Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Triệu Đông Lai thở phào.

này không phải ông ta .

phu nhân hai đưa một sợi dây chuyền.

Bulgari Serpenti, bạch đính cương.

Tôi cầm lên, dùng kính lúp xem cắt cương.

Sau đó xem dấu khắc ở móc khóa.

“Sợi dây chuyền này…”

Tôi dừng một chút.

phòng yên lặng.

Ngón Triệu Đông Lai siết chặt dưới .

không có vấn đề. phẩm.”

Ông ta lại thở phào.

Sợi này không phải ông ta .

phu nhân .

Cô ấy đưa qua một Chanel Classic Flap.

Khoảnh khắc nhận lấy, ngón tôi đã cảm thấy không đúng.

Cảm giác da hơi cứng, độ lõm của hoa văn quả trám không đều, logo mạ vàng bên nắp có khoảng cách chữ hơi lệch.

Tôi lật đến đáy , xem bảng loại.

Font số serial.

Sai.

Serial phẩm là khắc laser, mép trơn mịn.

Cái này là ăn mòn hóa học, mép có gờ xước.

Tôi ngẩng nhìn phu nhân này.

Cô ấy họ .

cô ấy là đối tác lớn hai của Triệu Đông Lai.

này là “quà lễ” Triệu Đông Lai dịp Trung thu ngoái.

phu nhân.” Tôi . “ này chị nhận vào lúc nào?”

“Trung thu ngoái, Triệu tổng .”

phu nhân cười nhìn Triệu Đông Lai.

“Đông Lai luôn rất có lòng.”

Nụ cười của Triệu Đông Lai hoàn toàn cứng lại.

Tôi đặt lên , không lập tức .

Im lặng giây.

giây này, trên trán Triệu Đông Lai rịn mồ hôi.

phu nhân.” Tôi mở miệng. “Chất da, phần loại và số serial của này có một vài… khác biệt so với phẩm.”

“Ý là sao?” Nụ cười của phu nhân biến mất.

“Tôi đề nghị chị mang đến boutique để xác minh thức.”

Tôi không thẳng chữ “giả”.

Nhưng tất người có đều hiểu.

Sắc phu nhân thay đổi.

Cô ấy quay nhìn Triệu Đông Lai.

Triệu Đông Lai đứng bật dậy.

“Chắc chắn là hiểu lầm. Tôi để trợ lý đến boutique …”

“Triệu tổng.”

phu nhân tư đột nhiên lên tiếng.

“Vậy này của tôi thì sao? là ông ngoái.”

Cô ấy đặt một Dior Book Tote lên .

Tôi cầm lên nhìn một cái.

Mũi thêu thô, chữ trên tag lót nhòe.

Giả.

này nên mang đi xác minh tại boutique.” Tôi .

phu nhân đứng lên.

sáu đứng lên.

Trên bày ra một xách và trang sức.

Triệu Đông Lai xanh chuyển sang trắng, rồi trắng chuyển sang đỏ.

Các đối tác nhìn ông ta, ánh mắt nghi hoặc biến thành phẫn nộ.

“Triệu Đông Lai, ông vợ tôi giả?”

phu nhân là người tiên đập .

“Không phải… tôi không … là trợ lý …”

“Mẹ kiếp, lễ tết ông giả để lừa chúng tôi? Ông xem chúng tôi là thằng ngu à?”

“Tôi thật sự không !” Giọng Triệu Đông Lai lạc đi. “Là người bên dưới giở trò…”

“Vậy sao đồ ông cho vợ ông đều là thật?”

Câu này là Tống Thanh Vãn .

Giọng cô ấy không lớn, nhưng phòng tiệc đều nghe thấy.

Tất mọi người nhìn về phía cô ấy.

Cô ấy đứng dậy, lấy ra một xấp giấy.

“Đây là danh sách được báo chi phí dưới danh nghĩa ‘quà thương mại’ hai qua của công ty.”

Cô ấy đặt xấp giấy lên .

“Tổng cộng tám triệu trăm bảy mươi nghìn. đó phần đối tác, chi phí thực tế chưa đến sáu trăm nghìn.”

phòng chết lặng.

“Phần chênh lệch đâu?” phu nhân hỏi.

Tống Thanh Vãn nhìn Triệu Đông Lai.

à, trả lời đi?”

Môi Triệu Đông Lai run lên.

Ông ta nhìn Tống Thanh Vãn, giống như lần tiên quen người phụ nữ này.

“Em…”

Giọng ông ta khàn đặc.

“Em lâu rồi?”

“Em nhiều hơn tưởng.”

Tống Thanh Vãn ngồi xuống, nâng ly rượu nhấp một ngụm.

“Ví dụ như căn nhà phía đông thành phố, căn hộ phía tây thành phố. Ví dụ như cô Trương kế toán của , và cô Lưu thư ký của .”

Chân Triệu Đông Lai mềm nhũn.

Ông ta chống lên mép , người như rút mất xương.

“Tống Thanh Vãn, cô…”

“Tôi làm sao?”

Cô ấy đặt ly xuống.

“Tôi đã cho cơ hội rồi. Lúc dùng hai trăm nghìn bắt người ta đóng tiệm, nên nghĩ thử xem vì sao tôi lại đưa cô ấy đến trước .”

Triệu Đông Lai quay nhìn tôi.

Tôi đứng ở đó, vẫn cầm kính lúp.

mắt ông ta có hận, có sợ, còn có một sự tỉnh ngộ muộn màng.

“Cô… cô cố ý…”

Ông ta chỉ vào tôi, ngón run rẩy.

“Ngay cô đã là người của cô ta…”

“Không.”

Tôi .

“Ngay , tôi là người của tôi.”

Tôi cất kính lúp.

“Triệu tổng, có lẽ ông không nhớ. tháng trước có một công ty nổ bê bối tài , ông chủ họ Giang.”

Ông ta sững người.

“Đó là bố tôi.”

Một tia máu cuối cùng trên Triệu Đông Lai rút sạch.

9

Buổi tiệc hoàn toàn loạn.

Các đối tác vây quanh Triệu Đông Lai chất vấn, phu nhân suýt nữa ra .

Bảo vệ vào kéo người, ly rượu vỡ đầy đất.

Triệu Đông Lai đối tác chặn góc.

Vest kéo xộc xệch, mái tóc vuốt ngược rũ xuống dính lên trán, dây đồng hồ Patek Philippe giật đứt.

“Tám triệu! Triệu Đông Lai, ông nuốt tám triệu!”

“Không phải… số tiền đó… có một phần là chi phí bình thường…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.