Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

22

Không lâu sau, tìm được tới nơi.

tôi đang bám đám cỏ khô ven bờ, cởi áo bông nhảy .

“Thanh Tuyết, đừng sợ! cứu đây!”

, mắt tôi tuôn ra không kìm được.

Phải giờ phút , tôi mới thực sự cảm sợ.

May mà hôm nay tôi mặc chiếc áo dạ gửi từ , thấm chậm hơn áo bông.

Nếu không, chắc tôi chìm từ sớm rồi.

23

được bờ, quấn tôi vào áo bông của , rồi bế thẳng .

Tôi run rẩy, lắp bắp nói: “Uyển… Uyển Uyển rơi rồi, hình như cuốn đi rồi.”

Nghe xong, không chút do dự: “Đừng sợ, đi gọi người tới tìm ngay.”

“Ừm.” Tôi khẽ gật đầu, cụp mắt .

24

Tối hôm đó.

Cả thôn huy động người đi tìm, cuối cùng vớt được thi thể của Trần Uyển dưới khúc sông hạ lưu.

tôi thì vì ngâm lạnh quá lâu nên sốt cao, phải đưa tôi bệnh viện thị trấn ngay trong đêm.

Khi tôi tỉnh sau cơn sốt, có đồng chí an bước vào phòng bệnh, muốn hỏi tình huống lúc xảy ra tai nạn.

Tôi òa khóc đầy hối hận: “Đều là lỗi của tôi, tại tôi không được Uyển Uyển !”

“Lúc ấy trượt chân rơi , tôi nắm được tay ấy rồi…”

“Nhưng sức tôi yếu quá, kết quả theo rơi sông.”

khi tôi cố với mấy cọng cỏ khô bám trụ ở bờ sông rồi hoàn hồn thì ấy biến mất trong dòng rồi!”

Nghe tôi kể, nữ an vội vàng an ủi: “Đồng chí Mễ, chuyện không phải lỗi của đâu.”

“May mà kịp túm vài cọng cỏ, nếu không chẳng chừng xảy ra chuyện rồi.”

Tôi chỉ biết khóc nức nở: “Giờ Uyển Uyển không nữa, tôi biết nói sao với bác trai bác gái đây…”

Một an khác liền nói: “Người ấy bên kia, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm thông báo. cứ yên tâm nghỉ ngơi, không cần nghĩ nhiều.”

Tôi chỉ rưng rức gật đầu, không nói gì thêm.

vậy, đứng dậy tiễn an ra ngoài.

Rồi quay chăn đắp cho tôi, nhẹ giọng trấn an: “Thanh Tuyết, chuyện không phải lỗi của . Đừng nghĩ nhiều nữa, nghỉ thêm chút đi.”

Tôi đáp khẽ một tiếng, rồi nằm nhắm mắt .

tháng sau, tôi và cùng nhau tàu Bắc Kinh nhập học.

Trước khi trường báo danh, tôi dẫn thăm một chuyến.

gái tôi trở , mừng rỡ nhào tới ôm chầm : “Chị ơi! Chị rồi à?!”

Nhìn nụ cười tươi rói của con bé, rồi quay sang gương mặt đầy hân hoan của bố , tôi không kìm được mà nở nụ cười.

Tôi đưa tay vuốt má , cười nhẹ giới thiệu: “Bố , đây là …”

Vừa dứt lời, bố tôi như chợt tỉnh, vừa rưng rưng vừa vội vã đứa tôi vào .

phần họ Trần đối diện, dù có gào thét gì đi nữa thì chẳng làm gì được.

Vì lời khai của an rõ: tôi suýt chút nữa Trần Uyển hại chết.

Bọn họ dẫu có giận không dám tôi làm loạn.

Lần , tôi nhất định sẽ bảo vệ thật tốt… chính mình và người thân!

– Hết –

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn