Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Nếu không , chúng ta nhớ dịp lễ tết dâng gà quay mà ngài ấy thích, để tạ ơn cứu mạng.”

Nhìn Hoàng gia gia, ta nhỏ giọng nói: “Đại tiên chắc chắn sẽ trở thôi.”

Hoàng gia gia lắc đầu: “Đó là lệ quỷ, sợ là đã hơn trăm năm rồi, đại tiên ta đây còn lạ gì, ngài ấy trạc tuổi lão già này thôi.”

“Chắc chắn không qua khỏi kiếp nạn tối nay rồi.”

Lời Hoàng gia gia vừa dứt, bên ngoài một cơn gió thổi bay cánh , rồi một bóng hình màu vàng lao vào.

Đến khi nhìn rõ, Hoàng gia gia đã gào thét.

Một con chồn vàng ôm đầu ông cào cấu không ngừng, vừa cào vừa mắng: “Lão già kia, ngươi còn biết là nguy hiểm lắm sao.”

“Suýt chút nữa hồn ta bay phách lạc rồi.”

27

Chồn vàng nói tiếng người, tuy đánh Hoàng gia gia nhưng bộ dạng cũng rất thảm, người đầy vết thương, còn trụi mấy mảng lông.

Hoàng gia gia ôm đầu gào thét: “Đại tiên ơi, còn có con trẻ, chừa cho ta chút mặt mũi.”

Hoàng đại tiên dừng lại, quay sang nhìn ta, rồi nói ta: “Sơ Thập, cháu ra ngoài trước đi, căn phòng nhỏ bên cạnh cháu hãy vào đó ở, đó là phòng con gái lão già đó, cũng dọn dẹp sạch sẽ lắm.”

Nói xong, ta bị một cơn gió nhẹ nhàng đẩy ra ngoài.

Ta theo lời đại tiên, vào căn phòng nhỏ bên cạnh ở.

Hoàng gia gia không giống gia gia, ông từng có một cô con gái.

Sau đó cô con gái gặp ngoài ý muốn, ông từ đó bắt đầu xuất mã tiên.

Có lẽ mệt mỏi, đó ta không mộng mị gì tới tận sáng.

Khi ta ra, Hoàng gia gia đã ở ngoài sân.

Đầu quấn băng, nhắm mắt lại, bộ dạng như cao thâm khó lường lắm.

Thấy ta ra, ông lén mở một con mắt, rồi ho hắng: “Sơ Thập, hôm nay cháu hãy đi vào thành tìm chỗ ở, Hoàng gia gia đi tìm người giúp.”

“Nhớ kỹ, nhất định tìm chỗ đông đúc náo nhiệt.”

Nói xong Hoàng gia gia mới mở mắt, ông móc từ trong người ra một sợi dây bằng lông, trông như từ lông của loài vật đó.

“Cháu mang cái này theo, đến lúc đó Hoàng gia gia tìm người giúp sẽ tìm thấy cháu ngay.”

Lúc đi, ta qua lạy đại tiên, trong đường lối, bóng dáng đại tiên chợt lóe lên, ta dường như thấy trụi lông nhiều hơn.

Ban an toàn hơn ban rất nhiều, ta không đi xa, mà chọn một nơi sầm uất trong thành phố để ở.

Người môi giới nghe ta muốn ngắn hạn ban đầu không vui lắm, sau đó như nhớ ra điều gì liền giở tài liệu ra xem, rồi lại vui vẻ hớn hở.

Ông ta giới thiệu cho ta một căn hộ, không chỉ nằm ngay trung tâm thành phố náo nhiệt, mà quan trọng là giá rất rẻ.

tốt này khiến ta hơi không tin, hỏi thêm một câu, người môi giới nói: “Cháu gặp may thôi, người trước trả tiền rồi nhưng chưa hết hạn đã dọn đi, vừa mới trống ra thôi, nên rẻ chút cũng cho , coi như thu thêm một đợt tiền .”

