Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Ta hỏi: “Ngươi sợ hắn đi ta, hay sợ hắn không nhìn ngươi?”

Phù Nguyệt đột nhiên ngẩng .

Tông Tắc cũng nhìn ta.

Ta nói: “Đừng giả vờ nữa.”

“Ngươi thích Tông Tắc.”

Nước mắt Phù Nguyệt treo trên mặt.

Nàng ta nhìn cái.

nhìn Tông Tắc.

“Ta không có.”

Ta .

“Không có?”

ngươi nửa đêm gọi hắn.”

“Ban ngày để hắn đưa thuốc.”

“Ôm áo cũ của huynh trưởng ta mặt hắn, khóc đến thở không nổi.”

Mặt nàng ta càng lúc càng trắng.

Giọng Tông Tắc căng lên.

.”

Ta chỉ vào .

“Huynh trưởng ta ở đây.”

“Ngươi dám nói ngươi không mượn danh huynh để quyến rũ phu quân của ta?”

Phù Nguyệt bỗng bật khóc thành tiếng.

“Ta thủ tiết chàng ba năm!”

“Chẳng lẽ ta không thể có chút nỗi khổ của riêng mình ?”

Ta nhìn nàng ta.

Nàng ta cuối cũng không nhịn được nữa, giọng trở nên the thé.

Chiếu chết rồi.”

“Chẳng lẽ ta giữ cái đến già ?”

mặt Tông Tắc thay đổi dữ dội.

Phù Nguyệt cũng ra mình vừa nói gì.

ra khỏi miệng.

Ta nhìn nàng ta.

“Cuối ngươi cũng nói thật rồi.”

Nàng ta hoảng loạn lắc .

“Ta không có ý đó.”

Ta nói: “Ngươi muốn tái giá, được.”

gia sẽ không cản ngươi.”

ngươi không thể vừa mượn thanh danh tình sâu nghĩa nặng với huynh trưởng ta, vừa giả vờ cô khổ mặt phu quân ta.”

Phù Nguyệt khóc đến run rẩy.

“Dựa vào đâu mà muội xét hỏi ta ?”

Ta không trả nàng ta.

Ta lấy ra chiếc hộp gỗ dưới bàn thờ.

Bên là hôn thư huynh trưởng ta từng trao cho nàng ta, danh sách sính lễ, với giấy tờ ghi số bạc thủ tiết nàng ta gia ba năm qua.

Tông Tắc nhìn thấy những giấy tờ , mặt biến đổi.

Mặt Phù Nguyệt không chút máu.

Ta trải giấy tờ ra.

“Ngươi nói mình không nơi nương tựa.”

mỗi tháng gia đều cho ngươi bạc.”

“Ngươi nói mình chỉ .”

sính lễ năm xưa của huynh trưởng ta, ngươi chưa trả món nào.”

Phù Nguyệt vội nói: “Đó là chàng cho ta!”

Ta gật .

“Đúng.”

“Ta không bắt ngươi trả.”

“Ta chỉ muốn ngươi thừa , ngươi không nghèo, không cô khổ, cũng không không đường đi.”

Nàng ta nghiến răng.

Tông Tắc cúi nhìn những giấy tờ .

mặt rất khó coi.

Ta nhìn hắn.

“Có lần ngươi biết không?”

Hắn không nói.

Ta khẽ.

“Đương nhiên ngươi không biết.”

mặt ngươi, nàng ta chỉ có nước mắt và áo cũ.”

Phù Nguyệt đột nhiên đứng bật dậy.

, ngươi nói đủ chưa?”

mắt nàng ta cuối không vẻ yếu mềm.

Chỉ oán hận.

nhỏ ngươi .”

“Huynh trưởng ngươi được người người khen, chẳng ai nhìn thấy ngươi.”

“Ta giữ của chàng, người khác cũng khen ta.”

“Tông Tắc chỉ nhìn ta cái, ngươi chịu không nổi rồi ?”

Tông Tắc sững sờ.

Ta nhìn nàng ta.

Tim nhói lên chút.

Không nàng ta nói.

nàng ta nói quá đúng.

Ta thật sự chịu không nổi.

Ta từng nghĩ sau khi thành hôn, cuối cũng có người nhìn thấy ta tiên.

Tông Tắc vẫn quay nhìn nàng ta.

Phù Nguyệt bật .

“Ngươi tưởng chạy mấy cửa tiệm thì có thể hơn ta ?”

“Nam nhân nhìn nữ nhân, đâu nhìn vết chai trên tay.”

Tông Tắc quát: “Phù Nguyệt!”

Ta bật .

“Ngươi gấp cái gì?”

Tông Tắc nhìn ta.

Ta cất danh sách sính lễ vào hộp.

“Nàng ta nói đúng tâm tư của nàng ta thôi.”

“Chẳng ngươi thương xót nàng ta ?”

nghe thêm vài câu đi.”

06

Hôm đó mặt Tông Tắc trắng đến đáng sợ.

Ra khỏi đường, hắn đuổi theo ta.

.”

Ta không dừng .

Hắn đưa tay kéo ta.

“Ta không biết nàng nghĩ .”

Ta nhìn tay hắn.

“Buông ra.”

Hắn lập tức buông tay.

Ta tiếp tục đi về phía .

Hắn theo sau ta.

“Ta thừa , những ngày qua ta hồ đồ.”

Ta dừng bước.

“Chỉ là hồ đồ thôi ?”

Hắn nghẹn .

Ta nhìn hắn.

“Phù Nguyệt ôm áo cũ của huynh trưởng ta mà khóc, ngươi thương xót.”

“Nàng ta giả ho ra máu gọi ngươi, ngươi tìm lý do giúp nàng ta.”

“Nàng ta quỳ đường nói ra lòng, ngươi nói mình không biết.”

mặt Tông Tắc trắng bệch.

Ta hỏi: “Tông Tắc, ngươi có từng nghĩ mình dễ dàng bị nàng ta không?”

Hắn không nói gì.

Ta thay hắn nói.

“Bởi ngươi muốn bị .”

Mắt hắn đỏ lên.

“Ta không có.”

Ta nói: “Ngươi có.”

“Ngươi muốn thương xót nàng ta.”

“Muốn làm ân nhân cứu mạng của nàng ta.”

“Cũng muốn ta đừng vạch trần ngươi.”

Hô hấp Tông Tắc trở nên căng thẳng.

, ta chỉ bị dáng vẻ thủ tiết huynh trưởng nàng của nàng thôi.”

Ta nhìn hắn.

“Nàng ta ngươi.”

“Ngươi ta.”

Câu rơi xuống, hắn hoàn toàn không nói được nào.

Ta trở về viện của mình.

Xuân Ngô thu dọn được nửa số rương hòm.

Tông Tắc đứng ở cửa, nhìn thấy những chiếc rương , mặt thay đổi dữ dội.

“Nàng muốn đi đâu?”

Ta nói: “Về hậu viện cửa tiệm gia.”

“Đây là nhà của nàng.”

Ta quay .

“Không nữa.”

Hắn vội nói: “Nàng không thể chỉ mấy câu của Phù Nguyệt mà phủ ta .”

Ta nhạt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.