Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Thằng nhóc này dù mặt mũi đã nát bươm nhưng dựa theo tướng mạo thì đâu phải là tướng đoản mệnh!”

Nói đoạn, ông lại gần thêm chút , rồi như hiểu ra vài phần: “Thì ra là bị cải mệnh rồi.”

“Ta bảo này lão già, con trai ngươi là bị người ta hại thành ra thế này, ngươi không nghĩ cách báo thù cho nó mà lại toàn làm mấy chuyện thất đức.”

Thôn trưởng sững người một chốc, như thể hiểu ý của Hoàng gia gia.

Còn A Sinh thì hung dữ nhìn Hoàng gia gia, cứ như giây theo sẽ lao vào xé xác ông.

Hoàng gia gia liếc xéo nó một cái: “ chết được bao , nếu không phải bị nhốt trong thể này thì đã sớm phi phách tán rồi, mà còn dám lườm Hoàng gia gia ngươi sao!”

A Sinh lập tức rụt cổ, trông có vẻ sợ hãi.

Thôn trưởng nhìn Hoàng gia gia, do dự hồi hỏi: “Ý ông vừa rồi là sao?”

Hoàng gia gia khinh bỉ nhìn thôn trưởng: “Con trai ngươi vốn dĩ nên sống thọ trăm tuổi, không nói là phú quý giàu sang nhưng cũng có thể bình an già.

Nhưng lại bị người ta cải mệnh cách, dẫn xảy ra tai nạn rồi qua đời.”

23

“Hơn đối phương còn giở trò, khiến con trai ngươi chết rồi cũng không thể đi đầu thai làm người, mà nhốt phách nó lại trong thể.”

“Đợi thể thối rữa hoàn toàn, nó sẽ phi phách tán!”

Nói , Hoàng gia gia nhìn sắc mặt ngày càng trắng bệch của thôn trưởng, tặc lưỡi: “Rốt cuộc các người đã làm chuyện gì mà khiến người ta thù hận mức làm ra chuyện này!”

Thôn trưởng mặt mày xám xịt, như thể khó lòng chấp nhận sự thật: “Ta từng đắc tội với ai, A Sinh của ta cũng là người thật thà, sao lại ra nông nỗi này chứ!”

“Ông suy nghĩ kỹ đi, có phải bị ai tính kế rồi không.”

Thôn trưởng lắc đầu: “Nhà ta chẳng có thứ gì đáng giá, ai mà thèm tính kế.”

Câu nói này vừa dứt, trong đầu ta chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ.

Chẳng lẽ là vì ta?! Những chuyện ta biết được vào khoảnh khắc này xâu chuỗi lại với nhau, trong lòng ta có một suy đoán sởn gai ốc.

Thôn trưởng bá bá là người thường, dáng vẻ kinh hoàng của ông ấy sau gia gia chết không phải là thứ mà thôn trưởng có thể giả vờ được.

Hai người thôn trưởng nhắc tới có lẽ đã biết ta từ mười mấy năm trước, chúng từng rời đi mà vẫn luôn ở trong thôn, nhìn ta lớn lên từng ngày.

Nhưng mục đích của chúng là gì? Hay là lúc A Sinh xảy ra chuyện, chính là lúc chúng đang thăm dò.

Ban đầu chúng không chắc chắn ta có ở trong thôn không, nên đã dùng mạng của A Sinh để thăm dò.

Những kẻ này đúng là mất hết nhân tính! Dùng mạng người để làm chuyện đó! Hoàng gia gia lắc lắc đầu: “Ân oán của ông với kẻ khác, lão tiên ta không biết.”

“Ta chỉ biết, hôm đám người các người đừng hòng đụng vào một sợi tóc của con bé Sơ Thập, nếu không ta sẽ xé xác phách thằng nhóc này ăn tươi nuốt sống!”

Nói , ông liếc nhìn A Sinh một cái, A Sinh lập tức cuộn tròn lại.

24

Hoàng gia gia thở dài: “Đứa này cũng là người đáng thương, sớm đi đầu thai kiếp sau, biết đâu lại được vào nhà tử tế, đừng tham lam kẻo cuối phi phách tán.”

Sau xâu chuỗi mọi chuyện, ta đoán họ chắc chắn còn giở trò trên người A Sinh , đợi A Sinh nhập vào thể ta, đối phương sẽ biết và tìm tới.

Thôn trưởng biết có Hoàng gia gia ở , chuyện này đương nhiên không thành.

Ông ta suy sụp ngồi , không nói một lời.

Sự căm thù của ta dành cho thôn trưởng bá bá sớm đã biến mất khoảnh khắc thông suốt mọi chuyện.

