Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
21
Xoá Trần Tự Bạch rồi, hắn cũng không chủ động kết bạn lại.
Tuần này học xong hết tiết thực hành, hắn cũng sẽ không ở lại trường nữa.
Tôi bỗng có chút hối hận… mũi phép tôi chủ động kết bạn lại chứ?
Mà thôi, WeChat không có thì Alipay, Taobao, Douyin… liên lạc vẫn vô số cách.
Không thì tuần tôi về quê một chuyến rồi kết bạn lại cũng được.
Thấm thoắt đến thứ Bảy.
“Ấu Chi, tối nay nhớ mặc đẹp vào nha!” – Tô Lạc đến phòng ký túc của tôi, nhắc đi nhắc lại là 6 giờ có buổi giao lưu.
“ tớ khỏi đi có được không…” – Thật ra tôi chỉ giỏi chém gió chứ ra trận thật thì sợ chết khiếp.
“Không được nha~ ghi danh rồi . Đi đi mà, tụi mình cùng đi ha~” –
Tô Lạc vừa kéo tay tôi vừa làm nũng.
có chối một cô gái dễ thương nũng nịu được chứ? Tôi thì không rồi.
là tôi makeup chỉn chu, tóc uốn sóng xịn xò, diện một chiếc váy dây đen lấp lánh xuất hiện như nữ hoàng sàn đấu.
“Ấu Chi, cậu đẹp quá! Đúng là hoa khôi của khoa tụi mình!”
Tô Lạc sáng như sao.
“Đi nào! Tối nay chắc chắn cậu là người toả sáng nhất!”
Tôi cô nàng kéo thẳng đến nơi tổ chức giao lưu.
công nhận, Tô Lạc không hề lừa tôi.
Đám con trai đông nghịt, nấy đều vai u thịt bắp, eo thon vai rộng, thân hình khỏi bàn — chuẩn tám múi sẵn sàng đè tim người khác.
Một số không chỉ dáng đẹp mà mũi cũng xuất sắc, thật sự là bữa tiệc nhan sắc.
Điều tuyệt nhất là — gái ít trai nhiều!
Tôi và Tô Lạc vừa mới đến mấy thao vây quanh bắt chuyện.
Bạn trai Tô Lạc lập tức chạy tới chiếm vị trí bên cạnh tuyên bố chủ quyền.
Tôi liếc đánh giá, đúng kiểu da ngăm, cao 1m85 — y như mô tả của… , cái mô tả này nghe quen ghê… hình như tôi từng ở rồi thì ?
Tô Lạc có bạn trai rồi, tôi thì vẫn độc thân, thế nên tôi lập tức trở thành ngôi sao giữa đám đông, trai vây tứ phía.
22
Niềm vui ngắn ngủi khiến tôi tạm thời quên hết mọi muộn phiền.
Khi tôi đang đắm chìm trong thiên đường mỹ nam, thì gáy bất chợt bàn tay của “số phận” siết chặt.
“Giang! Ấu! Chi!” – Chính là Trần Tự Bạch.
Gặp hắn, tôi có cảm giác như… Phan Kim Liên bắt quả tang đổ thuốc Võ Đại Lang.
“Cái… cái gì thế?” –
Tô Lạc và mấy chàng trai xung quanh lập tức ý tứ rút lui.
Tô Lạc tranh thủ đi hẹn hò với bạn trai, mấy kia muốn vướng vào drama.
“Cái gì thế? Tôi viết giáo án suốt hai ngày để xin điểm cô, cô thì đi giao lưu hẹn hò?”
Trần Tự Bạch nghiến răng ken két.
“Hẹn hò… có gì sai sao?” – Tôi lúng túng.
“Đi theo tôi!” –
Không để tôi gì thêm, hắn túm lấy cổ tay tôi kéo đi.
Tôi cũng không kìm được, lẽo đẽo bước theo .
“Chúng ta đi thế?” – Tôi .
“Đến nơi không có hẹn hò!” – Hắn đáp cụt lủn.
“…Ờ.”
Không khí kỳ lạ đến ngột ngạt.
Trần Tự Bạch kéo tôi chiếc Ferrari,
ghế phụ – nơi vốn là của tôi – đang đặt một bó hoa hồng được gói cực kỳ tinh tế.
“ xe.” – Hắn đều đều.
Tôi ngoan ngoãn gật … đứng yên không nhúc nhích.
“Sao không ?” – Hắn cau mày.
“Ghế phụ có hoa rồi mà, xe này chỉ hai chỗ, tôi ngồi ?”
“ trai, chẳng lẽ không biết bế hoa hả?” – Trần Tự Bạch nghiến răng.
“À à! rồi!” – Tôi nhanh tay bế bó hoa, ngồi vào ghế phụ như từng có chuyện gì.
