Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Bảo vệ xông , đè Cố Dao đất.

Khi bị kéo đi, cô ta gào:

“Phó Yến Từ, anh nhất định sẽ hối hận!”

Phó Yến Từ đầu nhìn tôi, máu trên cánh tay chảy, mặt trắng bệch.

Tôi nhìn vết thương anh, nhìn máu từng giọt từng giọt rơi .

“Đi băng đi.”

“Lộc Khê…”

“Đừng làm bẩn phòng bệnh tôi.”

Biểu cảm anh vỡ vụn.

Y tá kéo anh ngoài băng .

Anh cứ ngoái đầu nhìn tôi, còn tôi từ đầu đến cuối không nhìn anh.

Phòng bệnh yên tĩnh trở lại.

Tôi nhìn vết máu trên ga giường, gọi y tá đổi một bộ mới.

Y tá tôi người đàn ông là ai.

Tôi nói:

“Không quen.”

8

Phó Yến Từ băng xong lại về.

Cánh tay anh quấn băng gạc, sắc mặt trắng bệch.

Anh đứng ở , không dám , giống như một đứa trẻ làm sai.

đi.”

Anh , ngồi ghế bên giường, im lặng rất lâu.

“Anh công ty .”

Anh mở miệng.

“Nhà cũng . Tiền đều đưa em.”

“Tôi không cần.”

“Em cứ nhận đi.”

“Phó Yến Từ.”

Tôi nhìn anh.

“Tôi không cần tiền anh. Tôi không hận anh, tôi cũng không yêu anh nữa. Anh nghe hiểu không? Không yêu nữa.”

Hốc mắt anh đỏ lên, môi bị cắn đến trắng bệch.

“Em có thể không yêu anh.”

Giọng anh khàn đặc.

em không thể ngăn anh yêu em.”

“Anh có thể yêu tôi. Chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

Anh cúi đầu, vai run lên.

Một lúc sau, anh đứng dậy, lấy từ túi chìa khóa xe, đặt lên tủ đầu giường.

là chìa khóa xe chúng tôi mua khi kết .

Khi ấy anh nói xe chỉ đủ chỗ một tôi.

Sau , xe ấy từng chở Cố Dao.

Chở rất nhiều lần.

Anh đặt chìa khóa , nói:

“Xe để lại em. Em không muốn thì đi.”

Sau anh người rời đi.

Đến , anh dừng lại, lưng về phía tôi, nói một câu:

“Khương Lộc Khê, đời là anh nợ em. Kiếp sau anh sẽ trả.”

“Kiếp sau tôi không muốn quen biết anh.”

Bóng lưng anh khựng lại.

anh đi.

thứ ba, tôi xuất viện.

Y tá giúp tôi thu dọn đồ, tôi đi đâu.

Tôi nói:

“Sân bay.”

Cô ấy tôi đi đâu.

Tôi nói:

“Thụy Sĩ.”

có suất tu nghiệp mà tôi xin từ lâu.

Tôi chưa đi, bởi vì tôi cứ luôn nghĩ phải anh thêm một cơ hội.

Mỗi lần anh nói dối, tôi đều nghĩ:

Đây là lần cuối cùng.

Nếu lần sau anh còn lừa tôi, tôi sẽ đi.

Lần nào cũng là lần cuối.

lần nào cũng không phải.

Bây giờ, thật sự là lần cuối .

Tôi ngồi trên taxi sân bay.

Điện thoại vang lên. Là tin nhắn Phó Yến Từ tới:

“Lộc Khê, anh đợi em.”

Tôi nhìn ba giây, tắt máy.

Khi máy bay cất cánh, tôi ngồi cạnh sổ, nhìn những tòa nhà dưới mặt đất nhỏ lại.

9

Hai năm sau.

Tôi làm bác sĩ sản khoa tại một bệnh viện ở Thụy Sĩ.

Mỗi đỡ đẻ, mỗi nhìn những sinh mệnh mới đến với thế giới .

Có người vì sao tôi chọn sản khoa.

Tôi nói vì tôi muốn nhìn thấy hy vọng.

Thật không phải.

Là vì con tôi không thể đến thế giới , nên tôi muốn thay những người mẹ khác đón lấy hy vọng họ.

Tôi nhận được đơn ly Phó Yến Từ tới.

Anh ký tên.

Trần Minh kẹp một lá bưu kiện, nói rằng Phó Yến Từ công ty, cũng căn nhà.

Anh mở một tiệm hoa ở thành phố nơi tôi sống.

Phó Yến Từ đang đợi tôi.

Hai năm nay anh gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc.

Mỗi tối anh đều đến đứng một lúc dưới căn hộ cũ tôi.

Tôi xé lá , trả lại cùng đơn ly .

Tôi chỉ ký tên, không viết thêm gì.

Sau Trần Minh lại thêm một lá .

Anh ta nói, Phó Yến Từ nhận được đơn ly tôi ký, anh ngồi tiệm hoa suốt cả đêm, đèn cũng không bật.

Tôi không hồi âm.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần bệnh viện.

Tôi sống một , ăn cơm một , đi dạo phố một , đi khám bệnh một .

Thỉnh thoảng có người tôi còn muốn tái không.

Tôi nói không muốn nữa.

Một nọ trời mưa.

Tôi tan ca khỏi bệnh viện, không mang ô.

Tôi đứng ở đợi mưa tạnh, mưa lúc lớn.

Có một người đi tới, đưa ô tôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Là Phó Yến Từ.

Anh gầy đi rất nhiều, cũng già đi.

Hai năm trước, anh là một người đàn ông hăng hái, phong độ.

Bây giờ trông anh giống như một người bị cuộc đời vắt cạn.

Anh mặc áo khoác cũ, một tay cầm hoa, tay kia cầm ô.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hốc mắt anh đỏ lên, anh không nói gì.

“Cảm ơn.”

Tôi nhận lấy ô, bung , màn mưa.

Anh đứng yên tại chỗ nhìn tôi.

Tôi không đầu.

Mưa lúc lớn.

Tôi nghe thấy sau lưng có tiếng chân.

Anh đi theo.

Tôi không nhanh hơn, cũng không chậm lại.

Anh đi theo tôi đến dưới căn hộ.

Tôi dừng lại.

“Đừng đi theo tôi nữa.”

Anh đứng mưa, cả người ướt đẫm.

Anh há miệng, muốn nói gì , lại nuốt .

“Về đi.”

Sau tôi lên lầu.

Tôi đứng trước sổ nhìn .

Anh đứng mưa, ngẩng đầu nhìn sổ nhà tôi.

Tôi kéo rèm lại.

10

Phó Yến Từ nào cũng một hoa đến bệnh viện.

Không bao giờ ký tên, cũng không bao giờ làm phiền tôi.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.