Người môi giới dẫn ta đi xem nhà, căn nhà quả thực nằm ở khu trung tâm, cũng rất ổn, ta hào phóng trả tiền nửa tháng.

Tối đó chuyển vào ở luôn.

Nửa mơ màng, ta cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên người mình.

Rồi nghe thấy tiếng khóc than oán hận: “Hu hu hu, chết thảm , ta chết thảm .”

“Hu hu ta chết thảm !”

28

Ta gắng gượng mở mắt, chỉ thấy một khuôn mặt trắng bệch, nơi khóe mắt vương dòng lệ máu, nghiêng đầu nhìn ta.

Mấy nay ta đã trải qua nhiều kinh hoàng, nên khi nhìn thấy thứ này, ta lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi.

Nữ quỷ cứ trừng trừng nhìn ta, một lúc lâu sau, bà ta giơ tay tự kéo đứt đầu mình xuống.

Thấy đồng tử ta co rút sợ, bà ta mới thỏa mãn cười: “Ta cứ tưởng đời này có ai không sợ quỷ chứ.”

Nói xong bà ta lại lắp đầu vào, chỉ là có vẻ không quen tay cho lắm, lại lắp ngược rồi.

Giọng bà ta lên: “Ơ? Người đâu rồi?”

“Sao mới chớp mắt đã biến rồi?”

Đây là lần đầu tiên ta không sợ quỷ, thậm chí còn thấy con quỷ này ngốc nghếch.

Ta lên tiếng gọi: “Tôi ở sau lưng bà đây.”

Nữ quỷ nghi hoặc: “Sao lại đến sau lưng ta nhanh ?”

“Cô không cũng là quỷ đấy chứ, thảo ta thấy cô âm khí nặng .”

Nói đoạn bà ta giơ tay xoay ngược đầu lại, nhìn ta: “Chắc chắn là quỷ rồi, nếu là người thì đã bị ta dọa cho kêu oai oái rồi.”

“Ta nói cho cô biết, căn nhà này là của ta, cô là người mới tới muốn ở lại thì nghe lời lão quỷ này!”

Con quỷ trong nhà tên là Nhân Nhân, là kẻ treo cổ tự sát.

Cha mẹ cô ta sớm để lại cho cô ta một căn nhà, cô ta sống một mình thấy cô đơn, nhất thời nghĩ quẩn nên tự vẫn.

Cô ta chết bằng cách treo cổ, chết rất lâu cũng chẳng ai hay biết, cuối cùng thi thể phân hủy, đầu lìa khỏi cổ, phía quản lý tòa nhà thúc giục đóng phí, thấy không có ai lại thoang thoảng mùi hôi nên báo cảnh sát.

Sau khi cô ta chết, căn nhà này trở thành của người thân cô ta.

Nhân Nhân cô ta chưa từng gặp người thân đó, họ hàng xa lắc xa lơ, vậy mà còn muốn chiếm nhà cô ta.

từng có người chết, người thân không dám ở nên đem cho .

Nhân Nhân nở nụ cười gian xảo: “Nhà của ta đâu ai cũng dám ở.”

“Đến một người ta dọa một người, đến một người ta dọa một người, rồi cô tới.”

Ta nhìn Nhân Nhân, chỉ cảm thấy cách sắp xếp của Hoàng gia gia có lẽ đã nhầm, dù ta đã tới nơi náo nhiệt nhất rồi, kết quả trong nhà vẫn có quỷ.

Nhân Nhân cô ta khá thích ta, ta cũng chẳng sợ bà ta nên đành miễn cưỡng cho ta ở lại đây.

đầu tiên ngoài Nhân Nhân ra ta chẳng gặp quái dị nên định bụng cứ ở tạm.

Có lẽ Nhân Nhân chết ở đây nên khá đặc biệt, không sợ nhân khí.

thứ hai thì bắt đầu có không bình thường.

Đầu tiên là có thứ gì đó gõ , sau đó lại có thứ gõ sổ.

