Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Có một người bước lên cúi người :

“Là chúng tôi nhiều , Phó tổng đừng để lòng.”

“Người các nên không phải tôi.”

“Đúng đúng đúng.”

Người đàn trung niên nhìn phía tôi.

bé, tôi . Là chúng tôi suy nghĩ hạn hẹp.”

Tôi theo bản năng nhìn phía Phó tổng.

Tôi nên nói gì đây? Có nên tha thứ cho không?

Phó tổng cúi mắt nhìn tôi.

tha thứ thì tha thứ, không thì không cần để ý .”

“Dù sao công ty , tôi sẽ không hợp tác nữa.”

Anh vừa nói xong, hiển nhiên đã tát thẳng mặt mấy vị tổng giám đốc đang có mặt.

Sắc mặt đều đen lại.

Nhưng giận mà không dám nói.

Mấy người hậm hực rời đi.

Phó tổng nhìn tôi.

“Không phải đói ? Ăn đi.”

Tôi gật đầu.

suốt bữa tiệc, tôi thậm chí không dám rời Phó tổng nửa bước, sợ mấy người vừa rồi nhân lúc anh không chú ý quay lại gây phiền phức cho tôi.

Lỡ như giống phim ngắn, bỏ thuốc đồ ăn thức uống tôi rồi ném tôi phòng nào đó, bên còn có một người đàn thì sao?

Ngay khi Phó tổng chuẩn bị nhà vệ sinh, anh đột nhiên quay đầu nhìn tôi.

“Chỗ cũng đi theo ?”

Tôi nhìn thấy nụ cười bất lực trên mặt anh.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, sợ mức lùi lại một bước.

Vội xua tay:

“Không, không, tôi ở ngoài đợi anh.”

May mà mọi chuyện đều bình an vô sự.

Khi tiệc kết thúc, anh bảo tài xế đưa tôi trường .

khi tôi xuống xe, tôi nghe anh nói:

rồi cho tôi một bản cảm nhận buổi tiệc thương mại hôm nay.”

“Hả?”

Tôi ngơ .

Trợ lý nhỏ cũng phải cái sao?

Anh là địa chủ bóc lột ?

Tôi nghiến răng đáp:

“Vâng, Phó tổng.”

10

Những đi làm từ sáng sớm tối muộn, làm trâu làm ngựa, cứ thế bắt đầu.

Sau khi quen , tôi càng càng , đi công tác khắp nơi cùng Phó tổng.

Số lần tôi tin cho người yêu qua mạng càng ít, càng đừng nói chuyện trả tin anh.

Có lúc anh cho tôi, Phó tổng lại đang ở ngay bên cạnh, tôi nào dám nghe?

rộn suốt một tháng, cuối cùng tôi cũng đợi được kỳ nghỉ ba .

Tôi vội cho Phó Úy Trì:

“Anh ơi, anh ơi, anh có đó không?”

Bên kia trả ngay:

“Có, sao ?”

Tôi thoại luôn cho anh.

Anh nhận máy ngay.

Bên kia truyền tiếng ghế bị đẩy , còn có một câu không rõ lắm: “Tạm dừng cuộc họp.”

Tôi bắt đầu :

“Anh ơi, anh, gần đây em quá, không có thời gian trả tin anh.”

“Đợi em thực tập xong, sau khi gặp nhau ở lễ tốt nghiệp, em sẽ dành thời gian ở bên anh thật nhiều, được không?”

“Không sao, anh biết em . Sau khi công quen tay rồi, em ghét em như ?”

Nghe , tôi nghẹn lại.

đây tôi không có nhiều thời gian lại cho anh, nhưng hễ trả thì đều điên cuồng than thở bóc lột thế nào, không có nhân tính sao.

Tôi chỉ là một trợ lý đời sống, hở là dẫn tôi đi họp, còn bắt tôi tổng kết, báo cáo, cảm nhận.

Chuyện hợp lý ?

mặt tôi giận mà không dám nói, chỉ dám thỉnh thoảng than với người thân thiết.

Tôi: “ thế thôi, đáng ghét. Thôi được rồi anh ơi, khó khăn lắm em mới nghỉ được hai , chúng ta đừng nói anh ta nữa, nói chuyện khác được không?”

đúng rồi, bây giờ anh có không? Có rảnh không?”

Dù hôm nay là cuối tuần, nhưng anh tăng ca là chuyện thường, tôi sợ làm lỡ anh.

“Không sao, anh nói chuyện với em một lát. Nếu công có gì không hiểu, bình thường em cũng có thể hỏi anh. Anh lớn hơn em vài tuổi, đời sớm hơn, kinh nghiệm xã hội nhiều hơn một chút, chắc có thể giúp em.”

“Dạ được, cảm ơn anh. em sẽ không khách sáo với anh đâu nha.”

Tôi làm nũng với anh.

Nói chuyện được hơn mười phút, điện thoại đột nhiên có cuộc chen ngang.

Tôi vội nói với Phó Úy Trì:

“Em có đột xuất, không nói với anh nữa nhé.”

Cúp cuộc với Phó Úy Trì xong, tôi vội nhận cuộc kia.

11

Bệnh viện.

Tôi lo lắng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.

Không biết qua bao lâu, bác sĩ đẩy cửa đi , tôi vội bước lên.

“Bác sĩ, nội tôi sao rồi?”

Năm đó bố mẹ đều phản đối tôi đi học, là nội đánh bố tôi một trận, kiên quyết đưa tôi trường.

“Tình hình đã ổn định, nhưng chữa khỏi hoàn toàn phải phẫu thuật. Số tiền đó nói, đã gom đủ chưa? Thời gian kéo dài càng lâu, hiệu quả điều trị càng kém.”

Tôi lắc đầu.

Chi phí phẫu thuật cần 3 triệu tệ.

Dù tôi không ăn không uống, bán cả bản thân mình cũng không gom đủ số tiền .

Tiền Phó Úy Trì chuyển cho tôi, tôi đều cất giữ, không dám tiêu bừa một đồng.

Nhưng số đó cũng chỉ đủ 2,7 triệu, còn thiếu 300 nghìn.

Tôi biết chỉ cần tôi mở miệng với anh, anh nhất định sẽ cho tôi mượn khoản tiền .

Nhưng…

Tôi không làm .

Anh chủ động cho và tôi mở miệng là hai chuyện có bản chất khác nhau.

Suy đi nghĩ lại, tôi quyết định hỏi ứng lương.

văn phòng.

Người đàn ngồi trên ghế làm , quan sát tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.