Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trong tiệm yên lặng ba giây.

người xếp phía đồng loạt vểnh tai .

Chị ấy nắm chặt hóa đơn trong , khớp ngón trắng bệch.

tiệm.” Giọng chị ấy bình tĩnh đến đáng sợ. “Chiếc túi này cô thu bao nhiêu?”

“Tình trạng tốt, giá thị trường khoảng mươi nghìn. Nếu tôi thu thì…”

.”

Chị ấy nhét túi vào thùng, xách rồi đi.

Đến , chị ấy quay đầu nói một câu:

“Cảm ơn cô, cô nhỏ. Phí giám định lát tôi chuyển khoản.”

chị ấy gọi điện thoại.

“Lão Chu, tối nay đừng tăng ca , về nhà ăn cơm. Em hầm sườn rồi.”

Giọng nói dịu dàng đến mức khiến sống lưng tôi phát lạnh.

Lão Chu, bảo trọng.

Những vị khách tiếp theo tương đối bình thường.

Có người thật lòng đến túi, có người đến kiểm , cũng có người thuần túy đến hóng drama.

Đến ba giờ chiều, tôi đã thu chiếc túi, một sợi dây chuyền, kiểm mười món đồ.

Sổ thu chi chạy như bay.

chuẩn bị nghỉ một lát, chiếc Maybach hôm qua xuất hiện .

Lần này, người trên xe bước xuống.

Kính râm tháo ra, lộ ra một gương mặt tinh xảo.

Đuôi mắt hơi xếch, môi mỏng sắc sảo, khí thế quanh người như có thể đè sập tiệm nhỏ của tôi.

lưng cô ấy có một người đàn ông mặc vest đi theo, xách túi mua sắm.

“Cô chính là ‘gương chiếu yêu tra nam’ kia?” Cô ấy đứng ở , trên xuống dưới đánh giá tôi.

“Tôi là tiệm thu mua xa xỉ.” Tôi sửa .

Khóe môi cô ấy cong một chút, bước vào ngồi xuống.

Người đàn ông mặc vest đặt túi mua sắm quầy.

Bên trong là chiếc túi.

Hermès, Chanel, một Dior, một LV.

Tôi liếc qua, tim đập nhanh .

Nếu chiếc túi này đều là thật, riêng giá thu hồi đã đủ tôi đóng tiền thuê một năm.

“Kiểm hết đi.” Cô ấy nói.

Tôi lấy từng chiếc ra, kiểm tra cẩn thận.

Toàn bộ đều thật.

tình trạng đều trên chín mươi lăm phần trăm, có mấy chiếc còn chưa cắt tag.

“Chị, mấy chiếc này đều có vấn đề gì.” Tôi nói. “Chị muốn thu hồi à?”

“Tùy tình hình.” Cô ấy bắt chéo chân. “ tiên nói tôi biết, cô có thể tra lai lịch của mấy túi này ?”

“Nếu ra chỗ tôi thì có thể tra. Nếu mua boutique hoặc kênh khác, tôi tra .”

“Vậy cô tra thử.”

Tôi lật sổ ghi chép.

Trong chiếc túi, có chiếc từng ra chỗ tôi.

Một chiếc Hermès Kelly, ba tháng một vị “Triệu tiên sinh”.

Một chiếc Chanel Boy, tháng một vị “Triệu tiên sinh”.

Cùng một Triệu tiên sinh.

Nhưng địa chỉ nhận khác nhau.

Một gửi đến một khu chung cư phía đông .

Một gửi đến một căn hộ phía tây .

Còn người phụ nữ mặt này sống ở khu biệt thự phía bắc .

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Cô ấy cũng nhìn tôi.

“Tra rồi?” Cô ấy hỏi.

“Tra rồi.”

“Nói.”

Tôi xoay cuốn sổ về phía cô ấy.

Cô ấy cúi đầu nhìn ba giây.

cười.

Nụ cười khiến tôi nhớ tới cảnh trong phim tài liệu thiên nhiên, khi báo săn đã khóa chặt con mồi.

địa chỉ.” Cô ấy đọc ra. “Phía đông, phía tây. Thú vị thật.”

Cô ấy đứng dậy, chỉnh áo khoác.

chiếc túi này tôi .”

“Vậy…”

“Nhưng tôi có một vụ làm ăn muốn bàn với cô.”

Cô ấy lấy một tấm thiếp trong túi ra đưa tôi.

Tôi nhận lấy nhìn.

Tống .

CEO, Truyền thông .

tiệm Giang.” Cô ấy nói. “Bản lĩnh này của cô mà chỉ dùng để thu túi thì quá lãng phí.”

“Ý chị là sao?”

“Tôi có một vòng quan hệ.” Cô ấy đeo kính râm trở . “Phụ nữ trong đều cần kiểu dịch vụ như cô.”

“Dịch vụ gì?”

“Giúp họ nhìn rõ người nằm bên gối rốt cuộc là thứ gì.”

Cô ấy đi đến , quay đầu nhìn tôi một .

“Ngày mai tôi phái người đến đón cô. Có một buổi gặp mặt.”

“Buổi gì?”

“Trà chiều viện.”

Cô ấy xe, chiếc Maybach lặng lẽ lướt đi.

Tôi đứng tại chỗ, cầm tấm thiếp.

Tin nhắn của Triệu Khải hiện .

“Hôm nay sao rồi chị em?”

Tôi gõ bốn chữ:

“Sắp phát tài rồi.”

xóa đi, đổi :

“Sắp có chuyện rồi.”

4

Buổi trà chiều viện tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân phía bắc .

Xe Tống phái tới đưa tôi đến , tôi suýt tưởng mình đi nhầm phim trường.

Trong đại sảnh có mười người phụ nữ ngồi, ai cũng như vừa bước ra tạp chí thời trang.

Ánh sáng trang sức lấp lánh đến mức làm mắt tôi đau.

Trong khí là mùi nước hoa trộn lẫn.

Hoa hồng, xạ hương, gỗ trầm, ít nhất mười mấy vạn tệ bốc hơi trong khí.

“Đến rồi.” Tống vẫy với tôi. “Ngồi đi.”

Tôi ngồi xuống, mặt đặt một tách trà.

Chiếc tách còn đắt cả kệ trong tiệm tôi.

“Các chị em.” Tống đứng dậy. “Đây chính là tiệm Giang mà tôi đã nói với mọi người. tiệm Bắc Ký Ưu Phẩm ở phía nam , người gọi là…”

“Đừng nói biệt .” Tôi cắt ngang.

“Gương chiếu yêu tra nam.”

mười đôi mắt đồng loạt nhìn về phía tôi.

Ánh mắt khiến tôi nhớ tới một đàn linh cẩu trên thảo nguyên châu Phi nhìn một miếng thịt.

“Chào các chị.” Tôi khô khan chào một câu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.