Ta bị đánh thức, Nhân Nhân run rẩy chỉ vào mặt kính: “Sơ Thập, có một khuôn mặt người ở đằng kia.”

Một khuôn mặt to tướng, đôi môi thâm sì, sắc mặt vàng vọt áp sát vào sổ.

Nhân Nhân gào thét: “Có quỷ!”

Kêu xong cô ta mới sực tỉnh: “Mình cũng là quỷ mà.”

29

Suốt cả tiếng gõ sổ không hề dừng lại cho tới tận sáng.

Ban ta bọng mắt thâm quầng xuống lầu, mua sẵn nút tai, tối nay nếu còn gõ ta sẽ bịt tai ngủ tiếp.

đến, ta bị Nhân Nhân lay tỉnh, cô ta căng thẳng nhìn ta rồi : “Sơ Thập, bên ngoài có người tới!”

Ta vừa định nói cô ta là quỷ, sợ người gì.

Bên ngoài đột nhiên lên tiếng bị mở, phòng ốc đầy sương mù, hai bóng hình vào.

Nhìn thấy hai người đó, đồng tử ta lập tức co rút, miêu tả rất giống thôn trưởng bá bá! Là họ! Nhân Nhân còn chưa kịp phản ứng đã bị một đứa trẻ theo sau người đàn ông lao tới đè xuống đất, rồi đứa trẻ đó xé xác Nhân Nhân nuốt chửng.

Một trong hai người đàn ông nhìn ta, giọng khàn đục: “Tìm mày rồi.”

“Chúng tao là cha của mày.”

“Là chúng tao tạo ra mày.”

nhà thôi.”

thể ta như không còn nghe theo sự điều khiển, đứng dậy đi theo hai người đó rời đi.

Trong nhà xưởng bỏ hoang ngoại ô thành phố, dưới đất vẽ đầy những hình vẽ đỏ như máu, tựa như chú.

Và ta bị đặt ở giữa.

Những lá đỏ máu bắt đầu kết nối lại nhau, tỏa ra ánh sáng quỷ dị.

“Dùng lệ quỷ linh hồn, thể sống này sẽ là mạnh nhất.”

Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp thể, ta buồn ngủ díp mắt, bên tai lên giọng nói của hai gã đàn ông kia.

“Đợi mười tám năm rồi, cuối cùng chúng ta sắp thành công rồi, đến lúc đó đám lão già kia cũng thừa nhận chúng ta mới là đệ tử xuất sắc nhất của hắn!”

Giọng nói vừa điên cuồng vừa cố chấp.

Khi ý thức ta sắp tan biến hoàn toàn, một giọng nói đột nhiên nổ tung trong đầu ta! “Sơ Thập, kiên trì cho ta!”

“Hoàng gia gia của cháu đã gọi viện binh tới rồi!”

30

Ý thức vốn hỗn loạn của ta lập tức tỉnh táo lại.

Hoàng gia gia sải đi tới, bên cạnh ông là hai người trông như đạo sĩ.

đệ, đừng cố chấp nữa!”

Một trong hai đạo trưởng trung niên tới, ông lắc đầu, vẻ mặt đầy không đành lòng.

đệ, đệ đã thành ra cái dạng gì này!”

phụ không cho đệ học cấm thuật là tốt cho đệ, đệ xem đệ chia linh hồn mình thành hai người, không ra người không ra quỷ, có đáng không?!”

Người đàn ông che mặt tức giận nhìn đạo trưởng: “Hoa Minh, huynh bớt nói nhảm đi, huynh chỉ ghen tị thiên phú của ta thôi.”

Hắn chỉ vào ta cười đắc thắng: “Huynh nhìn Minh thai này xem, là do chính tay ta nuôi dưỡng đấy!”

“Tìm một người phụ nữ vừa mang thai, ngâm cô ta trong máu tươi, mỗi cho ăn thịt sống, đợi khi cô ta mang thai ba tháng thì hành hạ cô ta đến chết.”

