Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Không ai đối một gia đình gốc như có thể không vui không buồn.

Tâm trạng u uất nghĩ không thông, đêm đến thì mất ngủ.

như sắp nổ tung.

Tôi có thể bò dậy uống chút rượu.

Có lẽ do tác dụng của rượu, có lẽ do tâm trạng bức bối.

Chỗ tăng sản tuyến vú lại âm ỉ .

Uống thuốc vô dụng, càng càng . Tôi có thể gắng gượng đến bệnh viện kiểm tra.

Lại cố tình đăng ký một chuyên gia khác, tránh Trần Cảnh Xuyên.

Dù sao bây giờ cả con người tôi, cả cuộc sống của tôi đều rối tung.

không biết nên đối anh nào.

Đợi ở hành lang một , bỗng có y tá tới gọi tôi.

Tôi theo cô ấy, đến nơi mới phát hiện là phòng việc của Trần Cảnh Xuyên.

Theo năng tôi xoay người , Trần Cảnh Xuyên gọi tôi lại.

Có lẽ anh việc liên tục hai ba .

Đáy mắt toàn tơ máu, gương đầy mệt mỏi.

ngồi một lát, anh rửa tay.”

Anh cởi áo blouse trắng, rất nghiêm túc rửa tay sát khuẩn.

Tôi ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh dưới dòng nước.

Dần dần lại thất thần.

Trong toàn là đêm , đôi tay này gây rối trên người tôi nào.

lần lượt bước vào vùng tôi chưa từng ai chạm tới sao.

Lại khiến tôi vui sướng đến mê mệt nào.

Tôi cảm thấy thân hết thuốc chữa rồi.

Trong toàn mấy thứ đen tối.

20

“Có phải chỗ tăng sản lại không?”

Trần Cảnh Xuyên rửa tay xong, lại sát khuẩn lau khô, rồi mới xoay người đến trước tôi.

“Xin lỗi Thanh Sương, mấy nay quá bận, anh không thể liên lạc ngay được.”

Tôi ngẩn ngơ anh.

mới ba , hình như anh lại gầy hơn một chút.

Dưới cằm mọc một lớp râu xanh nhạt, đến thời gian cạo không có.

Tôi không nhịn được giơ tay, nhẹ nhàng sờ lên: “Trần Cảnh Xuyên, râu anh còn chưa cạo, xấu quá.”

Anh nắm lấy tay tôi, cọ cằm vào lòng bàn tay tôi, khẽ cười: “ anh cạo ngay.”

tôi kéo anh lại, không cho anh đứng dậy: “Tôi nói đùa thôi, như rất đẹp trai.”

“Rất có mùi đàn ông, theo lời trong sách thì chính là tràn đầy hơi thở hormone nam tính.”

anh nhé?”

Tôi nhăn mũi: “ thì không nên, không thì anh hôn tôi sẽ .”

Ý cười nơi khóe môi anh càng sâu: “Có thử không?”

“Đây là phòng việc của anh…”

“Không sao, hôm nay anh có nửa nghỉ, sẽ không có ai tới quấy rầy.”

“Vốn dĩ anh định gọi cho ngay.”

“Vừa hay lại thấy đến bệnh viện.”

Trần Cảnh Xuyên nắm tay tôi, sắc dần trở nên nghiêm túc.

“Thanh Sương, anh rất xin lỗi. Hôm anh không biết là lần của .”

Chúng tôi ở rất gần.

Bên cạnh là cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ hình như có cây long não, xa hơn một chút là vườn hoa.

Gió đưa đến mùi hương rất nhạt, vấn vít nơi chóp mũi.

Ánh sáng lay động trên ngũ quan anh tuấn lập thể của anh.

Tôi thậm chí có thể thấy từng sợi lông mi của anh.

Vì mấy thêm liên tục mà dưới mắt anh có quầng xanh nhạt.

Còn cả nốt ruồi nhỏ màu nâu nơi đuôi mắt.

Anh từng là giấc mộng cao không thể tới thời thiếu nữ của tôi.

Mũi tôi bất giác cay xè.

Rất nhiều tâm khó nói thành lời.

Có lẽ con người luôn không kiểm soát được mà tự ti trước người mình từng ngưỡng vọng.

lòng riêng của tôi lại không nỡ đẩy anh .

tôi luôn rõ.

thân tôi vốn là một người ích kỷ lại có chút phù phiếm.

giống như tôi căn không người nhà tham lam vô sỉ kia hút máu tôi và người bên cạnh tôi.

mong sớm cắt đứt quan hệ họ, không còn dính dáng.

giống như này, tôi hận không thể cả giới biết Trần Cảnh Xuyên là của tôi.

tôi lại không thể nói ngay bây giờ.

Một người trong sáng lỗi lạc như Trần Cảnh Xuyên.

Tôi không con người và chuyện bẩn thỉu ấy quấn lấy anh.

Ý nghĩ xoay chuyển rất nhanh, tôi anh cười mở miệng:

“Sao, anh chịu trách nhiệm tôi à?”

Trần Cảnh Xuyên không cười, rất nghiêm túc trả lời: “.”

“Đừng nghiêm túc như , bác sĩ Trần, dọa tôi sợ đấy.”

Tôi chậm rãi rút tay khỏi lòng bàn tay anh: “Mọi người đều là người trưởng thành, có thể tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.”

“Không cần như đâu, bác sĩ Trần.”

“Thanh Sương?”

“Bác sĩ Trần, tôi lắm, có thể tôi chữa trị trước không?”

Trần Cảnh Xuyên tôi, im lặng vài giây.

Rồi lập tức trở về trạng thái chuyên nghiệp.

Anh kiểm tra kỹ cho tôi lần nữa, lại điều chỉnh vài loại thuốc.

vật lý trị liệu trước. Chườm nóng và massage sẽ giúp dễ chịu hơn nhiều.”

Tôi gật , đứng dậy định ngoài.

Trần Cảnh Xuyên lại lấy áo blouse trắng sạch : “Anh đưa qua .”

chườm nóng massage, tôi hơi ngại mà nhắm mắt.

“Có thể y tá không?”

Trần Cảnh Xuyên đeo găng tay: “ đang nghi ngờ anh không đủ chuyên nghiệp?”

Tôi nghẹn lời, cuối cùng im lặng.

là, khoảnh khắc ngón tay anh đặt xuống, tôi đỏ lên.

không thể phủ nhận, kỹ thuật của Trần Cảnh Xuyên hạng nhất.

Rất nhanh tôi thoải mái đến buồn ngủ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.