Ta và Hoàng gia gia phải rời khỏi lập tức! Họ có thể tìm tới bất cứ lúc nào! Ta kéo áo Hoàng gia gia: “Hoàng gia gia, chúng ta đi thôi.”

Hoàng gia gia khó hiểu nhìn ta: “Đi?”

Ta gật đầu, hạ thấp giọng: “Đi trước đã, nhớ ra một chuyện!”

Dù Hoàng gia gia còn đang nghi hoặc nhưng vẫn rời đi ta.

Vương thẩm ngất xỉu dưới , Hoàng gia gia liếc nhìn ta: “Bà ta chỉ bị ngất thôi.”

Sau kéo Hoàng gia gia vội vã ra ngoài, ông hỏi: “Sao vậy? Lão già đó hại chết gia gia mà!”

Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng kêu thưa thớt, ta nói hết những suy đoán trong lòng ra.

Hoàng gia gia lập tức trợn tròn mắt: “ nói thật sao?”

Nói , ông nhìn quanh: “Không , thôn này cũng không ở được , đi !”

“Đêm hôm tuy nguy hiểm, nhưng chỉ cần không gặp phải lệ quỷ thì tiên ta vẫn xử lý được.”

nhà thu dọn qua loa, không kịp đau buồn đã vội khóa cửa.

Hoàng gia gia bảo tối tới nhà ông trước, nhà ông có thờ phụng tiên, lại gần thị trấn hơn nhiều, có thể tránh được bất trắc.

Ta đeo túi theo Hoàng gia gia .

Nhà ông phải băng qua một ngọn núi, nếu là ban ngày thì không xa lắm, chỉ mất nửa ngày đường.

Chỉ là đang là ban đêm, may mà tối có trăng, tạm thời nhìn rõ đường đi.

Đêm khuya là lúc âm khí nặng nhất, ta luôn có cảm giác có người theo sau.

Xung quanh đâu đâu cũng thấy ánh mắt đang dõi theo, lông tơ trên người ta dựng đứng cả lên.

Giọng Hoàng gia gia vang lên: “Đừng nhìn, cứ đi thẳng là được.”

Ta gật đầu, đi được bao thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

Bước ta khựng lại, là giọng của gia gia! “Sơ Thập~”

“Sơ Thập!”

Từng tiếng một, theo phản xạ ta muốn đầu lại nhìn, giọng Hoàng gia gia nổ tung bên tai ta.

“Đừng đầu lại!”

25

“Thứ đó đang muốn lừa đấy!”

Ta giật mình, nếu không nhờ Hoàng gia gia, ta đã đầu lại rồi! “Đứa , tục đi thẳng, dù thấy hay nhìn thấy gì thì cũng là giả hết!”

Ta đánh liều tục đi, đi mãi, con đường vốn vắng vẻ vào ban ngày giờ lại trở nên náo nhiệt lạ thường.

Bên cạnh ta dường như có người đang dán sát, họ đang thì thầm to .

Vô số tiếng bước vang lên khiến da đầu tê dại, ta nhớ lời Hoàng gia gia, cố gắng chịu đựng sự sợ hãi mà đi .

Đi mãi, dần dần ta cảm giác đám đông xung quanh hình như đều tản đi.

Tẩu thuốc lào của Hoàng gia gia tỏa ra đốm lửa đỏ chót, ông giơ lau mồ hôi, bộ dạng như vừa thoát chết: “Không ngờ đời này còn có thể thấy nhiều cô dã quỷ một lúc thế.”

“Nói cũng lạ, sao chúng lại đột nhiên rời đi chứ?”

“Chắc là chúng nhận ra tiên ta lợi hại thế nào nên bỏ đi thôi.”

Ta không đáp lại.

Không hiểu sao nỗi sợ của ta không hề giảm bớt dù đám quỷ đó đã đi, ngược lại còn thấy sợ hơn! Xung quanh rõ ràng chẳng còn thứ gì, nhưng ta thậm chí còn đang run rẩy! Mà sống lưng Hoàng gia gia cũng thẳng hơn, ông giơ chỉ vào phía xa: “Sắp tới rồi, đằng kia là tới nhà.”

“Đêm đúng là hú vía.”

Đi phía trước khoảng mười phút, một cơn gió lạnh thổi qua, đó là tiếng hát xướng của hát bội.

Âm thanh rất xa, như theo gió thổi tới.

Hoàng gia gia đi chậm lại, ông lầm bầm: “Sao ta thấy có người hát xướng thế nhỉ!”

“Nơi hoang dã hẻo lánh này, dọa chết người mất!”

Ta tiếng hát càng lúc càng gần, giọng run run đáp: “ cũng thấy, hơn càng lúc càng gần!”

Hoàng gia gia lảo đảo suýt ngã sấp mặt, ông đứng vững lại, hạ thấp giọng: “Sơ Thập à, bảo đừng nói bậy mà, người dọa người là chết thật đấy!”