“Ta thử rất nhiều lần, cuối cùng cũng thành công.”

“Chỉ tiếc là con tiện nhân đó lại trốn, sinh đẻ đã trốn thoát, đợi đến khi ta tìm thấy thì đứa bé đã rồi.”

“Nhưng ông trời luôn ưu ái ta, ta đã tìm thấy dấu vết của , đã lớn thành một cô nương xinh đẹp rồi.”

“Minh thai vậy mà có thể lớn lên như người sống, thật kỳ diệu không.”

thể này, lấy lệ quỷ linh hồn, ta có thể tạo ra thể sống lợi hại nhất, đặc biệt nhất đời, phụ sẽ biết ta mới là đệ tử lợi hại nhất của ông ấy.”

Thường Minh lắc đầu, nhìn phía hai kẻ đó, ánh mắt sắc lẹm: “Cố chấp.”

“Thường Thanh, đệ đã hại chết biết bao nhiêu người, sớm đã đi nhân tính rồi, huynh sẽ tiễn đệ đoạn đường cuối.”

Thường Thanh âm hiểm nhìn đạo trưởng Thường Minh, hắn giơ tay lên, tiếng quỷ khóc than vọng, như thể có vô số lệ quỷ hiện hữu.

Từng bóng quỷ lao phía Thường Minh, Thường Minh đứng yên bất động, tiểu đồ đệ bên cạnh lo lắng kêu lên: “ phụ.”

Thường Minh rút từ trong ngực ra một lá , ném lên không trung rồi niệm chú, lá tự cháy rực, tiếng sấm ầm ầm dội, vô số tia sét bổ xuống, tiếng kêu thảm thiết lên liên hồi.

Họ đấu pháp, Hoàng gia gia lén lút mò tới bên cạnh ta, xé nát lá người ta.

“Con bé à, thôi, chúng ta nấp xem họ đánh nhau.”

Hoàng gia gia lén lút kéo ta sang một bên.

Thường Thanh cũng nhìn thấy, hắn muốn phân thân tới bắt ta, nhưng lại bị sét đánh bao vây không thể rời đi nửa .

Đợi đến khi Hoàng gia gia kéo ta nấp kỹ, ông mới hạ giọng: “Con bé này, cháu tìm nơi tốt mà ở, cháu lại chọn đúng cái nhà ma.”

Hoàng gia gia , ông dựa vào chỉ dẫn của đại tiên mà tìm tới đạo trưởng núi Bắc Dương.

Đạo trưởng nghe của ta liền đoán ra, hai kẻ kia chính là đệ tử cùng môn phái họ.

Minh thai là một trong những cấm thuật của họ.

Hoàng gia gia và đạo trưởng Thường Minh đã tìm thấy ta từ một trước, nhưng Thường Thanh không xuất hiện nên họ vẫn án binh bất động.

Hoàng gia gia đắc ý nhìn ta: “Đây gọi là nhổ cỏ tận gốc.”

“Nếu để hắn biết, chắc chắn sẽ bỏ , nên chúng ta đợi họ lộ diện thôi.”

Ta nhớ tới Nhân Nhân, Hoàng gia gia như biết ta nghĩ gì, nhìn ta an ủi: “Vạn sự đều có định số.”

đời không có cách vẹn cả đôi đường.”

Hoàng gia gia đột nhiên nhìn phía xa, giọng đầy kinh ngạc: “Đây mới là đạo môn chính tông, chú pháp thuật khiến người ta hoa mắt chóng mặt.”

Thường Minh lợi hại hơn Thường Thanh rất nhiều, rất nhanh đã phân định thắng bại, Thường Minh lấy ra hai hình nhân thu hồn phách của hai người họ vào trong.

Rồi gật đầu ta và Hoàng gia gia: “Chúng ta đi trước đây.”

Hoàng gia gia lập tức đứng thẳng người, cung kính cúi đầu: “Đạo trưởng đi thong thả.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.