Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Họ không khẩu súng này rốt cuộc đạn hay không.
Họ càng không , tôi dành cơ hội duy nhất này ai.
“ người này.”
Giọng tôi bình tĩnh lạ thường.
“Nhưng người nghĩ tới việc khi được thế nào chưa?”
Tôi họ .
“Anh dùng để thanh trừng dị kỷ, củng địa vị của gia tộc anh, đó tiếp tục những phi vụ dơ bẩn của nhà người.”
Tôi lại sang .
“ , giao Hội, bọn chúng dùng để uy hiếp, khống chế, thậm chí là thay thế nhà họ , trở khối u ác tính mới của phố này.”
“ người, không một ai được phơi bày ánh sáng.”
“ người bóng tối này tiếp tục kéo dài.”
Lời nói của tôi như một nhát dao nhọn đâm trúng nơi sâu kín nhất lòng bọn họ.
“Bây giờ, tôi người một cơ hội.”
Tôi đá tay giữa phòng.
“Ai thì tự đến mà lấy.”
“Nhưng mà, phải hỏi viên đạn tay tôi trước .”
Lời của tôi giống như một câu thần chú.
Phá vỡ sự giằng co tại hiện trường.
Ánh mắt họ và rơi vào .
Họ bắt đầu do dự, nghi kỵ, tính toán.
Cơ hội chỉ một.
Đúng lúc này.
Một tên tay sai cạnh cuối cùng cũng không nhịn được.
Hắn như một con sói đói, vồ mạnh về phía tay.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang dội khắp ngôi nhà cổ.
Tên viên Hội cứng đờ người, khó tin lỗ máu trên ngực mình.
đó mềm nhũn ngã gục xuống.
Tất cả mọi người kinh ngạc.
Họ không ngờ tôi thực sự nổ súng.
Càng không ngờ tốc độ nổ súng của tôi lại nhanh đến vậy.
Kẻ nổ súng không phải là tôi.
Mà là .
Khẩu súng tay ta vẫn bốc khói.
ta bắn chết chính tay sai của mình.
đó, ta từ từ quay người lại, chĩa súng vào những tên Hội lại.
“Đủ rồi.”
Giọng ta đầy mệt mỏi.
“Mọi chuyện nên kết thúc rồi.”
Trên mặt họ lộ vẻ chấn động tột độ.
hoàn toàn không ngờ lại trở cờ phút chót.
Đám người Hội cũng ngơ ngác hoàn toàn.
Một trận nội chiến bùng nổ chớp mắt.
Tiếng súng, tiếng la hét và tiếng chém giết vang lên rợp trời.
Cả thư phòng biến một tu la trường đẫm máu.
Người của họ và người của Hội lao vào cấu xé nhau.
tôi, tận dụng sự hỗn loạn này.
Nhặt tay trên đất lên.
Rồi không quay đầu lại, lao thẳng khỏi thư phòng.
Tôi xuống cầu thang, khỏi ngôi nhà u ám đó.
Tôi vào màn đêm vô tận.
Tôi không mình bao lâu.
đến khi mọi âm thanh phía biến mất.
Tôi mới dừng lại ở một góc an toàn.
Tôi mở tay .
Trên trang giấy lót, tôi thấy nét chữ thanh tú của bà dì ngoại.
“Trời sáng rồi.”
Tôi ngẩng đầu về hướng Đông.
Một vầng thái dương đỏ rực đang nhô lên từ đường chân trời.
Nhuộm cả phố một sắc vàng rực rỡ.
Tôi .
Một thời đại mới bắt đầu.
Và tôi, dùng phần đời lại của mình để bảo vệ thứ ánh sáng không dễ gì được này.