn bộ chứng chỉ của tôi theo quy trình chuẩn, nhưng trong ba năm qua… chưa từng có ai xem hoặc hỏi đến.”
Hứa Lâm chen vào: “Cô biết trong hồ sơ có chứng chỉ đó, thì cô chủ động nói ra.”
“Chị Hứa, trong form tuyển dụng có mục ‘kỹ năng’, ghi rõ: vui lòng điền kỹ năng liên quan đến vị trí ứng tuyển. Tôi ứng tuyển vị trí trợ lý thương mại tiếng Anh. Tiếng Anh là kỹ năng liên quan. Các ngôn ngữ khác là nguyên cá nhân của tôi. Công ty không yêu bắt buộc khai toàn bộ, tôi không có nghĩa vụ chủ động công khai.”
Sắc mặt Hứa Lâm khựng lại.
“Nhưng cô biết công ty cần—”
“Tôi biết.” Tôi cắt lời, “Đó là điểm thứ hai tôi muốn nói.”
Tôi nhìn sang Thẩm Viễn.