Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khi bị tuyên án treo, Trần Húc mất việc. Công ty cũ của anh ta ra thông báo nội bộ, nói anh ta “nghỉ việc vì lý do cá nhân”. Thực tế ai biết, một có tiền án, công ty chính quy nào dám nhận?
Thỉnh thoảng anh ta nhắn cho tôi.
“ , anh biết sai rồi.”
“Anh có gặp Tiểu Viễn không? Một lần thôi .”
“Anh chẳng gì nữa.”
Tôi không trả lời nào.
cuối cùng một nhắn thoại. Tôi bấm mở. Giọng anh ta khàn như cái ống bễ rách:
“Tiểu Viễn từng gọi anh bố mà.”
Tôi gõ vài chữ, rồi lại xóa.
Cuối cùng tôi trả lời bốn chữ:
“Anh không xứng.”
Chặn.
Đầu tháng Chín, năm học mới bắt đầu.
Tiểu Viễn đeo cặp sách mới, đứng trước cổng ngôi trường danh tiếng đó, ngẩng đầu cánh cổng cao lớn, mắt sáng lấp lánh.
“Mẹ ơi, này con học ở đây ?”
“Đúng.”
“ kia đi rồi ?”
Tôi ngồi xổm xuống.
“Tiểu Viễn, đó không phải lỗi của . một bạn nhỏ. bố của làm một chuyện rất xấu. Con đừng ghét , không?”
Thằng nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi lại hỏi: “Vậy mẹ ơi, con có ghét bố kia không?”
Tôi im lặng một lúc, xoa tóc con: “Con có không thích ông . Nhưng đừng hận. Hận một , mệt nhất chính mình.”
Nó “ồ” một tiếng, rồi bỗng nhích lại gần hôn tôi một cái.
“Mẹ, con sẽ học thật giỏi.”
Tôi đứng , con đi theo cô giáo cổng trường.
Đến cửa, thằng bỗng quay đầu vẫy tay với tôi: “Tạm biệt mẹ!”
Tôi mỉm cười vẫy tay.
Mắt hơi nóng , nhưng tôi không khóc.
11
Một năm .
Tôi dẫn Tiểu Viễn dọn căn học khu.
Căn hộ lớn đăng cho thuê lại, đổi sang một môi giới khác.
Bố mẹ của Chu Lỵ chuyển đi từ lâu. để lại không ít đồ họ không cần nữa: nồi cơm điện hỏng, ghế gãy chân, giấy dán tường ố vàng.
Tôi thuê dọn dẹp lại toàn bộ, sơn tường, thay đèn. Căn lại trở dáng vẻ ban đầu.
Gặp hàng xóm cũ dưới lầu, thấy tôi thì sững ra.
“Tống ? Cháu rồi à? Chồng cháu đâu?”
“Ly hôn rồi .” Tôi cười nhẹ.
lúng túng “ồ” một tiếng, không hỏi thêm.
Tiểu Viễn thò đầu ra từ phía : “Cháu chào Vương !”
“Ôi, Tiểu Viễn cao thế này rồi!” hàng xóm xoa đầu con, lại tôi, nói rồi lại thôi. Cuối cùng nói một câu: “ tốt rồi.”
đến , Tiểu Viễn ngồi phòng khách lắp Lego. Nước bếp sôi, ùng ục bốc hơi.
Tôi thả hai nắm nồi, đập thêm hai quả trứng.
“Tiểu Viễn, rửa tay cơm nào!”
“Con tới đây mẹ!”
Thằng chạy tới, trèo ghế, cầm đũa ngay. đến mức nước sốt dính đầy mặt.
Tôi bưng bát con, bỗng cảm thấy hóa ra cuộc sống có yên bình đến vậy.
Điện thoại rung .
Một số lạ.
“ , anh Trần Húc. Anh gặp Tiểu Viễn. một lần thôi. Anh không cần gì cả, thằng . Em cho anh một cơ hội đi. Anh không cầu xin em tha thứ, anh …”
Tôi xóa nhắn.
Kéo số đó danh sách đen.
sắp nguội rồi. Tôi cúi đầu một miếng.
Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu , phủ bàn một màu ấm áp.
Tiểu Viễn ngẩng đầu, khóe miệng dính sợi : “Mẹ ơi, này ngon quá.”
“Ngon thì nhiều .”
“Mẹ ơi, này ngày nào mình ?”
“Con gì .”
“Vậy mai sủi cảo nhé! Sủi cảo ngoại gói!”
“.”
Tôi biết, từ nay , dù trời nắng hay mưa, tôi không sợ nữa.
Vì phía tôi có đứa con trai năm tuổi, có mẹ mãi mãi hầm sườn bếp đợi tôi , có căn lấy lại tên mình, có một tương lai sạch sẽ, sáng sủa.
đàn ông từng khiến tôi nghĩ mình có gửi gắm cả đời, vĩnh viễn bị bỏ lại quá khứ.