Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi không nói đồng ý.

Cũng chẳng nói không đồng ý.

là ngày anh bán hết tài sản ty, cầm tiền tìm tôi…

Tôi lại lựa chọn anh trong một khách sạn.

10

Nghĩ lại bây giờ, tôi vẫn thấy nuối.

sáu năm trống rỗng kia.

rằng ch/ế//tt, chúng tôi còn chưa có nổi một lần lại đàng hoàng.

Ấn tượng dành cho nhau…

Là câu nói cổng đồn cảnh sát.

“Dừng ở thôi.”

Nhưng dù có nhiều nuối đâu.

đã ch/ế//tt rồi, ân oán cũng nên tan biến.

Mọi thứ………

dừng ở .

Vì vậy tôi vẫn không viên kia.

Không đi xem phản ứng của Phó Viễn Chu.

Sáng hôm , Phó Viễn Chu trở về biệt thự.

đầy bụi đường mệt mỏi.

Dưới mắt hiện rõ một vòng đỏ.

quầng thâm do thức trắng lâu.

Đi anh còn có hai cảnh sát.

tiến hành Nại Nại theo thủ tục.

“Lần con nào?”

Nại Nại ôm con búp bê cún nhỏ, ngoan ngoãn đáp.

“Hôm qua buổi sáng.”

đưa con trường mẫu giáo.”

“Không ai đón con tan học, vậy con về nhà bằng cách nào?”

“Cô giáo đưa con về ạ.”

Cảnh sát ngẩng .

“Vì con lại gọi điện cho ba?”

Nại Nại vô thức bóp bóp tai con búp bê.

“Con… con ba.”

“Con chưa từng ba.”

là những lời tôi đã dạy con Phó Viễn Chu và cảnh sát .

Cho dù trong điện thoại con lại nói là không cần mình nữa…

Thì cũng có giải thích bằng việc một đứa trẻ nhớ ba nên nói dối để khiến ta thương hại.

Nhưng kỳ lạ là…

Bọn không hề truy thêm.

Giống như Phó Viễn Chu không nói toàn bộ nội dung cuộc gọi cho cảnh sát biết.

Tôi ngẩn anh đang đứng bên cạnh.

Từ , Phó Viễn Chu vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.

có đáy mắt bị đè nén xám lạnh.

Yên tĩnh như bầu trời cơn giông kéo .

Cuộc chuyện kết thúc.

Cảnh sát rời đi.

Nại Nại Phó Viễn Chu, nghiêng khó hiểu.

“Ba ơi, mặt ba trắng .”

Phó Viễn Chu khựng lại.

Để mặc con kéo vạt áo, ép anh cúi thấp xuống.

đó…

Cái trán nhỏ nhẹ nhàng chạm lên trán anh.

mỗi lần Nại Nại không khỏe, tôi đều dùng cách để thử xem con có sốt hay không.

Xem ra con đã nhớ kỹ.

Một , Nại Nại rời trán ra rồi buồn bực kéo kéo bím tóc mình.

“Không nóng mà.”

Con cầu cứu về phía tôi.

ơi, xem ba đi.”

Tôi lắc , vừa định lên tiếng.

Phó Viễn Chu lại đột nhiên quay phắt sang.

đúng về phía tôi.

đó từng bước………

Từng bước một đi .

11

Tôi có chút căng thẳng.

Theo bản năng nắm chặt cánh tay nữ quỷ váy hoa bên cạnh.

“Anh ấy… chắc không thấy tôi đâu nhỉ?”

Nữ quỷ váy hoa tên là Tô Vận.

Tối qua tôi đã tên cô ấy.

Tô Vận chẳng mấy để tâm.

“Cô tưởng ai cũng có mắt âm dương chắc?”

“Con gái cô kiểu mười vạn mới có một đấy.”

“Yên tâm đi.”

“Anh ta nhiều nhất cảm giác được nơi có thứ gì đó thôi.”

Nghe vậy tôi lại thấy càng đáng sợ hơn.

Phó Viễn Chu càng càng gần.

Cho khoảng cách giữa chúng tôi còn gang tấc.

Anh bỗng dừng lại.

Rồi đưa tay ra.

ngón tay xuyên qua cơ tôi.

đó…

bắt được một khoảng không.

“Tôi đúng là điên rồi.”

Anh khẽ cong môi.

Nụ cười đầy chế giễu và mất mát.

Bờ lưng hơi cong cũng chậm rãi thẳng trở lại.

Phó Viễn Chu xoay .

Quay lại bên cạnh Nại Nại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng

Lại có chút thất vọng khó nói thành lời.

Nếu thật sự có nhau một lần…

Có lẽ cũng tốt mà.

“Ba không .”

Phó Viễn Chu ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng chỉnh lại bím tóc cho Nại Nại.

“Gần có khó chịu ở đâu không?”

“Có buồn không?”

“Có từng nói con phải tự chăm sóc bản thân mình không?”

Tôi biết anh đang điều gì.

Vừa rồi cảnh sát cũng đã một lượt rồi.

Bọn nghi ngờ tôi tự sát.

mọi chuyện cũng trùng hợp.

Tôi vừa ch/ế//tt.

Nại Nại lại vừa hay gọi điện cho Phó Viễn Chu.

cảnh sát rời đi, tôi còn nghe bọn âm thầm bàn bạc.

điều tra thì camera ở viên đúng bị hỏng.

Đồng nghiệp ty nói tôi thường xuyên treo bên miệng câu “ ch/ế//tt ”.

Ông chủ cũng nói gần tôi theo mấy dự án, áp lực rất lớn.

Vì thế bọn tự nhiên cho rằng…

Tôi không chịu nổi áp lực cuộc sống nên chọn tự sát.

ch/ế//tt còn dặn con gái gọi điện cho Phó Viễn Chu.

Đáng .

Tất cả đều sai rồi.

nghe được chuyện , Tô Vận cũng bật cười.

“Đi làm ai mà chẳng ch/ế//tt chứ.”

“Tháng nào cũng kêu than, tháng nào cũng đi làm đủ .”

“Còn cái camera nữa.”

“Tôi thật sự chẳng nói.”

“Hễ thời khắc quan trọng là hỏng.”

“Vô dụng ch/ế//tt đi được.”

Tôi lập tức gật thật mạnh.

tôi có tự sát được chứ?

Nại Nại mới năm tuổi thôi.

Tôi còn chưa kịp con lớn lên trưởng thành.

Tôi không nỡ ch/ế//tt.

12

Nại Nại vẫn giống như vừa rồi, lắc .

“Không có ạ.”

còn nói sinh nhật sẽ dẫn con đi chơi Disney nữa.”

Nói , đôi mắt con sáng lấp lánh.

“Ba có đi tụi con không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.