Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Điện thoại liên tục rung bốn .

Tôi muốn sờ điện thoại, lại bị Phó Thần Châu nắm tay đan nhau đặt phía lưng.

Điện thoại “cạch” một rơi xuống sàn.

“Hình như em rất nóng?”

Anh khẽ cười thành .

“Có muốn mở cửa sổ không?”

“Ừ, mở một chút…”

Cửa sổ hạ xuống một khe nhỏ, chiếc lá khô kia lắc lư rơi xuống đất.

Để lộ con đường yên tĩnh vắng vẻ phía xa.

góc độ tôi không nhìn thấy.

Phó Thần Châu khẽ nhướng , lạnh lùng đối diện Lục Kiêu vừa đến muộn.

Trên chiếc điện thoại rơi dưới sàn hiện vài tin nhắn Lục Kiêu gửi tới.

“Em biết rồi đúng không?”

tôi không nhận nên em mới tát tôi một cái.”

“Không phải chỉ là bắt tôi trách nhiệm sao?”

đâu? Tôi đến tìm em.”

8

Phó Thần Châu không nổi lời mời nhiệt tình của tôi, bị tôi về nước.

Tôi trốn trong bếp, ngoài mặt thì lục tung tủ tìm , thực tế lại bật đèn pin đọc cuốn cẩm nang Đông y mà bạn thân gửi cho.

“Nhục thung dung.”

“Tỏa dương.”

“Maca.”

Trong lúc đó tôi nhớ tới chiếc điện thoại không biết mất đâu, nhưng có chuyện quan trọng hơn cần , tôi lập tức ném chuyện tìm điện thoại ra đầu.

Tôi nhanh chóng nhét đủ loại thuốc bổ ấm dưỡng sinh, lại thêm một lượng đường phèn vừa đủ.

Nửa , tôi bưng ra một nước có màu sắc kỳ lạ.

đi ngang qua phòng khách, tôi tiện tay tắt đèn phòng khách.

Dưới ánh trăng, tôi cẩn thận bưng tới trước mặt Phó Thần Châu.

“Khát rồi nhỉ?”

Ánh Phó Thần Châu dừng lại trên chất lỏng đó, rồi nhận lấy.

“Đây là…”

“Trà.”

Sắc tối trong đáy Phó Thần Châu đậm đến mức không tan nổi.

Tôi tưởng anh sẽ từ chối tôi, không ngờ một khoảng im lặng ngắn ngủi, Phó Thần Châu lại nâng cạn một hơi.

“Thế nào?”

“Hơi ngọt.”

“Anh có cảm thấy cơ thể đột nhiên rất khỏe không?”

Phó Thần Châu nheo , nhìn thẳng tôi:

“Em cho tôi gì?”

Ánh tôi lập lòe.

“Trà mà…”

Bầu không khí hơi sai sai.

Ít nhất không phải kiểu say đắm mơ màng mà tôi tưởng tượng.

Biểu cảm âm trầm của Phó Thần Châu giống như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

“Hình như điện thoại của em rơi trên xe rồi, em phải đi tìm đây!”

Tôi vừa định chuồn, một bàn tay lớn từ phía xách cổ áo tôi, ngược trở về.

Tôi va một lồng ngực nóng bỏng.

“Tôi vẫn luôn cho rằng trước đính hôn, kiềm chế một chút sẽ tốt cho em và tôi. Bây giờ là tôi nghĩ sai rồi.”

Giọng khàn thấp xen lẫn chút giận dữ.

Kích thích đến mức tôi run .

Phó Thần Châu dễ dàng ấn tôi bàn đảo bếp, ép tôi đối diện anh.

“Sự nhẫn nhịn của tôi lại đổi lấy việc có to gan đến mức này.”

“Bé cưng, dám cho tôi canh bổ đúng không?”

Tôi bị nụ cười của Phó Thần Châu dọa đến tim run .

“Em vậy là tốt cho anh…”

“Hay cho câu tốt cho tôi…”

Phó Thần Châu như thành một khác.

Vẻ lịch thiệp ôn hòa mất.

Sự nhẫn nại bao dung mất.

Một nụ hôn quấn lấy tôi, chặt đến mức khiến ta không thể thở nổi.

Chưa đầy phút, tôi tan tác đầu hàng.

Tôi ôm cổ anh, thất thanh kêu :

“Anh… anh sao lại…”

“Sao không giống trai tân?”

Phó Thần Châu cười lạnh, thay tôi nốt câu hỏi.

“Nếu tính mỗi trong quá khứ tôi nghĩ đến em, thì từ lâu không còn tính là trai tân nữa rồi.”

“Mỗi là bao nhiêu ? ai?”

Tôi năng lộn xộn, vừa bò được bước bị trở lại.

Bị cơn nóng rực khó đựng.

Chiến trường chuyển sang phòng bếp.

Phó Thần Châu thong thả cạn trà dưỡng sinh, thương yêu nhìn tôi một cái.

“Từ mười tám tuổi đến giờ, trong mơ, em… nhiều không đếm xuể. Bé cưng, chúc mừng em, em chọc phải một kẻ thái rồi.”

Tôi bị kích thích đến nóng chóp mũi.

Cảm giác máu mũi sắp phun ra, chỉ có thể phát ra cầu xin mơ hồ.

Phó Thần Châu hôn tôi:

“Trà dưỡng sinh không tệ. Để đáp lại tấm lòng của cô Thẩm, tối nay đừng ngủ nữa.”

Tôi đúng là tự tự .

Tôi lời ngon ngọt anh đêm, đến khô miệng.

Trời tờ mờ sáng mới miễn cưỡng ngủ được.

9

Tôi thật sự rất nhiều không mơ thấy bà ngoại và khu tập thể cũ nát đó rồi.

Tuy ba mẹ tôi phát đạt phương Bắc, nhưng tuổi thơ của tôi vẫn luôn sống cùng ông bà ngoại phương Nam.

Trong tòa có bốn, chục hộ hàng xóm.

Ngày nào cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu lại gặp.

vậy hồi nhỏ tôi chưa bao giờ thiếu bạn chơi.

tôi cấp , bên cạnh có một hộ hàng xóm mới chuyển đến.

Một cặp vợ trung niên lúc nào nghiêm mặt.

đàn ông dạy văn một trường cấp ba gần đó.

phụ nữ nhân viên văn phòng trong một xưởng may.

vợ dẫn theo một cậu bé, là cháu trai của họ.

ba mẹ qua đời, cậu ấy vẫn luôn theo cô và dượng đi khắp nơi.

Tính tình giống hệt cặp vợ cổ hủ kia.

Lạnh lùng, cô độc, không hòa đồng.

gia cảnh không tốt, thiếu ăn thiếu mặc, quanh gầy gò, làn da trắng bệch không bình thường.

Lâu dần, cậu ấy có một biệt danh: ma cà rồng.

cặp vợ trung niên chưa tan , họ lúc nào khóa cửa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.