Nói Hoàng gia gia dừng lại: “Ơ? Cái gì ?”

Ông cúi người, nhặt lên một đôi giày thêu cũ kỹ.

Trong chớp mắt, Hoàng gia gia run cầm cập, ông muốn ném đôi giày đi nhưng lại không dám.

Người cứ đứng đờ đẫn ở đó, dù trời tối không nhìn rõ thần sắc, nhưng ta đoán chắc mặt ông lúc này đang tái mét.

Tiếng hát càng lúc càng rõ, giữa hoang sơn dã lĩnh vậy mà tự dưng mọc ra một sân khấu kịch.

Tiếng hát chính là phát ra từ sân khấu đó.

Một người đàn bà mặc trang phục diễn đang hát những câu từ thê lương trên sân khấu.

Trang phục diễn trên người bà ta tươi đỏ như máu, theo nhịp bước của bà ta, chất lỏng màu đỏ trên trang phục giọt thành từng mảng .

Hoàng gia gia mềm nhũn hai , suýt quỳ : “Hồng y lệ quỷ!”

“Mấy năm bản không còn ai diễn xướng , tức là bà ta đã chết ít nhất vài chục năm rồi!”

Đôi giày thêu trong rơi , người đàn bà trên sân khấu dừng động tác, chậm rãi sang nhìn chúng tôi.

Hoàng gia gia hét lớn, giọng như muốn vỡ ra: “Chạy mau!”

Dứt lời liền chạy như một cơn gió, Hoàng gia gia tuy tuổi cao nhưng lại linh hoạt vô .

Ta phải cố gắng hết sức đuổi kịp ông.

khoảnh khắc chúng ta chạy, ta dường như thấy người đàn bà hát xướng kia nhìn ta đầy oán độc, bà ta không đuổi theo mà tục hát.

Ta thở phào nhẹ nhõm, không đuổi theo là tốt rồi, nhưng chẳng bao sau ta đã biết tại sao nữ quỷ đó không đuổi theo.

Vì sân khấu đó đã xuất hiện phía trước ta và Hoàng gia gia.

26

Nhìn chúng tôi càng lúc càng gần, tiếng hát cũng càng lúc càng lớn, Hoàng gia gia vội dừng lại nhưng vì quán tính mà ngã sấp .

Ta vội đỡ ông dậy, Hoàng gia gia run rẩy: “Đêm chúng ta sợ là phải ở lại rồi.”

“Nữ quỷ đó là hồng y lệ quỷ còn năm , chúng ta chỉ còn nước chờ chết.”

Động tác của nữ quỷ trên sân khấu càng lúc càng nhanh, sân khấu cũng bị máu nhuộm đỏ đổi màu.

Cuối khúc kịch hạ màn, bà ta nhìn phía ta và Hoàng gia gia, không nói một lời.

Hoàng gia gia ngẩn người hồi phản ứng lại: “Thưởng tiền!”

Ông vỗ tán thưởng, còn kéo ta theo.

Sau đó thì thầm: “Lát vứt thứ gì đó trên người lên sân khấu!”

“Chúng ta xem kịch thì phải trả tiền thưởng chứ.”

Nói Hoàng gia gia lấy từ trong người ra một chiếc ví tiền ném lên sân khấu.

Đang lúc ta loay hoay nghĩ nên vứt gì lên thì cổ bị người ta nắm chặt.

đợi ta phản ứng, Hoàng gia gia đã kéo ta bỏ chạy.

Ông vừa chạy vừa hét: “ tiên ơi, giúp ta cầm bà ta, đợi nhà ta mua cho ngài mười con gà.”

“Không, năm mươi con gà!”

Dứt lời liền chạy không ngoảnh đầu lại.

Ta mơ hồ thấy trong gió có tiếng gì đó mắng: “Đệt, ông sợ mà ta không sợ à?!”

Hoàng gia gia chắc cũng thấy, nhưng bước ông không dừng lại chút nào, cứ thế mà chạy không đầu.

Chạy như điên, cuối cũng tới nhà Hoàng gia gia.

vào nhà phát hiện Hoàng gia gia chạy mức rơi mất một chiếc giày.

Ông nhanh chóng tìm tới gian phòng phụ thắp hương, rồi quỳ lầm bầm: “ tiên ơi, chúng ta đã nhà bình an, ơn cứu mạng của ngài chúng con xin khắc ghi trong lòng.”

Hoàng gia gia nói dừng lại, đầu nhìn ta: “Sơ Thập, mau qua lạy tiên một lạy đi.”

tiên đã xả thân cứu chúng ta đấy, chỉ không biết ngài ấy còn trở được không.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.