Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
thấy tôi, con gái đã nhảy phắt khỏi ghế, lao đến ôm chặt lấy.
“Mẹ ơi! Sao mẹ giỏi thế chứ? còn mở cả cửa hàng riêng nữa!
hai kể với con rồi, mẹ mỗi ngày kiếm được cả mấy vạn tệ đó!
Con đến giúp mẹ nhé! Tiện thể để chồng con tới luôn.
ấy rành internet, chắc chắn sẽ giúp cửa mình phát triển lớn mạnh!”
Tôi gạt con bé ra khỏi , mặt lạnh tanh :
“Tôi không có ý định phát triển lớn mạnh hết.
Đây là của tôi, chẳng liên quan đến cô chồng cô cả.”
Tưởng vậy là rõ ràng lắm rồi, không ngờ hai em vẫn tìm được tới tận nơi tôi ở.
Ngày nào canh trước cổng khu chung cư chờ tôi xuất hiện.
Cả hai khóc năn nỉ:
“Mẹ, con nghe mẹ rồi, con đã ly dị với Tĩnh Tĩnh rồi, cái con nghe lời mẹ, mẹ đừng con mà mẹ!”
“Đều là tại hai chọc mẹ giận chứ con đâu có ! Mẹ đừng rơi con nha!”
Hai đứa dẫn theo con, quỳ lạy ngay cổng khu tôi, khóc lóc kêu gào, thấy tôi không thèm để ý.
Chúng càng quá đáng hơn – thẳng tay vứt luôn con mình vào tôi.
Tôi gọi điện cho hai đứa đến đón, thì cả hai giở trò cù nhây:
“Đó là cháu mẹ đấy. Con thất nghiệp rồi, không nuôi nổi, mẹ giúp con trông thời gian .”
“Cháu nhớ bà đấy! Mẹ cứ chăm , vợ chồng con còn bận. Thôi con cúp máy nha.”
Tôi hết cách, nhờ nhân viên trông hộ đứa trẻ tạm, rồi gọi cảnh sát.
điện thoại, cảnh sát nghe tôi có rơi trẻ em thì rất nghiêm trọng, tới nơi nghe ra là bị “giao cho bà nội, bà ”, thì đầu hòa giải.
Vì không mất liên lạc, là , nên cảnh sát chỉ khuyên hai cố gắng .
Tôi khăng khăng khẳng định mình đã cắt đứt quan hệ với hai đứa, con cái của họ không tôi quản, thế là cảnh sát mới gọi hai đứa tới.
Chúng bị cảnh cáo buộc đưa con về.
hôm sau – y chang.
đem mấy đứa nhỏ trước cửa của tôi.
Lúc này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động kinh doanh.
Tôi quyết định trả cả lũ nhỏ về ông bà – nội lẫn .
Chúng thả con tới – tôi lập tức gửi .
Cứ thế vài lần, hai đứa hiểu chiêu này không ăn thua.
tôi chẳng dám nghĩ bọn đã cuộc.
Tôi có tiền, còn con trai con gái thì rơi vào khủng hoảng.
Con trai thất nghiệp, con dâu thì từ lâu đã không còn kỹ năng sống.
Con gái làm thu ngân cho siêu thị nhỏ, còn con rể thì suốt ngày rượu chè.
Chúng không còn thấy tia hy vọng nào cuộc sống.
Trước đây nhờ có tôi chống lưng, không lo .
thì không – thấy tôi sống tốt, chúng chỉ muốn hút sạch máu của tôi thôi.
Hôm đó, tan làm lên xe, tôi bị chặn bãi giữ xe.
Mấy tên lực lưỡng tôi bằng ánh mắt đầy đe dọa.
“Bà già kia! Con trai bà vay tiền không trả, bà mau trả thay ! Không thì cái chân không giữ nổi đâu!”
“Trả tiền mau! Tụi tôi biết bà giàu, mở gia chính lời lắm mà!”
“ trăm vạn! xu không thiếu, mau mang ra!”
Tôi trừng mắt hắn – không hề có chút sợ hãi.
Rồi kỹ , tôi nhận ra số chúng là tôi từng gặp ở kiếp trước – gã này từng tìm đến con dâu tôi.
Là bà con của Lưu Tĩnh Tĩnh.
Rõ ràng đây là màn kịch đã được dàn dựng sẵn.
Tôi giả vờ đồng ý:
“Tôi không mang nhiều tiền theo . Tiền đều gửi tiết kiệm ngân hàng, tôi qua rút.”
Thấy tôi tỏ vẻ hợp tác, bọn chúng tưởng tôi đã bị dọa cho sợ.
Chúng theo tôi đến ngân hàng, lúc làm thủ tục, tôi nháy mắt với giao dịch viên ra hiệu báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Lúc bị , mấy tên kia gào lên là oan, khi bị tách ra thẩm vấn riêng, chẳng tên nào chịu nổi áp lực.
Cuối cùng đều khai hết – đúng như tôi đoán, mọi là do con trai, con dâu cả con gái tôi lên kế hoạch để lừa tiền tôi.
Cảnh sát dựa vào lời khai, lập tức cả về.
thấy tôi, cả liền sấn tới níu tay, nước mắt nước mũi tèm lem, van xin tôi cứu:
“Mẹ ơi! Đây chỉ là hiểu lầm thôi! Mẹ đừng để tụi con bị !”
“Mẹ ơi nếu bọn con vào tù rồi thì ai chăm cháu !”
Cảnh tượng khóc lóc thảm thiết thật sự rất… xấu xí.
Còn tôi – chẳng thèm ngó ngàng.
Cuối cùng, kẻ cắn xé lẫn nhau, ai không chịu nhận tội, kết quả – đều bị phán tù từ 1 đến 3 năm.
Tôi đưa lũ trẻ tới ông bà .
Ban đầu họ còn không muốn nhận, khi tôi tôi sẽ chu cấp đầy đủ tiền nuôi dưỡng, họ lập tức đồng ý tươi cười.
Hai còn nhanh nhẹn đưa tôi làm thủ tục chuyển giao quyền giám hộ.
Không còn bị bọn trẻ quấy rầy, cuộc sống của tôi ngày càng khấm khá.
Tôi du lịch khắp thế giới, tận hưởng văn hóa cảnh sắc bốn phương.
Ra Iceland ngắm cực quang, đến Nam Cực xem chim cánh cụt.
Tôi cảm thấy – kiếp này của mình, đáng giá rồi.
“Hết.”