Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Không giống nhau ở chỗ nào?” Tôi thẳng vào anh, “Anh có không cần bàn bạc với em tự quyết để một đứa trẻ chuyển vào ở năm. Còn em không không bàn bạc với anh nhận một công ở nước à?”

năm! Em đi những năm!”

“Anh bắt em phải chịu đựng năm.”

Lục Tư Hoài đứng bật dậy.

“Tô Vân Chi, em điên rồi ? Em đi rồi, này phải làm ? An An phải làm ?”

“Chẳng phải chính anh đã rồi ?” Giọng tôi rất bình thản, “Mọi anh gánh vác. Không cần em bận tâm. Tất cả mọi chuyện anh chịu trách nhiệm. chẳng phải rất vừa vặn ? Em không có , anh càng tự do. sắp xếp nào sắp xếp, không có ai cản trở anh.”

Môi Lục Tư Hoài run rẩy.

“Em… em đang trả thù anh à?”

“Em đang nhận một công .”

“Em lừa anh! Ngay từ đầu em đã toan tính chuyện này rồi!”

“Lúc em đồng ý với anh, là em thật lòng thật dạ. Là tự anh đã chặn đứng con đường đó lại.”

“Anh chặn gì?”

“Anh bảo không cần em bận tâm, rồi bắt em bê ván giường, bắt em xin nghỉ phép, bắt em đổi thời gian, bắt em đi chào hỏi, bắt em bao dung em gái anh ngủ phòng khách, bắt em vờ như không thấy hóa đơn trên thẻ chung. ngày, Lục Tư Hoài. ngày anh đã đổi ý lần. năm anh đổi ý bao nhiêu lần?”

Lục Tư Hoài há hốc miệng.

Không được một lời.

“Trên giấy điều động ghi rất rõ ràng.” Tôi đẩy tài liệu phía mặt anh, “Mùng một tháng sau em đi. lúc đó, anh có sắp xếp ổn thỏa chuyện An An, sắp xếp ổn thỏa chuyện em gái anh. chung, không còn liên quan gì đến em nữa.”

“Tô Vân Chi!”

Lục Tư Hoài túm chặt lấy cánh tôi.

“Em không đi!”

“Lúc khi đón An An, anh có từng hỏi xem em có chấp nhận được không?”

Anh buông ra.

Lùi lại một .

“Rốt cuộc em nào?”

Tôi anh.

“Những lời anh lúc , hãy lại từng câu từng chữ đi. ‘Mọi anh làm, mọi chi phí anh bỏ ra, em không cần phải bận tâm bất cứ điều gì.’ Em đã chấp nhận phương án đó. Em đi Singapore, đúng lúc chẳng cần bận tâm gì nữa. năm sau em , An An đã tuổi, em gái anh nên tự lập rồi.”

“Em cố tình trừng phạt anh.”

“Không phải trừng phạt. Là anh đã trao em quyền được lựa chọn. Anh không cần em, vậy em đi làm em nên làm.”

Hốc mắt Lục Tư Hoài đỏ hoe.

năm. năm hôn nhân chúng ta…”

“Trong năm hôn nhân này, em đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội thăng tiến, anh có biết không?”

Anh ngẩn người.

“Cơ hội đi Singapore lần này, là lần thứ . Hai lần , một lần là lúc anh ốm đau suy sụp cần người chăm sóc, một lần là lúc anh vừa lên chức Giám đốc thương hiệu không hai vợ chồng phải sống xa nhau. Lần nào em chọn anh. Lần này, anh ngay cả bàn bạc không làm đã quyết một chuyện làm thay đổi năm cuộc đời em. Vậy em không bàn bạc nữa.”

Trong phòng ngủ yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở hai người.

Bên cửa, loáng thoáng vọng lại tiếng hiệu ứng âm thanh từ trò chơi Lục Thanh Đồng, và tiếng An An chúc cậu ngủ ngon sau khi tắm xong.

Nước mắt Lục Tư Hoài tuôn rơi.

“Em có … suy lại một chút được không?”

Tôi xếp gọn tờ giấy điều động, cất lại vào kẹp tài liệu.

“Đã ký tên rồi.”

“Ký rồi rút lại được !”

“Không rút được.”

“Tô Vân Chi!”

Anh tới một , nắm lấy tôi.

Những ngón rất lạnh.

“Có phải em nhất bắt anh phải cầu xin em không? Được, anh xin em. Em đừng đi. Anh đưa An An , để Thanh Đồng tự cách. Được không?”

Tôi cúi xuống anh.

Rồi ngẩng lên, sâu vào mắt anh.

“Lúc anh câu này, anh có An An không?”

Lục Tư Hoài khựng lại.

“Đứa trẻ mới bảy tuổi. Anh đón nó , trang trí phòng ốc nó, mua quần áo mới, bảo nó cậu chính là cháu. Bây giờ vì em sắp đi, anh lại đưa nó ?”

…”

“Lục Tư Hoài, chuyện này từ đầu đến cuối đáng lẽ không nên do một mình anh quyết . Nhưng anh đã quyết rồi. Bây giờ hậu quả ập đến, anh lại lật lọng. Anh thấy như có công bằng không?”

Anh khóc không thành tiếng.

Tôi nhẹ nhàng gỡ anh ra khỏi áo mình.

“Chuyện em đi Singapore, không thay đổi. anh cần làm là rõ, năm tới, một mình anh gánh vác này như nào.”

Tôi mở cửa phòng ngủ ra.

Lục Thanh Đồng từ trên sô pha thò đầu sang.

“Chị dâu, ? Anh trai em khóc à?”

Tôi mặc kệ cô ta.

Đi ra huyền quan, lấy áo khoác.

“Chị đi đâu đấy?” Lục Thanh Đồng đứng dậy.

“Ra đi dạo.”

“Đêm hôm khuya khoắt…”

Tôi mở cửa ra .

Vào thang máy, điện thoại rung một .

Tin nhắn Lục Tư Hoài.

“Em đi. Chúng ta chuyện lại.”

Tôi không trả lời.

ra khỏi cổng khu chung cư.

Gió đêm thu hơi lạnh.

Đèn đường hắt bóng trải dài.

Tôi đứng bên vệ đường, ngước tòa chúng tôi đã sống bốn năm.

Cửa sổ bên phải tầng đang sáng đèn.

Đó là tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.