Cả quãng đường không gì, đến tôi cũng chịu không nổi bầu không khí này, mở lời trước:
“Bó hoa này… định ?”
“ ? thầy giáo, được ?” – Hắn không kiên nhẫn đáp.
“Ha ha, thầy cũng theo kịp xu hướng ghê ha, thầy cũng thích hoa hồng à?”
Tôi cười trừ.
“Không thích.” – Trần Tự Bạch trả lời thẳng thừng.
“ sao ?” – Tôi khó hiểu.
“Người ta gì cô cũng tin à?” – Hắn tôi như sinh vật trí tuệ thấp .
23
“Chứ không lẽ… là có người thích rồi, định hoa cô à?”
Tôi dò xét , dù sao cũng chẳng là tôi — khi tôi hắn, Trần Tự Bạch lạnh nhạt hẳn.
Lúc thì quan tâm, lúc thì lạnh tanh, lại ra vẻ mập mờ, không thích mà vẫn tốt với người ta, đúng là… tra nam!
“Ừ, đúng là tôi có người thích rồi.”
Trần Tự Bạch thẳng về phía trước, không hề né tránh, … đôi tai đỏ ửng lại bán đứng hắn.
“Ồ.”
Tự dưng giọng tôi trầm hẳn xuống.
Hắn vừa mới về nước thôi mà, là được nhỉ?
Là hoa khôi hệ bên cạnh – Thẩm Niệm Tuyết, người hôm chạy bài hắn?
Hay là cô em khóa dưới hôm hắn tiễn tôi về ký túc, vừa thấy hắn liền xin info?
Hay là… lúc tôi nằm vật vờ vì đau bụng, hắn ở ngoài có người khác rồi?
Bực thật! Ghen lắm! Không cam tâm chút nào!
Lẽ nào thanh mai trúc mã không bằng tình trên trời rơi xuống sao?
nghĩ đi nghĩ lại, tôi cũng bao giờ dám mở lời…
Mũi tôi cay cay, nước cứ thế rưng rưng nơi khoé .
Khó chịu muốn chết đi được!
“Người tôi thích… là một cô gái, hồi nhỏ từng ném đá nứt tôi.”
Tôi nghẹn ngào lập tức dừng lại, tròn hắn không tin nổi.
Hắn vừa gì cơ?!
“Ngày , cô bé kia đứng bên giường bệnh khóc đến nước mũi cũng rớt,
tôi lại tự …
rõ ràng người thương là tôi, sao cô lại đau lòng như ?
tôi cứ thấy tò mò.”
“ này bọn tôi học cùng tiểu học, rồi cấp hai.
Đến khi tôi chuyển nhà, vẫn giữ liên lạc như bạn mạng.
Tôi thích chọc cô , thích cô cười.
Cũng thích khiến cô tức giận, mắng tôi,
thích cái cảm giác mình có điều khiển cảm xúc của cô .”
Hắn vừa dứt lời, tôi như người trúng xổ số — óc trắng xoá, tim đập loạn xạ.
Tôi được chọn rồi sao?!
Hot boy rep tôi: “Cô đúng là chẳng chịu khổ gì cả.”
(Ủa, câu này lúc tôi tưởng là cà khịa mà?!)
“‘Luyến’…”
Tôi định gì , giọng run run, tim như nhảy khỏi lồng ngực.
24
Trần Tự Bạch tôi, ánh dịu dàng đến mức làm người ta muốn rơi nước .
“Đồ nhóc con, vụ cô lén tôi hôm trước, tôi vẫn tính sổ đấy.”
Biệt danh , cái giọng vừa trầm vừa khàn của hắn ra,
tôi bỗng thấy ngượng đỏ .
Tôi không tự chủ được mà dịch người ra ,
đối diện là khuôn đẹp trai đang áp sát, yết hầu hắn khẽ chuyển động, ánh như có lửa…
Tôi ngửi được mùi nguy hiểm.
“Tôi… tôi bạn trai tương lai một cái thì có gì sai?” – Tôi ngẩng ương bướng.
“Với lại, là nụ của tôi, cũng không thiệt gì.”
“Ồ?” – Trần Tự Bạch nhướng mày, cười càng rạng rỡ.
“ thì… ôn lại một chút nha?”
“Ôn cái gì mà… ưm ưm!”
kịp xong, môi chặn lại bằng nụ của hắn.
Môi chạm môi, răng môi quấn quýt, tôi chỉ cảm thấy cả khuôn như bốc cháy.
“Ấu Chi, nhớ thở .”
Trần Tự Bạch nhắc nhỏ bên tai.
Cứu tôi với!
Tên này sao lại giỏi đến ?!
Tình yêu không cần chờ đợi —
yêu là yêu ngay bây giờ!
(Hết.)